Bang hộiTiền mặt: 0 XuNạp XuXúc xắc OnlineXổ số CHIASE123.COMĐập trứngBầu cua tôm cáHộp quà giáng sinh

Domain, hosting, vps giá rẻ

Đã tìm thấy nhiều hơn 3103 kết quả

Quay lại

[Ứng Dụng S40] Cập Nhật Zalo 1.2.8 Mod Ẩn Cho Điện Thoại S40

Mới đây Zalo đã ra phiên bản cập nhật 1.2.8 là bản mới nhất có thể hỗ trợ viết tiếng việt trên các máy java như bản 1.2.6
Vì lí do nào đó có người chưa thể tải được hoặc tải về được bản .jad hay .jar mà không dùng được.
http://wapvip.pro/files/luutru/hinhanh/Ung-Dung-S40-Cap-Nhat-Zalo-128-Mod-An-Cho-Dien-Thoai-S40.jpg
Nên mình share cho các bạn cần bản Zalo mới nhất này cho máy chạy JAVA được thêm Mod ẩn cho máy đã hackphone ẩn ứng dụng.
Hướng dẫn cài đặt và sử dụng:
- Down File .zip đính kèm ở link dưới
- Bug file .zip ra ta được 2 bản _jad và _jar
- Đổi tên _jad thành .jad (thấy ứng dụng lỗi kệ nó) tiếp đổi tên _jar thành .jar
- Cuối cùng chạy ứng dụng Zalo như bình thường.
Lưu Ý: Lần đầu chạy Zalo bản đó có thể hơi lâu nhưng không sao các bạn cứ đợi tí là xong, còn những lần sau thì chạy bình thường không có vấn đề gì. (Mình đã test trên máy 2730 thần thánh và thành công )
Link Download
[Thank] Zalo128-ModAn.zip [/thank]
gửi bởi Ngohaithien
03/07/2014 07:46
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Topic] Trảm Phong Bang

Đang xem chuyên mục này: Doramon97hd, Kitou Aya, Mjhtriuday, T-rex, Tibuvà 5khách
gửi bởi Ngohaithien
30/03/2014 10:07
 
Jump to forum
Jump to topic

[Game Java] Ancient Empires 3 việt hóa

http://puu.sh/7NIDG.jpg
http://puu.sh/7NIwp
http://puu.sh/7NIw8
http://puu.sh/7NIwr
http://puu.sh/7NIwj
Game được việt hóa bởi Thanhchuot
Màn hình: 240x320
Link Download
[Thank] AE3vh-240x320.jar (214.9kb)
Link phụ
Download 240x320 (214.89 KB)[/thank]
Nguồn: viethoagame.tk
gửi bởi Ngohaithien
29/03/2014 16:52
 
Jump to forum
Jump to topic

Phim 3GP - Sự Nổi Dậy Của Loài Khỉ - Bom Tấn 2014

- Tên Phim: Sự Nổi Dậy Của Loài Khỉ - Rise Of the Planet Of The Apes
- Đạo diễn: Rupert Wyatt
- Diễn viên: Andy serkis, James franco, Freida pinto
- Phát hành: 2011
- Thể loại: Hành động, Khoa học viễn tưởng
- Sản xuất: Twentieth Century Fox Film Corporation
- Thời lượng: 105 Phút
- Quốc gia: Mỹ
http://wapvip.pro/files/luutru/hinhanh/Phim-3GP-Su-Noi-Day-Cua-Loai-Khi-KHVV-Bom-Tan-2014.jpg?v=2
Will Rodman - một nhà khoa học tại San Francisco - đã phát triển một phương pháp điều trị cho bệnh Alzheimer bằng cách kiểm tra một biến đổi gen retrovirus trên tinh tinh, làm cho chúng phát triển trí thông minh như con người. Con tinh tinh Caesar do Will bí mật nuôi trong nhà đã được thừa hưởng thông minh của mẹ nó và vượt xa hơn thế...
http://wapvip.pro/files/luutru/hinhanh/1408616916-Phim-3GP-Su-Noi-Day-Cua-Loai-Khi-KHVV-Bom-Tan-2014.jpg
http://wapvip.pro/files/luutru/hinhanh/1408616917-Phim-3GP-Su-Noi-Day-Cua-Loai-Khi-KHVV-Bom-Tan-2014.jpg
http://wapvip.pro/files/luutru/hinhanh/1408616918-Phim-3GP-Su-Noi-Day-Cua-Loai-Khi-KHVV-Bom-Tan-2014.jpg
- Lưu Ý: Đối Với S40 Phải Dùng UC BROWSER Mới Tải Được!
Link Download
[Thank]
Tải Về Máy Phần 1 .3GP
Tải Về Máy Phần 2 .3GP
Tải Về Máy Phần 3 .3GP
[/thank]
gửi bởi Ngohaithien
23/08/2014 06:42
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Help] Tư vấn chuyện tình cảm giúp mình với

Tình cảm không thể chỉ là câu nói đơn thuần như vậy bạn à đôi khi tc ko cần fải nói ra ma ngta vẫn hỉu mh thik họ! Như vầy nếu bạn và ngđó ở gần thì vun đấp từ từ bạn nhé! Nếu iu mà vội vàng ko có kq tốt đâu! Còn ở xa thì cứ nt đt chat nc từ từ làm như một thói wen đến khi mà bạn ko nc Zí ngđó nữa họ sẽ cảm thấy pùn vì thíu bạn nz từ từ sẽ có cơ hội thôi! Chúc bạn thành công! Ko đc pm mh chỉ cách khác!
gửi bởi Ngohaithien
03/01/2014 19:57
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Game Tiếng Việt] 7 Viên Ngọc Rồng (by Jamo Studio)

Mjhtriuday đã viết:
Làm sao để ra Kỹ năng thế?

đó jờ chơi game ko bao jờ coi giới thiệu và hướng dẫn ah!
Bấm phím trái+phải+nút ok là ra kỹ năng! Nhấn nhah và jữ nút ok lâu tí là dc
gửi bởi Ngohaithien
10/01/2014 07:46
 
Jump to forum
Jump to topic

[Game Java] Game 2048 by stupid

Phỏng theo cách chơi của cái game chơi online mới tìm thấy trên mạng
cách chơi: người chơi chỉ cần nhấn các phím qua trái, phải, lên, xuống để các chữ số trượt về một phía sao cho cac con số có giá trị bằng nhau thì sẽ hợp lại thành số mới có giá trị bằng tổng hai số đó, trò chơi kết thúc khi hết thời gian hoặc không con chỗ trống trong bảng.
-hướng dẫn chi tiết bằng ảnh
http://img.uplen.mobi/files/uplen8004-2048-2242.png
Trên hình bạn thấy tại hàng dọc đầu có 2 số 2. Giờ nếu bạn bấm phím lên thì kết quả sẽ là
http://img.uplen.mobi/files/uplen9053-2048-4242.png
Tương tự như thế, với trường hợp phức tạp hơn như sau
http://img.uplen.mobi/files/uplen6111-2048-4242444.png
Bạn bấm phím lên thì kết quả sẽ là
http://img.uplen.mobi/files/uplen6111-2048-24282.png
Game này có trên Smarphone đánh giá nghiện như flappy bird
Tác giả: stupid
Nguồn: j2mevn
Màn hình: multi screen
Link Download
[Thank] Download (14.37 KB)[/thank]
P/s chơi tối giờ rất ức chế. Bình chọn xong để lại comment nha anh em. :)
gửi bởi Ngohaithien
27/03/2014 06:13
 
Jump to forum
Jump to topic

[Theme s60] Apple Kết Hợp Với Đầu Lâu

Theme này có hình quả táo của apple kết hợp với đầu lâu tạo thành một hình nền khá đẹp cho anh em
Hình ảnh
Link dowload
Apple-Onfir.sis (606.11 KB)[thank]thanks[/thank]
gửi bởi Ngohaithien
19/02/2014 22:44
 
Jump to forum
Jump to topic

[Themes S40] Themes Thiên Nhiên Đẹp

Themes Thiên Nhiên HD Đẹp Lung Linh
http://m.phuthobay.pro/upanh/uploads/phuthobay633420.jpg
http://m.phuthobay.pro/upanh/uploads/phuthobay352220.jpg
link download
Tải Theme Thiên Nhiên HD [thank] thanks [/thank]
Themes Thiên Nhiên Cực Đẹp
http://vaotaigame.wap.sh/images/audiobg.jpg
Link download [thank] thanks [/thank]
gửi bởi Ngohaithien
19/02/2014 23:09
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Theme s60] Mùa Thu Lá Vàng Rơi Màn Hình 320x240

T-rex đã viết:
kiểu thiên nhiên ý a :D

Ok đợi tí
gửi bởi Ngohaithien
19/02/2014 23:02
 
Jump to forum
Jump to topic

[Theme s60] Mùa Thu Lá Vàng Rơi Màn Hình 320x240

Như Tiêu Đề, Theme này có hình nền là mùa thu lá rơi nhìn rất đẹp nhé
http://wapvip.pro.vn/files/luutru/hinhanh/Theme-s60-Mua-Thu-La-Vang-Roi-Qua-Chat-Cho-Anh-Em-320x240.png
http://wapvip.pro.vn/files/luutru/hinhanh/1392822598-Theme-s60-Mua-Thu-La-Vang-Roi-Qua-Chat-Cho-Anh-Em-320x240.png
http://wapvip.pro.vn/files/luutru/hinhanh/1392822605-Theme-s60-Mua-Thu-La-Vang-Roi-Qua-Chat-Cho-Anh-Em-320x240.png
Link Download
Autumn.sis (1856.27 KB) [thank] thanks [/thank]
gửi bởi Ngohaithien
19/02/2014 22:51
 
Jump to forum
Jump to topic

Truyện teen - Hợp đồng yêu

Chương 1:Người vợ bất đắc dĩ
Tôi 25 tuổi, đang làm chức Gíam Đốc ở công ty xe ôtô của bố tôi. 25 tuổi, sở hữu vẻ ngoài điển trai, tài ăn nói có duyên, gia cảnh giàu có nên xung quanh tôi ko thiếu gì các em chân dài xinh đẹp. Nhưng mà đối với tôi tán gái xong là phải được "ăn", "ăn" được thì phải bỏ. Tình yêu chả là gì đối với tôi, thế nên đã 25 tuổi tôi vẫn chưa biết yêu thật lòng là thế nào. Tôi suốt ngày dung dăng dung dẻ sáng làm việc tối đi bar hay đi với gái. Cho đến một ngày tai hoạ ập xuống đầu tôi.
- Alô bố ạ. Có chuyện gì vậy bố ?.........Vâng con biết rồi, con về ngay.
Tôi quay xe lái con Camry đen về công ty, nghe giọng bố lạ lắm, chắc có chuyện chẳng lành.
- Ngồi đi con trai.
Đột nhiên tôi chột dạ.
- Có chuyện gì vậy bố ? Trông bố lạ quá.
- Con năm nay đã 25 tuổi rồi phải ko ?
- Vâng ạ, thì sao bố ?
- Đến lúc lấy vợ rồi con trai.
- Hả ? Bố nói gì ạ ? Lấy vợ gì bố ? Con chưa có ý trung nhân mà. Vả lại con còn phải
đi làm bận bịu lắm, từ từ đi bố.
- Đi làm và cưới vợ là 2 chuyện khác nhau. Bố đã có người ưng ý dành cho con rồi, bố tin con sẽ thích con bé.
- Bây giờ là thời kì gì mà còn chuyện này nữa bố, con muốn tự tìm người yêu cho mình. Con ko thích sự sắp đặt của bố đâu. Con ko thích lấy người con ko yêu.
- Nhưng nếu vụ này thành công thì sẽ rất có lợi cho công ty nhà ta, cưới nó về thì cũng đâu khó khăn gì cho con, thích thì ở luôn với nhau, còn ko thì cứ cưới nhưng muốn làm gì thì làm vài năm thì li dị . Nhưng bố chắc chắn con sẽ ko trụ nổi với cô bé đâu. Con sẽ bắt bố cho cưới ngay, cô bé rất dễ thương và thú vị hahahaha.
- Bô đánh giá con thấp thế ?. Nếu có lợi cho nhà ta thì cũng được. Coi như trong list con lại có thêm 1 em " rau sạch" xinh xắn.
- Tốt, cô bé tên là My. Dương Ngọc My 18 tuổi, đây là ảnh con bé.
Tôi cầm tấm ảnh trong tay, miệng cười khẩy ko biết ông bố già yêu dấu của tôi lại có trò gì mới nữa đây, bây giờ lại bảo tôi lấy con bé 18 vắt mũi chưa sạch à ?.
Trong ảnh là 1 cô gái rất xinh, sở hữu nụ cười rất trong sáng, mái tóc nối dài đến tận hông. Nhìn ảnh mà tôi thấy thật hài lòng, cô em xinh thế này thì cũng tạm chấp nhận phong cho cái danh hiệu "Vợ". Để em này ở nhà cơm nước, mỗi tối phục vụ tôi thì cũng hay nhỉ.
- Động lòng rồi hả con trai ?
- Ok, xinh thế này thì con duyệt.
- Còn việc có yêu hay ko thì ko sao, bố đã tính rồi bố sẽ cho con và con bé sống như vợ chồng trong 6 tháng để tìm hiểu nhau, từ từ rồi cũng sẽ yêu thôi, con bé xinh thế cơ mà.
- Sống như vợ chồng ? Bố ko sợ con sẽ làm gì cô ấy sao ?
- Hahaha con trai, ta lại mong con làm gì con bé ấy chứ. Thế thì con sẽ phải cưới con bé ngay, và ta lại có cháu để bế.
- Hừ bố bố giỏi quá tính đủ cả đường
- Ta là bố con mà, gừng càng già càng cay.
- Cô ta con gái ai mà quyền lực thế ? Bây giờ đang ở đâu ?
- Cô bé là con bác Tiến - bạn thân của ta ngày xưa giờ đang là chủ tịch tập đoàn ôtô ở Canada. Ngày mai sẽ bay sang đây.
- Ok, vấn đề đã giải quyết xong, thế ko có gì nữa thì con đi nha bố.
- Ngày mai con sẽ đi với bố đến đón họ đấy. 9h sáng mai ta sẽ bảo trợ lí ta sang đón con.
Tôi ko trả lời bố mà bước nhanh ra khỏi cửa, tôi đang vội vì em Lan - người mẫu mới nổi, một em " rau" khá nuột mà tôi đã nuôi cả tuần nay. Gìơ đã đến lúc " thu hoạch".
Cả đêm tôi ngây ngất ở khách sạn đến tận 4h sáng mới bò về nhà và ngủ tiếp. Chỉ mới ngủ được 4 tiếng thì tiếng bà quản gia đã nhẹ nhàng bay đến bên tai dựng đứng tôi dậy để chuẩn bị cho cuộc hẹn với bố tôi.
À tôi có nói với các bạn tôi là cậu chủ của 1 căn biệt thự lớn ở trung tâm Sài Gòn chưa nhỉ?. Do tôi làm việc rất tốt và nghiêm chỉnh nên bố tôi ko can dự đến đời sống riêng tư của tôi. Ông ấy còn cấp cho tôi một căn biệt thự lớn và 1 tấm séc giá trị cho tôi tiêu xài, đấy là lí do tại sao tôi lại chơi bời lêu lổng thế với tình yêu. Có tiền thì có tất cả kể cả tình yêu nên trong suy nghĩ của tôi chữ tình phải đi chung với chữ tiền.
Còn chuyện tôi sắp có 1 bà "Vợ tương lai 18 tuổi" thì cũng chả ảnh hưởng gì mấy đến cuộc sống thường nhật của tôi. Tôi cá là cô bé kia cũng chả hứng thú gì với chuyện phải làm vợ của 1 tên mà chưa gặp nhau 1 lần nào.
Sau 15’ tronh nhà tắm tôi cũng chuẩn bị xong
tôi bước xuống lầu trong những ánh nhìn hâm mộ của các cô hầu gái trong nhà, đây cũng là chuyện thường như ở phường thôi ai bảo tôi điển trai quá làm gì.
- Trợ lí Nam đến chưa bà hai ?
- Rồi ạ, cậu ấy đang đợi ngoài sân thưa cậu chủ.
- Được rồi.
Tôi chỉnh lại trang phục của mình, đến sân bay nên cũng ko cần
nghiêm nghị như đi làm. Chỉ cần chiếc quần jeans thụng, áo sơmi bụi và đôi thể thao kiểu hip hop. Mái tóc bồng bềnh hằng ngày hôm nay dựng đứng cả lên, với tay lấy cái kính mát tôi tiến tới chỗ xe.
- Đi thôi trợ lí Nam.
Thật sự tôi dám chắc tôi mà như thế này thì đố em nào dám bảo tôi đã 25, trông tôi tầm tầm 20 phây phẩy. Bởi vậy đã bảo là tôi điển trai rồi mà.
Chương 2 : Thú vị
Sân bay hôm nay ko đông mấy, cũng may vì tôi ghét cảnh đông người chen chúc, đám bạn tôi ai cũng bảo tôi mắc bệnh công tử. Cũng phải thôi 1 người sống trong tơ lụa như tôi từ nhỏ thế này thì tức nhiên phải thế. Trong đời tôi, tôi ghét nhất là dơ bần và đông đúc, tôi thấy việc đứng đón người thân thế này thật là nhảm hết chỗ nói, đã bay về tới đây rồi thì đến thằng nhà tôi cho nhanh còn bày vẽ đưa với chả đón.
Đợi gần 30’ thì nhân vật chính cũng chịu chui ra, tôi ko chú ý tới họ lắm. Chỉ có điều khiến tôi chăm chú là cô bé gắn mác vợ tương lai tôi, trông con bé ở ngoài còn hấp dẫn hơn cả trong ảnh, nhìn cô bé mà tôi lại thấy lưỡng lự với ý định nhốt vợ bé bổng ở nhà chỉ cơm nước, phục vụ tôi.
Mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, được nhuộm đỏ với vài sợi màu bạch kim. Đôi chân dài nổi bật trong chiếc đầm trắng ngang gối. Chiếc áo voan mỏng khoác hờ để lộ phần ngực trắng nõn. Khuôn mặt thon dài với đôi môi mọng đỏ và chiếc mũi nhỏ nhắn trông cô bé thật sự rất đẹp, đẹp hơn tất cả các em mà tôi đã từng quen 30’ chờ đợi tôi bỏ ra quả là ko uổng phí.
- Hello Sơn, lâu quá ko gặp mày.
- Ừh, mừng mày về, khoẻ chứ người anh em ?
- Vâng tốt lắm, còn mày ?
- ……
Các bác U50 có vẻ rất vui mừng thích thú, còn cô vợ bé nhỏ của tôi trông khó gần hơn. Khuôn mặt xinh xắn lạnh tanh, chú tâm nhìn về hướng các bác U50 nhà ta chứ chả 1 lần nhìn tôi dù chỉ là 1 cái liếc. Chà vợ tôi có khác thật ko động lòng trước vẻ điển trai ko 1 cô gái nào có thể cưỡng lại của tôi, thật là thú vị.
- Phần thăm hỏi cùa người lớn xong rồi, bây giờ thì đến phần của tụi trẻ đi.
Tôi là đàn ông con trai, nên tôi phải chủ động lấy điểm với người đẹp chứ. Mỉm cười tự tin tôi đến trước cô bé:
- Hi em, anh là Trí rất vui được gặp em
- Hi, em tên My cứ gọi em là Shell.
Ko biết vợ tương lai của tôi là tảng băng hay là con người nữa. Ko ai có thể ko ngượng ngùng hay nhẹ lắm thì cũng phải mỉm cười trước nụ cười toả nắng lung linh của tôi. Vợ tôi thì chỉ đưa mắt nhìn rồi phát ra vài từ máy móc thế rồi lại quay đi hướng khác, thật điên lên được. Đây quả là hành động sỉ nhục tôi nhất từ trước đến nay, đã thế thì tôi quyết sẽ cho cô bé ko biết trời cao đất dày này phải điêu đứng vì tôi, tôi mới hả dạ được.
- Thôi bây giờ Trí dẫn em đi chơi vòng vòng đi con, bố có chuyện cần bàn bạc với bố mẹ My.
- Vâng ạ.
Bố tôi thật là tâm lí, từ lúc nãy đến giờ tôi chỉ chờ thế.
Tôi và cô bé đã yên vị trên con Camry được gần 20’, cô bé chỉ chăm chăm nhìn ra cửa sổ xe, ko một lần nhìn tôi. Thật sự tôi ko thể diễn tả nổi sự bức xúc lúc này của mình.
- Có vẻ em thích nhìn cảnh vật Sài Gòn hơn là nhìn anh nhỉ ?
Ko 1 tín hiệu trả lời, tôi bắt đầu cảm thấy bực bội và hết kiên nhẫn, ngoài bệnh công tử ra tôi còn 1 tật xấu là rất mau chán và thiếu kiên nhẫn bởi vì khi tiếp cận con gái à ko phải nói là khi con gái tiếp cận tôi thì tôi chỉ cần lên tiếng thích hay ko, họ sẽ tự biết còn ở đây tôi đã hạ mình nhịn nhục thế mà cô ta ko một chút gì gọi là động lòng, nếu ko thì cũng phải biết điều lịch sự một chút chứ. Đến hỏi mà cô ta cũng ko thèm trả lời, con gái con lứa gì mà mất lịch sự hết sức.
- Anh Trí, chúng ta vào 1 quán nước nào đó nói chuyện được ko ?
Ồ, cuối cùng tản băng mấy trăm thế kỉ cũng chịu tan ra một chút để nói lên yêu cầu bức thiết của cô ta, đựơc thôi muốn vào thì tôi vào. Quay vòng lại tôi đưa xe quẹo vào CIAO.
gửi bởi Ngohaithien
29/01/2014 13:41
 
Jump to forum
Jump to topic

Truyện Ngắn: Tìm Về Bên Nhau

Hiểu Minh lòng đầy xúc động, anh không ngờ lại có ngày Thanh Thanh chủ động thế này vì trước kia cô không bao giờ làm lành trước, anh rất muốn cho cô một cơ hội và cho chính mình một cơ hội.
"Mong một chút bình yên
Bên lối xưa vàng hoa nắng
Mong một chút ngọt ngào
Trong cơn gió trong veo màu mắt
Mong dòng đời đừng xô đẩy
Để những trái tim yêu về bên nhau…”

"Có những nỗi đau mà thời gian bất lực trước việc xóa nhòa”

Ánh hoàng hôn khẽ buông xuống rực rỡ, sóng biển vỗ rì rào ùa vào lòng cát trắng. Cô đứng giữa bao la đất trời đỏ rực như màu máu. Sóng biển khẽ vỗ dưới chân, cô cúi xuống nhặt lấy vỏ ốc lấp lánh trong ánh nắng của ngày sắp tàn… Cô nghe gió thì thào chợt như tiếng chân anh về.

Năm 17 tuổi.

- Anh, mình chia tay đi?

- Tại sao vậy em? Có chuyện gì thế? - Anh nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên.

- Em thấy ta không hợp nhau, em cần một người quan tâm và yêu thương em nhiều hơn. - Hàng mi cô cong lên bướng bỉnh và quyết đoán.

Anh nhìn vào mắt cô lấp lánh trong nắng chiều, anh biết cô đang rất nghiêm túc, khẽ thở dài anh nhìn về phía xa xăm, nói thì thầm như lời biển cả: "Anh yêu em không nhiều sao?"

- Không nhiều, không đủ, anh yêu em không nhiều như em yêu anh. Cô kiên quyết không chớp mắt, giọng nói đã pha chút lạnh lùng.

- Anh nghe lòng lặng câm, anh quay đi lặng lẽ trong ánh chiều đang dần tắt…
Lúc đó cô 17 tuổi, còn quá nông nổi và dại khờ. 17 tuổi, cô là thế đó, còn quá ngây thơ và không hiểu chuyện đời. Cô luôn đòi hỏi thật nhiều và khi anh lắc đầu cô lại nghĩ anh không yêu cô, không chiều cô. Rồi sau đó, cô quen một người khác… Ngày tháng trôi qua, cô quen rồi lại chia tay vài lần và cô cảm thấy dường như tình cảm trong cô đã cạn, cô không thể yêu được một ai… Trong tâm trí cô chỉ mãi ám ảnh đôi mắt buồn bã của anh, trong cơn mơ hằng đêm cô nghe tiếng anh vang vọng kề bên, nước mắt khẽ chảy dài trong vô thức…

Năm 20 tuổi.

- Nè, sao mày cứ ở một mình hoài vậy hả? Thiếu gì anh theo mà nằm ở nhà mãi thế này? - Nhã Linh - con bạn thân cáu kỉnh nói với cô.

Cô nén một tiếng thở dài nhìn xa xăm: "Mày thừa hiểu mà.”

- Mày vẫn còn nhớ anh Hiểu Minh sao? - Con bạn tròn mắt thốt lên.

Cô khẽ ừ nhẹ như lời gió thoảng và đôi mắt cô lại nhìn vào khoảng không vô định.

***

Tình cờ 1 năm trước, cô gặp lại một người bạn của anh.

- Thanh Thanh, lâu lắm mới gặp em, trông em gầy hơn trước nhiều.

- Dạ thì hơi vất vả tí, càng lớn thì càng phải lo toan mà anh.

- Anh có chuyện này muốn nói với em, Hiểu Minh không cho anh nói, nhưng bây giờ cũng đã 2 năm rồi, gặp lại em ở nơi phố phường thế này cũng là cái duyên, anh nghĩ anh nên cho em biết vài điều…

- Hải Sơn, anh cứ nói đi, chuyện gì mà anh cứ vòng vo mãi thế? - Cô nghe nhắc đến Hiểu Minh lòng đã thoáng giật mình nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình thường với vẻ mặt thản nhiên pha chút trêu đùa.
- À thì, hồi đó, em có biết tại sao mỗi lần em bắt Hiểu Minh đưa đón em đi học về cậu ấy lại từ chối không?

Cô lắc đầu, cười nhạt, quá khứ ngày xưa chợt hiện về, khẽ cắn môi cô nói: "Thì ảnh bận, ảnh lúc nào cũng bận với một khối lí do, riết em chẳng thể nào tin được.”

- Đồ ngốc, em không nhìn thấy mỗi lần Hiểu Minh từ chối em điều gì cậu ấy đều không nhìn vào mắt em sao? Cậu ấy không muốn em nhận ra những lo toan phiền muộn mà cậu ấy đang cố giấu. Thật ra nhà Hiểu Minh cũng khó khăn, ngoài giờ học cậu ấy phải đi làm thêm, ca trưa, ca chiều, để phụ tiền nuôi mẹ và trang trải tiền học, làm sao mà đi đưa đón em được? Cậu ấy không muốn em lo nên cứ phải viện cớ này cớ nọ. Mà em cũng vô tâm thật, en quen cậu ấy mà không tìm hiểu gia cảnh cậu ấy sao?

Cô ngạc nhiên về những lời vừa nghe được, cô đã quá vô tâm khi chưa bao giờ hỏi về gia đình anh, cô cứ vô tư đón nhận những thứ anh cho cô, đón nhận những tình cảm anh dành cho cô mà không hề băn khoăn. Đôi mắt cô mờ dần, những kí ức ngày xưa ùa về, choáng ngợp, cô xoa đầu để giữ bình tĩnh…

Hải Sơn đặt ly nước xuống bàn, giọng nói đầy luyến tiếc và thương cảm: "Cậu ấy còn sợ em bị bạn bè chê cười, giễu cợt nên không bao giờ dám đến trường đón em, cậu ấy nghĩ mình chỉ học một trường tầm thường, gia cảnh chẳng hơn gì ai, trong khi em lại học một trường có tiếng, xinh xắn và khá nhiều người theo đuổi. Cậu ấy chỉ biết im lặng bên em và yêu em thôi. Cậu ấy đã làm việc nhiều gấp mấy lần người khác để dành tiền để dẫn em đi chơi, mua gấu bông cho em, mua cho em những thứ em đòi… Hôm nào đi chơi về mà cậu ấy buồn rười rượi là anh biết em đã đòi mua gì đó nhưng cậu ấy lắc đầu từ chối, vì cậu ấy không đủ tiền… Em không hiểu là Hiểu Minh yêu em hơn tất cả sao?"
Cô lặng đi, nước mắt đã rơi tự khi nào không biết, cô giận mình đã trách lầm anh, đã không quan tâm anh, mà chỉ biết đòi hỏi và cau có như trẻ con, cô mới là người không hiểu chuyện, mới là đứa ích kỉ. Cô bật khóc tức tưởi, hai tay bấu vào nhau run lên bần bật, nước mắt ướt đẫm hai gò má...

Hải Sơn vội đưa khăn giấy cho cô và khẽ nói: "Anh không ngờ em lại khóc như vậy, nếu còn khóc có nghĩa là em vẫn còn tình cảm với Hiểu Minh, em hãy liên lạc lại với cậu ấy đi, anh nghĩ…”

Không nghe Hải Sơn nói hết, cô đứng dậy cúi đầu chào anh rồi lẳng lặng ra về như kẻ mất hồn… Cô vẫn khóc nức nở trên đường đi về, nhiều người nhìn cô với ánh mắt thương hại, có người lại lắc đầu, ánh đèn đường vàng vọt, tiếng còi xe inh tai… Nhưng mọi thứ dường như đều trở nên mờ nhạt, cô không nghe gì cả, không thấy gì cả, cô như trôi về nơi nào xa lắm. Cô khóc như chưa bao giờ được khóc, ngày xưa chỉ vì dại khờ mà chia tay anh, ngày xưa vì sĩ diện mà cô không dám quay lại với anh, ngày xưa cô đã hiểu lầm anh, cô cắn vào môi đến bật máu. Cô gục xuống góc đường úp mặt vào gối mà khóc như một đứa trẻ đánh mất đi món quà quý giá… Bóng tối bao trùm khắp nơi, nhưng trong đôi mắt cô còn sâu thăm thẳm hơn màn đêm, nhìn vào đó mà đau xé lòng…

***

- Thanh Thanh, Thanh Thanh…
Cô nghe tiếng gọi chợt giật mình trở về với thực tại. Gạt mớ tóc lòa xòa trước trán cô khẽ ừ.

- Mơ cái gì vậy gọi này giờ mà không nghe hả, đang nói chuyện cơ mà, mà sao mắt mày đỏ hoe thế?

- Thì nhớ lại đôi chuyện, cứ như ngày hôm qua ấy.

- Này, đã gần 3 năm rồi đấy, mày không quên được anh ấy thì phải tìm cách quay lại hay níu kéo gì chứ, cứ sống như người mất hồn vậy sao? Đây có phải là mày đâu? Ủ rũ suốt ngày, chẳng đi đâu, chỉ biết vùi đầu vô mấy cuốn sách, có ai 20 tuổi mà vậy không hả? - Nhã Linh nói với giọng bực bội nhưng ánh mắt lại đầy xót xa.

Cô cúi xuống nhìn chiếc nhẫn đeo trên cổ - kỉ vật ngày đó, rồi cười - một nụ cười gượng gạo vô cùng: "Còn có thể làm gì sao? Tao làm gì đủ tư cách mà quay lại? Tao đã bỏ rơi anh cơ mà, tao làm được gì cơ chứ?”

Nhã Linh nhìn cô mà muốn tát cô vài cái cho cô tỉnh ra, nhưng chẳng đành lòng, đành hậm hực nói: "Tùy mày!” rồi đóng sầm cửa ra về. Nắng khẽ luồn qua khung cửa sổ, chiếu vào phòng, cái ánh nắng của ngày sắp tàn, nhợt nhạt in trên nền gạch. Cô luôn sợ hoàng hôn, từ khi chia tay anh, cô tránh ra biển những ngày hoàng hôn, màu hoàng hôn đỏ như máu, đỏ như vết thương mãi không lành của cô. Cô thở dài nhớ lại những câu Nhã Linh nói nhưng cô còn làm được gì, cô vẫn yêu anh nhưng cô không đủ can đảm để tiến về anh một lần nữa. Lỗi lầm ngày xưa cô vẫn mãi không tha thứ cho mình. Gió khẽ lùa, vài sợi tóc bay bay, gió mằn mặn mùi biển khơi, mùi nước mắt, mùi của mối tình đầu dang dở.
Cuộc đời đôi khi đánh mất ta mới biết quý thứ mình đang có, khi đánh mất một người ta mới biết ta yêu người đó như thế nào, nhưng có những cái giá phải trả quá đắt, nó sẽ như vết cứa hằn sâu trái tim ta mãi mãi không lành. Khi cô hiểu ra điều đó thì đã quá muộn. Cô muốn chạy đến bên anh nhưng đã bao lần cô chùn bước. 3 năm rồi, anh hẳn đã quen người mới, hẳn là anh đang sống hạnh phúc bên người con gái trân trọng anh. Nước mắt cô ánh màu hoàng hôn, đỏ như máu.

Ngày lại ngày cô vẫn đi về, vẫn học hành, vẫn bạn bè, vẫn dạo phố mua sách,… mọi thứ đều bình thường diễn ra như Trái đất vẫn lặp lại những vòng quay của nó. Chỉ có cô đã không còn cười như trước, ngày quen anh, cô đã cười rất tươi, nụ cười có thể chiếu sáng tất cả. Nhưng giờ chỉ là nụ cười gượng gạo, đáp lệ. Mở điện thoại ra, hình nền là ảnh chụp anh với cô. Trong ảnh anh ôm cô, anh cười rạng rỡ, vài sợi tóc anh bay nhẹ và trên vai là ánh nắng lung linh nhảy múa; còn cô với vẻ mặt hạnh phúc nhất trên đời. Tuổi 17 cô đã từng hạnh phúc vậy sao, cái vị hạnh phúc đó sao giờ cô quên mất rồi. Thường con người ta chỉ giữ lại những nỗi buồn và dằn vặt mình bằng những nỗi đau. Cô đưa tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại, khóe mắt cô khẽ cay cay. Cô vội gấp điện thoại lại.

"Có những dại khờ ngây ngô khiến ta hối hận cả đời... Có những yêu thương mà khi đánh mất ta mới nhận ra... Có những người luôn yêu ta mãi đến muôn đời.”
Sáng Chủ nhật, cô nằm dài trên giường, ôm lấy con cún nhỏ, cứ vuốt ve nó mãi, chợt chuông cửa reo inh ỏi.

- Thanh Thanh mở cửa mau! Mau lên nào! Tao có tin vui cho mày nè!

- Từ từ nào, mày làm gì mà như vừa tìm thấy kho báu nào vậy á! - Cô quá hiểu cái tính của Nhã Linh, việc gì cũng gấp gáp như sợ ai tranh mất.

- Mày chuẩn bị dẫn tao đi ăn một chầu chè đi Thanh Thanh bé bỏng! Tao vừa hy sinh đóng mặt dày vì mày đấy!

- Vòng vo mãi, nói mau đi hay là muốn ăn chè quá nên kiếm chuyện đây. - Cô lắc đầu ngán ngẩm, lại ôm con cún vuốt ve nó.

- Hừ! Vậy tao không thèm nói. - Nhã Linh cười trêu chọc. - Nè, tao mới hỏi anh Hải Sơn ấy và biết được là anh Hiểu Minh của mày chưa có người yêu đâu nhé, bây giờ Hiểu Minh ảnh cũng ngon lành lắm đấy, nghe nói là vừa đi học vừa đi làm, ảnh mở 1 shop bán đồ lưu niệm nhỏ mà xinh lắm đó. Vui không?

- Cái gì mà Hiểu Minh của tao? Ảnh có là của tao đâu? Mày ăn nói tùm lum! Ảnh được vậy thì mừng cho anh, mà can chi tới tao mà… - Cô cố ra vẻ thản nhiên nhưng cổ họng cô đã nghèn ngẹn, cô chợt vui vì anh sống rất tốt sau khi chia tay và còn vì anh chưa có người yêu nữa. Nhưng những giây phút vui mừng ngắn ngủi qua đi nhanh chóng, cô ngẫm lại sau khi chia tay, cô đã sống chẳng ra hồn gì, có gì đáng mừng đâu chứ, nghĩ vậy cô lại ngao ngán thở dài…
- Ơ con này! Mày nói như thế được hả, mày không nghĩ vì sao đến giờ ảnh vẫn không quen ai hả? - Nhã Linh gầm giọng ra vẻ tức tối.

- Mày nói vớ vẩn cứ như là vì tao ấy, nếu vậy sao ảnh không gọi cho tao?

- Mày vẫn thế hả? Người có lỗi là mày? Mày không xin lỗi người ta mà còn đòi hỏi người ta phải làm lành với mày trước sao? Mày gần 21 tuổi rồi đấy chứ không phải như con bé ngốc nghếch 17 tuổi năm nào đâu. - Nhã Linh tức giận ném cái gối vào Thanh Thanh.

- Thì… - Cô đắng miệng, chẳng biết nói gì cả vì Nhã Linh nói quá đúng, cô vẫn ích kỉ và đòi hỏi như ngày xưa.

"Rầm!” tiếng nhập cửa, Nhã Linh tức giận ra về không thèm chào một tiếng, con cún con giật mình sủa ăng ẳng.

Cô gục đầu vào gối, lầm bầm: "Con nhỏ Nhã Linh này thiệt tình, sao cứ chọt vào chỗ đau không."Cô nhận thấy mình vẫn còn ích kỉ như ngày nào, đập đầu vào gối liên tục. 5 phút, 10 phút… đập đầu vào gối đến hoa cả mắt. Bỗng, cô ngồi dậy hét lên thật to: "AAAAAAAAA...!” Cô lắc đầu liên tục cho tỉnh rồi ôm chầm lấy con cún nhỏ và nói: "Chị phải thay đổi thôi! Vì yêu anh chị phải thay đổi, chị không thể bỏ cuộc được”. Cơ hội là đây, nếu không làm cô sẽ ân hận cả đời. Và ngay giây phút này cô đã hiểu ra một điều, tình yêu không phải chỉ yêu là đủ, mà còn phải có lòng dũng cảm, phải dũng cảm vượt qua mọi khó khăn, phải vượt qua chính mình. Không biết con cún con có hiểu gì không mà thấy vẫy đuôi và sủa liên tục, cô phì cười, ôm con cún xoay vòng vòng. Cô đã cười rồi. "Biết tha thứ cho người là tốt nhưng quan trọng hơn hết là biết tha thứ cho chính mình.”
Cô với lấy điện thoại, gọi cho Nhã Linh.

- Gì? Mày còn biết gọi cho tao à?

- Nè, tao quyết định rồi nếu Hiểu Minh không chạy về phía tao thì tao sẽ chạy về phía ảnh vì tình yêu vốn không có chân mà. Haha.

Nghe giọng con bạn đùa trong diện thoại và tiếng cười giòn tan của nó, Nhã Linh hết hồn, lắp bắp…:"Mày... mày sống lại rồi hả?”

- Ơ... tao đã chết hồi nào đâu?

Nhã Linh cười vang: "Tao yêu mày Thanh Thanh à, mày phải như vậy, mày phải làm điều này từ lâu rồi.”

Hôm sau, cô đi đến shop lưu niệm của anh, cô chỉ dám đứng từ xa mà nhìn, cửa tiệm của anh trông rất xinh, phía trước đầy những chậu hoa, cái bảng hiệu bằng gỗ mộc mạc, cả gian tiệm ánh lên sắc đèn vàng ấm áp, tiệm bán cũng khá đắt hàng, khách ra vào luân phiên. Cô thoáng thấy bóng anh qua lớp cửa kính, đứng nhìn một lúc, cô lấy điện thoại, bấm lại số điện thoại quen thuộc, tuy đã xóa nhưng 3 năm rồi cô vẫn nhớ như in…

"Nếu như con người phải đi tìm hạnh phúc của đời mình thì em không cần tìm nữa, vì em biết đó là anh và anh đang ở trước mắt em. Nếu như anh không đuổi theo em thì em sẽ chạy về phía anh. Nếu trên đời này có cái gọi là định mệnh thì định mệnh của em chính là anh. Nếu ngày xưa em đã phạm bao lỗi lầm thì giờ em sẽ làm mọi cách để anh tha thứ. Nếu phải từ bỏ tất cả những thứ trên đời thì em cũng không từ bỏ anh. Yêu anh là điều đúng đắn nhất cuộc đời em. Nếu anh không tin thì bằng cách này hay cách khác em sẽ làm cho anh tin. Vì em yêu anh. Và mãi mãi yêu anh, em không thể dừng điều này lại. Vì thế hãy cho em một cơ hội.” Cô bấm nút Send gửi tin nhắn đi…
Hiểu Minh

Nhạc chuông báo tin nhắn vang lên bài nhạc hòa tấu "Silent Love”, anh mở điện thoại ra xem. Anh ngập ngừng rồi thì thầm: "Là của Thanh Thanh”… Anh cầm điện thoại mà xoay tới xoay lui, anh không biết nhắn lại làm sao, trong thâm tâm anh, anh vẫn còn yêu cô rất nhiều nhưng anh lại sợ bị cô làm tổn thương lần nữa. Anh vẫn còn nhớ sâu sắc cái ngày chia tay, trái tim anh đã đau như bị dằn xé ra làm trăm mảnh, từ đó anh không yêu ai nữa, chỉ chú tâm vào học hành và kiếm tiền… chỉ để cố quên cô…

Anh mở tin nhắn mới: "Sau tất cả em biết ngày xưa em ngu ngốc như thế nào mới đánh mất anh. Tình yêu trong em đủ lớn để vượt qua tất cả để tìm về bên anh. Và em cũng biết một điều rằng dù có bao lâu anh vẫn ở đó đợi em và vẫn mãi yêu em.”

Hiểu Minh lòng đầy xúc động, anh không ngờ lại có ngày Thanh Thanh chủ động thế này vì trước kia cô không bao giờ làm lành trước, anh rất muốn cho cô một cơ hội và cho chính mình một cơ hội. Những tháng ngày không có cô anh sống vô vị lắm, nhiều đêm trong cơn mơ anh thảng thốt gọi tên cô, có những đêm anh nhớ cô không ngủ được… Hương hoa sữa đầu phố theo cơn gió thoảng nhè nhẹ bay vào... Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt anh, đôi chân mày anh nhíu lại đang suy nghĩ căng thẳng lắm…Bỗng, "Cạch!” tiếng mở cửa. Chưa kịp quay lại. Anh đã thấy một vòng tay choàng ôm anh từ đằng sau. Hơi ấm phả vào người anh thân quen lắm. Anh không cần quay lại cũng biết là ai. Đôi bàn tay nhỏ nhắn mà đêm nào anh cũng mơ thấy.

Anh vờ hỏi mà lòng vui ngất ngây: "Ai đấy?”

Cô nói nhẹ như gió thoảng: "Người yêu anh đến muôn đời.”
gửi bởi Ngohaithien
29/01/2014 17:52
 
Jump to forum
Jump to topic

Truyện ngắn: Sẽ Mãi Bên Nhau

Sẽ mãi bên nhau – chương 1
18 năm, chúng ta bên nhau, những tưởng không gì có thể chia tách chúng ta. Vậy mà, cậu nhẫn tâm để tôi một thân một mình đi đến xứ lạ. Với cậu 18 năm chúng ta bên nhau không là gì cả. Tôi ghét cậu.
18 năm, chúng ta bên nhau, với tôi, cậu là duy nhất. Tôi những tưởng, với cậu, tôi cũng là duy nhất. Nhưng ngày hôm đó, chỉ một câu nói của cậu, đã cắt đứt 18 năm tình nghĩa của chúng ta. Tôi ghét cậu.
Bảy năm trôi qua, tôi không hề gặp cậu. Cậu đã thay đổi thế nào rồi? Tại sao chúng ta lại ra nông nỗi này? Từ lúc nào cậu và tôi như hai kẻ thù thế này?
Bảy năm trôi qua, đã bao nhiêu lần tôi muốn đi tìm cậu, chỉ cần ở cạnh cậu là đủ rồi, dù tôi không là quan trọng nhất với cậu cũng được. Nhưng tôi cũng biết là tôi không làm được. Tôi ích kỷ chỉ muốn có cậu cho riêng mình. Đã là không thể thì thôi tôi đành để cậu mãi mãi rời xa tôi.
Anh đã từng sống bảy năm không có em. Với anh đó là một cơn ác mộng kinh hoàng nhất cuộc đời anh. không có em, cả thế giới như sụpđổ trước mặt anh, tất cả chỉ òn lại một khoảng không vô tận. Anh không muốn phải rời xa em thêm một lần nào nữa. Dù cho cả thế giời chống lại chúng ta, dù cho mọi người nói chúng ta phải xa nhau, dù phải chống lại cả số phận, anh cũng sẽ mãi ở bên cạnh em. Mãi mãi.
Từ khi sinh ra hai người họ đã luôn ở cạnh nhau. Không ai có thể hiểu họ hơn chính bản thân họ và kẻ còn lại. Nhưng rồi khi tính cảm của họ thay đổi, khi họ không chỉ coi đối phương là một người bạn bình thường như những người bạn còn lại, họ sẽ thế nào? Liệu họ có thể thấu hiểu tình cảm của đối phương không? Một sự hiểu lầm, bảy năm chia cắt với nhiều đổi thay, liệu họ có thể ở cạnh nhau mãi mãi không?Họ thật sự có thể ở cạnh nhau không
Cùng với sự phát triển kinh tế ngày một mạnh mẽ, những ngôi biệt thự với những kiểu kiến trức mới lạ mọc lên ngày càng nhiều ở thành phố Hồ Chí Minh, nơi được coi là trung tâm kinh tế ở thành phố.
Nhưng bất cứ ai đã từng nhìn thấy biệt thự Hoa Hồng thì sẽ càng ngạc nhiên với cấu trúc của nó. Đón chào khách đến với ngôi biệt thự là cánh cổng bằng gỗ màu nâu to lớn và vững chải. Sau cánh cổng là một con đường nhỏ rài cát mịn với hai hàng cây rộng tán hai bên che mát cả một con đường cùng những luống hoa với đủ sắc màu. Cả một khoảng sân rộng được che phủ bằng những ngọn cỏ xanh mượt mát rợi khiến người ta chỉ muốn dạo bước trên đó bằng chân trần. Một bên sân bị chiếm diện tích bởi một chiếc hồ nhỏ trong xanh. Có một chiếc cầu nhỏ dẫn ra một nhà thủy tạ nhỏ nằm giữa chiếc hồ. Bên còn lại là một hàng cây cao lớn rợp mát cả một khoảng sân rộng rãi. Dưới tán cây ấy là một chiếc xích đu cùng với dàn hoa giấy leo xung quanh, cạnh đó là một bộ bàn ghế bằng đá ngự trị. ( Ôi sao mình ngu cái tả cảnh này quá – Thề, câu này là của tác giả ghi)
Hết con đường, là một vài bậc thang dẫn vào một căn phòng rộng lớn với tường là những khung kính thủy tinh trong suốt. Từ căn phòng, có hai cánh cửa dẫn ra hai lối đi vào hai phần nằm đối diện nhau. Đó là hai căn nhà đối diện giống nhau đến từng chi tiết, từ cách bố trí phòng đến những hoa văn trang trí.
Đằng sau căn biệt thự là một vườn hoa đầy màu sắc cùng một vườn cây cảnh.
Hẳn bất kỳ ai đi qua ngôi biệt thự cũng sẽ thắc mắc về chủ nhân của ngôi biệt thự. Và câu trả lời có sẵn trên cánh cổng rộng lớn bằng gỗ ấy. Hai bên trái phải của cánh cổng là hai tấm biển đề hai cái tên : Hoàng Xuân Tùng và Trịnh Minh Vũ.
Câu chuyện của chúng ta bắt đầu từ căn biệt thự này. ( Bỏ quá cho tác giả, hồi còn đi học, hắn chưa bao giờ đạt điểm cao môn tả cảnh kiêm tả người. Cho nên các sis thấy đó, cấm có câu nào tả người trong truyện của hắn ” cười đểu”)
******
Vũ đưa mắt nhìn một vòng khắp căn biệt thự mà Tùng định mua:
- Mày thấy thế nào? – Tùng vui vẻ ôm vai Vũ – Rất tuyệt đúng không? Dương nhà tao thích nó lắm đó.
- Đẹp thật. Sao mày tìm được căn biệt thự này vậy? – Vũ gật gù.
- Một khách hàng biết tao đang định mua nhà giới thiệu cho ta đó. – Tùng nói – Thật ra thì tao không hài lòng lắm với căn phòng lớn ở giữa này. Tao định bàn với mày, thay hết mấy khung cửa gỗ bằng kính rồi ngăn ra một phần nhỏ làm phòng khách, khi cần chỉ dọn một tí là có một phòng chiêu đãi khách. Thấy sao hả?
- Nhà mày sao lại hỏi tao – Vũ bật cười – Tao làm bên may mặc chứ có phải xây dựng dâu.
- Nói ngớ ngẩn gì vậy? – Tùng khẽ nói – Tao với mày đã gắn bò từ nhỏ tới giờ. Hai thằng đã từng thề sẽ không rời xa nhau mà. Chứ mày tưởng tao dư hơi mà mua căn nhà rộng thênh thang thế này chỉ để hai vợ chồng tao ở á. Không dám đâu. Ngôi biệt thự này đủ để chứa hai đại gia đình đó. Làm như tao không biết mày cũng đang dò hỏi coi có ngôi nhà nào giống vậy không bằng.
Vũ nhìn thằng bạn thân cười nhẹ. Hai đứa vốn là trẻ mồ côi, từ khi còn nhỏ đã sống cùng với nhau. Đã bao lần sống chết cùng nhau, đồng cam cộng khổ, lăn lộng kiếm sống giữa cuộc đời, hai thằng còn thân thiết hơn anh em ruột thịt. Mãi mới vươn lên từ tận đáy xã hội, rồi mỗi thằng có một gia đình riêng của mình nhưng ý nghĩ phải xa nhau cũng làm hai thằng thấy buồn không ít.
Thấy Vũ yên lặng, Tùng cứ nghĩ nó băn khoăn vế chuyện tiền nong:- Tao không có nhiều tiến đến độ mua nhà không cho mày ở, đại lão gia. Tiền nhà nhất định phải cưa đôi. – Tùng phát mạnh vào vai Vũ.
Vũ bật cười đưa tay kkhẽ xoa vai:
- Tao không phải ý đó. Nhưng Dương nhà mày…
- Nghĩ đi đâu vậy thằng quỷ. Dương tất nhiên là rất vui rồi, cô ấy quý mày như anh trai làm nhiều lúc tao còn thấy ganh tỵ nữa là. Có lo thì lo cho đại tiểu thư Ngân Mỹ nhà mày kìa.
- Mày lạ gì cô ấy mà nói thế hả. – Vũ bật cười – cô ấy rất lo Dương bị mày ăn hiếp nên… nếu không tìm được nhà chắc cô ấy tự xây luôn quá.
- Khiếp, tao chỉ mới tát Dương có một lần mà cô ấy làm như tao vũ phu lắm không bằng. – Tùng dài giọng – Tao có vũ phu thế nào cũng không bằng “Vũ Thê” như cô ấy đúng không?
- Ăn nói bậy bạ – Vũ khẽ trừng mắt nhìn Tùng.
- Đó. Vợ là nhất, còn thằng bạn này có là gì? Buồn ghê. – Tùng vờ ủ rủ nhưng lại bất cười ngay – Coi như không có gì phải bàn thêm. Mai tao hẹn người ta để ký hợp đồng mua nhà, còn việc trang hoàng nhà cửa thì giao cho nhị vị phu nhân chứ hả?
- Mày tự quyết hết rồi, còn hỏi tao làm gì? – Vũ cười nhẹ.
- Quyết định vậy đi. Còn bấy giờ tao với mày đi về báo cho hai cô Sư tử Hà Đông đó thôi.
- Dương mà nghe thấy thì mày thảm thương luôn đó Tùng.
- Dương của tao không phải như Ngân Mỹ nhà mày.
- Ừ, để coi. – Vũ cười khẽ.
******
Trong phòng chờ sanh ở bênh viện, Vũ ngồi lặng im chờ đợi trong khi Tùng nôn nóng đi qua đi lại:
- Sao lâu quá vậy nè trời. Đã gần hai tiếng rồi còn gì.
- Mày ngồi xuống đi. Đi hoài không thấy mệt hả?
- Làm sao mà tao ngồi yên được chứ? Liệu có chuyện gì không Vũ?
- Chuyện gì là chuyện gì chứ? – Vũ khẽ cau mày – Tao thấy mày còn nôn hơn bà đẻ nữa đó.
- Sức khỏe Dương yếu lắm. Tao không ngồi yên nỗi.
- Không sao đâu. Người phụ nữ nào cũng phải trải qua chuyện này mà. Họ có sức mạnh để vượt qua chuyện này mỗi ngày đó thôi.
Lại thêm một khảong thời gian tưởng chừng như vô tận trôi qua, tiếng la đột nhiên ngưng bặt, cùng tiếng trẻ con khóc ré lên.
Tùng giật mình đứng sững lại, còn Vũ cũng không ngổi yên được nữa, liền đứng bật dậy. Cả hai cùng câm lặng nhìn nhau rồi nhìn về phía căn phòng đang đóng kín cửa. Dường như trong giờ phút này, tất cả đều ngưng đọng lại, cả thở cũng thật khó khăn.
- Ai là người nhà của cô Dương và cô Ngân mỹ.
- Tôi – Cả Tùng và Vũ cùng lên tiếng.
- Chúc mừng hai anh. Cả hai chị cùng mẹ tròn con vuông. Chị Dương sinh hạ một tiểu công chúa còn chị Ngân Mỹ thì có một tiểu hoàng từ. Hai đứa trẻ chào đời gần như là cùng lúc. ( ha ha ha, nhân vật chính vừa mới ra đời đó các sis)
- Cám ơn cô.
- Một lát nữa chị và cháu sẽ được đưa ra. Một lần nữa, xin chúc mừng hai anh.
Cô ý ta mỉm cười khi nhìn gương mặt rạng rở của hai người bố mới. Có ai lại không vui và hạnh phúc khi đón chò một sự sống mới chứ?
- Tao vừa có một cô công chúa đó Vũ. – Tùng nói như reo
- Tao thì có một thằng cu. – Vũ cũng không giấu giọng vui mừng.
Hai người nhìn nhau rồi ôm chầm lấy nhau:
- Chúc mừng mày.
Tất cả cùng cười khẽ khi nhận ra vài giọt nước mắt trên mặt của hai người cha đang vui mừng chào đón đứa con bé bỏng của mình đến với cuộc sống.
Cả căn phòng bừng sáng và rộn ràng với tiếng nhạc và tiếng chúc tụng tất cả những người đang hiện diện trong biệt thự. Họ đang tham gia tiệc đầy tháng của con trai và con gái của hai đồng chủ nhân ngôi biệt thự Hoa Hồng tráng lệ cũng là hai nhà doanh nghiệp trẻ đang nổi lên trong thương trường. Cả hai nổi tiếng là cặp bài trùng vô cùng ăn ý và mọi người truyền miệng nhau rằng: nếu làm đối thủ của một trong hai người họ thì hãy chuẩn bị tinh thần đối đầu với cả hai người họ. Đó chính là một phần không nhỏ đem đến thành công cho hai người bên cạnh tài năng và trí tuệ của mỗi người.
Mặc cho những lời chúc tịng vang lên khắp nơi, hai nhân vật chính của bữa tiệc đang nằm cạnh nhau vùi mình vào giấc ngủ dài.
Tiễn vị khách cuối cùng ra về, Dương nhăn nhó:
- Mệt quá đi.
- Em đã nói làm nhỏ thôi mà hai anh không nghe, chỉ là đầy tháng thôi mà cứ làm như là… – Ngân Mỹ ngồi xuống cạnh nôi con cằn nhằn.
- Vì việc làm ăn cả thôi mà. – Tùng cười nhẹ, nựng con gái đang khẽ cựa quậy trong nôi – Đây là một cơ hội rất tốt để mở rộng các mối quan hệ mà.
- Em chỉ thấy ồn áo và mệt mỏi thôi – Dương kéo chắn đắp lại cho con than nhẹ.
Vũ nghe vợ mình và Dương than than thở khó chịu liền nhìn hai đứa trẻ cười lớn:
- Coi hai cô cậu nè. Có thấy mệt mỏi gì đâu. Người ta nhân vật chính còn chưa la ó phản đối mà mẹ lại la con há.
- Tụi nó ngủ từ đầu hôm tới cuối hôm có biết gì đâu mà mệt – Ngân Mỹ lườm chồng.
- Tao đã nói với mày là chúng ta dẽ bị nhắn nhức óc mà – Vũ nhìn Tùng cười nói.
- Anh đó, sao anh cứ luôn nói hai chị em em như những mụ già lắm điều vậy hả? – Ngân Mỹ sừng sộ.
- Đâu có. – Vũ vội xua tay – Anh chỉ lỡ lời thôi mà.
Nhìn Vũ cuống quýt mà hai vợ chồng Tùng bật cười:
- Em dữ cũng vừa vừa thôi – Tùng trêu Ngân Mỹ – Dữ quá nó chán nó ra ngoài ăn chả bây giờ.
- Em đố anh ấy dám đó. – Ngân Mỹ
hất mặt – Làm như anh ấy biết ăn chả, em không biết ăn nem vậy.
- Em nói cái gì vậy? – Vũ nhăn nhó.
- Em nói thật đó. Không tin anh cứ ra ngoài thử đi.
- Anh ấy thương chị Mỹ còn không hết sao dám làm bậy phải không anh Vũ? – Dương can thiệp.
- Dĩ nhiên rồi. Vợ anh và thằng chó con này là nhất. – Vũ kéo Ngân Mỹ vào lòng nói lớn
- Chỉ được cái giỏi nói – Ngân Mỹ cười nhẹ.
Tùng bật cười rồi quay qua nhìn hai đứa con đang ngủ ngon lành:
- Nhìn hai cô cậu cũng xứng đôi lắm đó. Vũ, tao cho con gái tao làm dâu mày đó có chịu không?
- Thiệt không đó. – Vũ nói vui – Cấm đổi ý nha.
- Tao nói thật – Tùng vui vẻ gật đầu,
- Vậy thì vỗ tay cam kết cái coi.
Tiếng hai bàn tay đập vào nhau cái chat làm Dương nhăn nhó:
- Hai cái anh này. Tụi nó còn nhỏ xíu.
- Hứa ẩu đi. Lỡ sau này hai đứa nó thương người khác thì sao? – Ngân Mỹ ccũng nói – Lúc đó lại ép uổng tụi nó hả?
- Thì cứ hứa vậy mà. Sau này anh vẫn tôn trọng sự lựa chọn của con mà. Ít nhất cũng đảm bảo con mình không ế vợ. Đi đâu kiếm cô con dâu dễ thương thế này chứ?
- Chỉ được cái giỏi làm tình làm tội lũ nhỏ. – Ngân Mỹ làu bàu.
Cô bé đang ngủ ngon giấc thì dột nhiên khóc thét lên khi cậu bé quơ tay trong giấc ngủ đánh nhẹ vào mặt.
Dương vội ẵm con dỗ dành.
- Chưa chi đã ăn hiếp con gái người ta rồi. Anh coi con anh kìa. – Dươngn nhìn Vũ nói đùa.
- Sao vậy con trai. – Tùng bật cười – Là đàn ông con trai thì phải biết yêu thương vợ con chứ?
Nghe Vũ dạy dỗ cậu con trai còn đang chìm sâu trong giấc ngủ mà mọi người không ngăn được nụ cười.
******
Nguyệt la hoảng khi Nguyên cứ nhích từng tí ra ngoài cành cây chỉ vì cố lấy con diều cho Nguyệt.
- Bỏ đi Nguyên. – Nguyệt nói như muốn khóc – Không cần lấy nữa đâu. Chút nữa Nguyệt làm con khác là được rồi.
- Bỏ sao được mả bỏ. Chiều là Nguyệt phải nộp bài cho cô rồi. Làm sao Nguyệt làm kịp chứ – cậu bé trên cây vừa cố với ra vừa nói.
- Té đó Nguyên. Xuống đi mà. Chút xíu nữa Nguyệt nhờ bác Sáu lấy cho là được mà.
- Bác Sáu hôm nay nghĩ rồi. Nguyệt im lặng đi, chút nữa là Nguyên lấy được rồi.
Nguyên ráng bò ra thêm một tí nữa. Chỉ chút xíu nữa thôi là Nguyên vơi tới con diều rồi. Nguyên đã nghĩ hay là Nguyên nhường Nguyệt con diều của Nguyên nhưng Nguyên biết Nguyệt sẽ không chịu đâu. Nguyên cũng biết, con diều này Nguyệt phải mất cả mấy ngày mới làm xong mất nó Nguyệt sẽ buồn lắm.
- Bỏ đi mà Nguyên – Nguyệt vừa nói vừa khóc.
Nguyên lờ đi lời nói của Nguyệt cố rướn người ra thêm một tí.
Khi Nguyên với ta được tới con diều thì cành cây gãy, Nguyên té xuống đất cùng với cành cây và con diều còn nắm chặt trong tay.
Nguyệt đang ở dưới đất thấy Nguyên bị té không những không tránh ra mà còn chạy vào, một cành cây nhọn quệt qua.
- Nguyên. Nguyên có sao không? – Nguyệt vừa khóc vừa nói.
Nguyên cảm thấy chân trái mính đau nhói nhưng nhìn lên thấy mặt Nguyệt có vết máu thì lo lắng:
- Nguyệt bị sao vậy? Sao lại chảy máu? Đau. – Nguyên la lên khi Nguyệt chạm vào chân của mình.
Nguyệt bật khóc nức nở:
- Đau lắm hả Nguyên. Để Nguyệt đi gọi chị Na.
Na hoảng hồn khi thấy Nguyệt chạy vào nhà với vết máu chảy trên gương mặt thấm xuống cả chiếc áo đầm màu hồng.
- Em bị sao vậy Nguyệt?
- Nguyên bị té. Nguyên kêu đau chân – Nguyệt nức nở.
- Trời đất. – Na la lên rồi vội bế Nguyệt lên tay chạy ra vườn.
Cả bốn người nhìn hai đứa trẻ trong bệnh viện. Một đứa thì bó bột. Một đứa thì phải khâu mất mấy mũi mà không biết nói gì. Từ nhỏ hai đứa đã quậy ra không biết bao nhiêu là chuyện. Hình như không có chuyện gì mà hai đứa chưa quậy ra vậy mà bốn người lớn, bốn bậc cha mẹ cũng không thể nào đoán được lần tới hai đứa sẽ gây ra chuyện gì.
- Con hết chuyện để quậy rồi hả? Sao lại trèo cây. Thấy hậu quả chưa? Con té thì không nói làm gì, còn liên lụy tới Nguyệt nữa kìa.
- Con xin lỗi.
- Không phải tại Nguyên mà, – Nguyệt bật khóc – tại con, tại con không cẩn thận để con diều bay mất, Nguyên chỉ muốn lấy giùm con thôi mà. Ba đừng mắng Nguyên.
- Không. Nguyệt đã kêu con đừng leo cây mà con vẫn leo. Đó là lỗi của con.
- Lỗi của cả hai đứa. – Ngân Mỹ nghiêm giọng – Lúc đó không biết gọi người lớn hả?
Cả hai cùng cúi đầu im lặng. Dương nhìn con nói nhẹ:
- Hai đứa có biết hai đứa làm ba mẹ hết hồn không hả? Không có lần sau đâu nha.
Ba người còn lại cùng thở dài. Dặn thì đạn vậy thôi, chứ cả bốn đều biết sẽ không bình yên được mấy ngày. Lần nào, hai đứa cũng vâng dạ ngoan ngoãn nhưng chỉ được vài giờ đồng hồ,
Mới tuần trước thôi, giờ thủ công ở trường học được cách làm thuyền giấy, thế là về nhà mở hội thi thuyền giấy. Lúc đầu thì chỉ thi trong chậu nước nhỏ. Không biết lúc nào đã nảy ra ý tưởng ra hồ thi. Táy máy làm sao cả hai cùng té xuống hồ mà cả hai đều không biết bơi, may mà chú Sáu làm vườn ở gần đó nghe tụi nó la, không thì… cũng ngoan ngoãn dạ vâng con chừa, mà vậy đó….
Còn hồi tháng trước, chỉ sơ sẩy một chút mà hai đứa tranh thủ lúc Na quên đóng cổng chuồn ra ngoài chơi. Chả biết trêu ghẹo gì chó nhà người ta mà bị rượt, chạy đến lạc đường. Cũng may gặp cô giúp việc nàh hàng xòm đưa về giùm chứ không thì không biết đi lạc đến tận đâu.
- Thật tình. Nhà có một con quỷ con đã mệt đằng này lại có hai. Ba phải làm sao với hai đứa đây hả? – Tùng bế Nguyệt lên tay – Đau không con?
Nãy giờ thấy ba mẹ giận dữ, Nguyệt không dám khóc. Giờ thấy ba bế mình trên tay lại nhẹ nhàng hỏi Nguyệt mới thút thít:
- Dạ., đau.
- Cho chừa cái tội – Ngân Mỹ xót xa trong khi Dương khẽ lau nước mắt.
- Lần sau cấm có bày trò nghịch bậy, nghe rõ chưa Nguyên? – Ngân Mỹ quay qua nhìn Nguyên nói.
Nguyên dạ ran. Nguyên cũng sợ lắm rồi. Lúc nãy nhìn mặt Nguyệt toàn máu, Nguyên đang đau cũng phát hoảng. Lỡ Nguyệt có việc gì, lấy ai chơi với Nguyên, bao che cho Nguyên, còn làm bài tập giùm Nguyên chứ?
- Thôi thì làm cái cũi, nhốt hai con quỹ con này vào là yên tâm – Tùng đùa làm Nguyệt hoảng sợ giương mắt nhìn ba.
- Ba đùa thôi – Tùng bật cười bẹo má Nguyệt – Sao ba nỡ nhốt tiểu thiên thần của ba vào cũi chứ ha.
- Thôi, cho tụi nó đi học võ, học bơi… cái gì học được thì cho học tất đi. Để đề phòng bất trắc chứ cứ thế này, đau tim chết mất – Vũ la lên.
Thế nhưng, cà bốn hối hận liền ngay sau đó khi cho cả hai đi học như vậy.
ỷ mình có biết chút võ, Nguyên hay kéo Nguyệt vào những trận đánh nhau ở trong trường mặc dù đều là khi Nguyên thấy những học sinh bị ức hiếp. Không ngày nào hai đứa không về nhà với những vết thâm tím trên người. Cũng may thầy cô trong trường không hay biết chứ không thì không biết nhà trường có còn dám chứa chấp hai con tiểu quỷ này không.
Còn cái hồ ở nhà, cũng không được yên tĩnh nữa. Lúc nào cũng náo động với tiếng cười đùa nghịch phá của hai đứa nhỏ. Mới hôm trước thôi, không biết hai đứa làm sao dụ được chị Na mua về một con vịt. Hai đứa hi hửng thả xuống hồ rồi mở hội thi bơi với … Vịt. Bốn vị phụ huynh nghe kể lại mà không biết nên khóc hay cười nữa.
Đó là chưa kể đến hai đứa suốt ngày thi đấu với nhau xem ai gỏi vỏ hơn, ai bơi nhanh hơn. Hỡi ôi. Tụi nó đi học đã không yên tâm, vế nhà càng thêm loạn. Bãi cỏ bác Sáu bỏ bao công sức ra chăm sóc, tụi nó chỉ quần nhau một lúc là tơi bời. Trong nhà bao nhiêu đồ sành sứ đều vỡ cả. Mới thay ngày hôm trước, hôm sau đã thấy từ một thành hàng chục mảnh vở lớn nhỏ. Riết hồi chắc phải đặt làm đồ bằng sắt để cho an toàn quá.
Mắng thì tụi nó cúi đầu yên lặng, vâng dạ ra chiều ngoan ngoãn lắm. Thế nhưng mới mắng cầu trước, câu sau tụi nó đã đâu lại hoàn đó. Chắc phải thật sự đặt làm cái cũi nhốt cả hai đứa vào may ra mới yên chuyện.
Nói thì nói vậy chỉ để hù dọa hai đứa con nít chỉ nhìn bộ dạng ủ rủ thảm thương của hai đứa, không vị phụ huynh nào nỡ làm như vậy cả?
Bốn vị phụ huynh vĩ đại của chúng ta biết hai đứa sinh cùng ngày cùng giờ nhưng không thể hiểu được đó có phải giờ thiêng đâu mà sinh ra hai đứa tiểu quỷ phá nhà phá cửa này vậy chứ?
gửi bởi Ngohaithien
30/01/2014 10:57
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 5 + 6
Chap 5
My ngồi trong lớp học chỉ tập trung học nên không nhớ đến chiếc xe của mình đang nằm trong tiệm sửa.
Đâu đó trong lớp đang bàn tán về sinh nhật của Đăng.
Đăng là con nhà giàu có, chịu chơi, ăn xài không tiếc của, lại được bà mụ khéo nặng hình hài khi lọt lòng nên Đăng có gương mặt rất baby. thế nên trong mắt các cô gái Đăng là một hoàng tử.
Đăng không chỉ nổi tiếng là một hotboy mà còn nổi tiếng vì là “đàn anh” trong trường.
Thành tích Đăng lập được sau 2 năm ở trường là: tụ tập đánh nhau bị làm việc với giám thị 1 tháng không dưới 4 lần . vì tuần nào cũng tổ chức đánh nhau từ trong ra ngoài trường. bị đuổi ra khỏi lớp vì tội gây rối. …..( nói chung là rất nhiều ) nhưng giám thị làm việc thì làm mà nó chẳng bị gì. cuối năm hạnh kiểm vẫn khá tốt, lên lớp đều đều. vì nó là” thứ thiệt mà”. Xin đảm bảo nhà trường chỉ bao che nó hạnh kiểm thôi còn thành tích học tập của nó thì không hề. nó đâu phải là dạng đầu to óc trái nho. Nó học cừ lắm nhưng cũng **** làm biếng.
Điều khó chịu ở nó là nó là thằng con trai có tính tình cực kì khó ưa. nó nói chuyện rất ngông. Khinh người ,Kiêu ngạo, ngang ngược, ngông nghêng. Nó là như thế.nó chỉ làm những gì nó thik, còn không thì miễn bàn,. Dù việc đó có ảnh hưởng đến ai thì đã không thik thì ko bao giờ làm, và thêm nữa nó nhậu cũng đỉnh
Điều ghi điểm của nó là tuy đẹp trai nhưng nó không bao giờ đi cua gái , hay chơi trò hái hoa, hút nhuỵ. Nó rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm. và kết quả là đám bạn trong nhóm nó đều có đôi, nó thì vẫn lẻ loi một mình. ( chắc định sống theo phương châm : quyết không yêu để tiền đi nhậu. sống 1 mình cho gái thèm chơi …..hihi….)
Ở trường nó và My như chó với mèo, cả 2 luôn bất đồng ý kiến với nhau. Mà cũng không phải vì vậy mà sinh nhật nó không mời My. chỉ vì nó không thik mời nhiều người nên nó chỉ mời vài người bạn thân. Và Hà là ngoại lệ vì Hà là bạn gái của Tính_bạn thân chơi chung nhóm Đăng.
11h30, tiếng trồng tan trường vang lên. My mới giật mình nhớ lại chiếc xe đạp. nhưng hiện giờ trong túi My còn đúng 5k thì làm sao đủ tiền lấy xe.lần này xe My ” bệnh nặng ” nên chắc là tiền “thuốc “đắt lắm. dù sao thì chiều nay My mới lãnh lương ở chỗ làm. My chạy bộ 2km về nhà thay đồ, ăn cơm và chạy bộ đến chỗ làm.
My : lãnh tiền rồi lại lấy xe sau.
Nghĩ như thế nên My cuốc bộ mấy cây số. công việc của My hiện giờ ngoài phụ quán ăn còn đi rửa xe, phụ quán nước vào chủ nhật.
lịch làm vi
ệc của My cụ thể như sau :
Từ thứ 2 đến thứ thứ 7, 1h đến 5h rửa xe.; 5h30 à tối, phụ quán ăn
chủ nhật : phụ quán nước cả ngày.
Là con gái làm việc rửa xe mướn nên trông My có vẻ khá bụi bặm. làm việc nào My cũng hay gặp người quen nhưng My vẫn thấy bình thường và làm việc cũng bình thường.
5h My đang chuẩn bị nghỉ thì có chiếc xe vào rửa ( Trường vào rửa xe đó). My vui vẻ mời vào và bắt đầu công việc.
Trường thấy cô gái lúc sáng bị mình tông xe đang rửa xe cho mình. Trưòng cũng không chắc là có phải hay không. Vì chỉ mới gặp có 1 lần. nhưng Trường nghĩ chắc là phải vì nụ cười mà My chào khách rất giống nụ cười lúc sáng cô gái cười với Trường , và cả đôi mắt tròn xoe long lanh nữa.theo Trường nghĩ thì đúng là cô gái lúc sáng.nếu phải thì Trường khó có thể tin đựơc cô gái mảnh mai lúc sáng lại làm công việc rất đàn ông này.
My lo rửa xe nên không để ý đến vị khách cuối cùng này. Xe rửa xong ông chủ cũng bước ra giao tiền lương tháng nuỳ cho My..
trường : em gái gì ơi !!
my : anh kêu em à ??
trường : khong nhớ anh sao?? Lúc sáng anh đã….
My : à!!
trường : xe em đâu mà em đi bộ??
my : em chưa lãnh tiền lương nên phải đi bộ. giờ lãnh lương rồi có tiền về lấy xe hi hi..hihi…thôi chào anh nha.
Nhanh như con sóc My chạy vội đi. Trường đã trả hết tiền xe cho bác 5 . nhưng có lẽ My chưa biết. My chạy vội đến lấy xe để còn đi làm nữa.
My : bác 5 ơi cho con lấy xe
Bác 5 : uhm. Con lấy xe về đi. thấy con không đến ta còn tưởng con bỏ của lấy người luôn rồi chứ.
My : bao nhiêu tiền vây bác ??
Bác5 : 379k , àk mà có cậu thanh niên nói là tông xe con nên cậu ta trả hết tiền rồi. con lấy xe về đi
My : hãh??? _nó há miệng vì quá ngạc nhiên trước số tiền lớn._ cảm ơn bác thưa bác con về.
ngạc nhiên cũng có nhưng nhìn kĩ lại chiếc xe nó hiểu tại sao lại có số tiền lớn như vậy. và việc của nó là tiềm anh chàng đó để gửi lại tiền. nó không muốn mang cái ơn to đùng đó. Vì nó biết tại xe nó cũ kĩ nên anh ta phải đền bù số tiền lớn như vậy. không thể suy nghĩ thêm nữa vì nó phải đi đến phụ quán ăn, giờ này là cao điểm nó đến trễ sẽ bị la.
Chap 6
Sau một ngày vật lộn với công việc nó cũng đựơc nghỉ ngơi. Trên đường về nhà nó thấy người ta bán gà con ở chợ đêm, nó ghé mua 4 con đem về nuôi. Nhà nó gần 1 con kênh rộng nên nó sẽ nuôi chúng gần đó.
My : thưa ba, mẹ con đi làm mới về
mẹ : gà đâu mà con xách vậy??
my : con mua đó mẹ. ba ơi chúng ta sẽ đngs chuông nuôi chúng cạnh bờ kênh nha ba???
Ba : uhm. tối nay con cột chân chúng vào đâu đó đỡ đi. Mai ba tranh thủ đóng cho chúng cái chuồng .
* * *
mẹ : con tắm rửa thay đồ rồi ăn cơm, tranh thủ còn học bài làm bài nữa.
my : vâng thưa sếp hihi..hihi…..
My làm xong mọi việc và đem tất cả số tiền mình có ra đếm để còn tìm người ta trả lại tiền sửa xe. Trân đã ngủ được một giấc sâu. My mong sao mình cũng thể ngủ ngon như Trân,nhưng không thể được. vì đi làm về khuya , học bài xong cũng gần 2h sáng. Mà My phải dâỵ vào lúc 4h30 để phụ mẹ nấu cơm sáng. mối ngày My có 2 đến 2tiếng 30 phút để ngủ. có lẽ đó trở thành thói quen nên My cũng thấy bình thường. ( hic. bảo đảm 1 ngày tui ngủ không dưới 10 tiếng. cô gái này tài thật)
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:03
 
Jump to forum
Jump to topic

Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 1 + 2
“ê, My chờ tao với ”
Không cần quay mặt lại My cũng biết ai vừa gọi mình. Đó là Hà_cô bạn học cùng lớp.
Hà : chiều nay mày đi sinh nhật chung tao nha ?!
My : không được
Hà : mày chưa biết là sinh nhật ai mà đã vội từ chối sao?
My : vậy mày nói đi sinh nhật ai nào???
Hà : Đăng_ hotboy lớp mình đó. Mà Đăng không mời mày sao?
My: ừm! không mời
Hà : vậy thì mày đi chung với tao
My : chiều nay tao còn cả khối việc phải làm. Tao không đi được. vả lại tao ko đi đến nơi đó đâu. Nó đối với tao là quá xa xỉ.
Hà : mày lại……. thì mày nghĩ 1 bữa làm có sao đâu ?
My : đối với mày thì không sao nhưng với tao hì có sao. Ko tranh luận với mày nữa tao phải đi đây , trễ giờ làm của ta rồi.
Chap 2
My xuất thân trông gia đình bình thương nếu không gọi là nghèo khó. Cha là tài xế xe ôm, mẹ may gia công .
Công việc của ba và mẹ đều có thu nhập không ổn định nên cuộc sống gia đình rất bấp bênh. My còn 1 em gái tên Trân đang học lớp 9 chuẩn bị thi vào lớp 10.
Muốn chia sẻ gánh nặng phụ ba mẹ nên My vừa đi học vừa đi làm. My hiện là học sinh lớp 12. thành tích học tập của My rất “đỉnh “. My luôn sống thật với chính mình. Trái với My, Trân là cô gái đua đòi, ăn chơi. Trân là trung tâm rắc rối của gia đình.
Đồng lương ít ỏi của ba mẹ lo cái ăn cho gia đình đã khó huống chi lại lo cho 2 chị em My ăn học. Biết được cái khó của gia đình My đã cố gắng học tập và đi làm thêm. Công việc My làm cũng khá đa dạng. từ rửa xe, đến chạy bàn + dọn bàn quán nước, rủă bát đĩa ở quán ăn, …..
My làm tất cả công việc có thể làm để trang trải học phí và phụ giúp 1 phần cho gia đình.
Trân : mẹ cho con xin 200k
mẹ : làm gì mà nhiều vậy con??
Trân : thì đóng tiền học thêm.
mẹ : mới tuần trước mẹ cho, giờ con lại xin nữa???
trân : thì tiền đó đóng tiền học toán rồi, giò phải đóng tiền học anh văn mà.
mẹ : giờ mẹ không còn tiền. hay là con nói với cô hay thầy dạy là vài bữa nữa rồi mẹ cho tiền đóng.
Trân :ko được đâu mẹ à. nếu hôm nay con mà không đóng là cô ko cho vào học đâu.
mẹ : vậy con chờ chút để mẹ ra đầu hẻm mượn mấy người quen.
Chi mẹ quay về , Trân cầm tiền trong tay chạy vội ra khỏi nhà. Lâu lâu, Trân lại xin tiền không đóng tiền hoạ thêm môn toán thì lại anh văn, hoá , lý. Nhưng thật ra Trân chẳng đóng cho ai vì Trân chẳng học thêm môn nào. số tiền lừa mẹ , Trân đổ vào các cuộc cá độ game, và chơi game, online cùng đám bạn.
Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 3 + 4
Chap 3
Sau giờ tan học My chạy vội về nhà thay đò rồi đến chỗ làm.hôm nay thứ 6 My phụ quán ăn. Công việc của My là chạy bàn và lau dọn.
My được trời ban cho dáng người khá lí tưởng. chiều cao rất ” khiêm tốn ” 1m68 , gương mặt thân thiện , cặp mắt to tròn đáng yêu. Và nụ cười luôn luôn nở trên môi. đặc biệt, tuy nhà nghèo phải làm việc nhưng My ” sở hữu” làn da đẹp như mơ. My là cô gái xinh đẹp , dễ thương, thông minh và cũng đầy cá tính và đôi lúc rất dịu dàng.
Cô gái dễ thương , xinh đẹp như My sau giờ học là phải đổ mồ hôi vì công việc. sau chi quán ăn đóng cửa thì My rửa chén , lau dọn đến gần 11h khuya thì ra về.
về đến nhà tuy khuya nhưng mẹ vẫn ngồi may , ba phụ cắt chỉ, Trân đã ngủ. mõi lần thấy thế My mong tìm được công việc ổn định có thu nhập để ba mẹ không phải cực. my ươc mơ sẽ trở thành nhà kinh tế giỏi nhưng đôi khi nhìn vào hoàn cảnh gia đình My lại không dám nghĩ đến ước mơ đó.bởi nếu thực hiện ước mơ phải vào đại học mà gia đình My kinh tế quá hạn hẹp . My không muốn ba mẹ phải cực thêm.
Ba : My, con định sau này thi vào trường nào ?
My: chăc là con sẽ tìm 1 việc gì đó làm ba àk
Ba : không đwocj con phải tiếp tục học
My : nhưng….
Ba : ba mẹ mẹ sẽ cố gắng lo cho 2 chị em con ăn học đến nơi đến chốn. con nên nghĩ làm đi để tập trung vào học, năm nay lớp 12 rồi.
mẹ : mẹ thấy ba nói đúng đó My. Con đừng vì đi làm thêm mà sa sút việc học.
My : không sao đâu. Ba mẹ đừng lo. Con có thể làm tốt mọi việc mà. Hihihiihi,,,,,,,yên tâm đi mà. Con không làm ba mẹ thất vọng đâu. Cũng trễ rồi ba mẹ đi ngủ đi, mai lại làm tiếp.
Chap 4
Căn nhà nhỏ của My chẳng có gì quý giá ngoài chiếc xe máy đã già theo năm tháng của ba chạy xe ôm, chiếc máy may hay ” dở bệnh ” của mẹ, và chiếc xe đạp già nua mà hằng ngày My đi học. đối với My chiếc xe đạp như người bạn đồng hành vì thế My rất trân trọng nó.
Mỗi sáng My muốn chở Trân đi học vì cũng cùng đường nhưng Trân luôn từ chối. có lẽ vì Trân cảm thấy xấu hổ khi ngồi trên chiếc xe đạp quá cũ kĩ của chị. từ nhà đến trường cũng khá xa. Đó là một đoạn đường gần 2 km. miễn cưỡng lắm Trân mới để ba chở đi học. bởi chiếc xe của ba cũng không đẹp đẽ gì.
Ba chở Trân cách trường 200m thì Trân xin đi bộ vì cho có thể thao . nghĩ con mình nói thật nên ba Trân quay xe đi ra bến xe chờ đón khách. Ông đâu biết rằng Trân sợ bạn bè thấy mình ngồi trên chiếc xe cà tàn đi học nên mới nói gạt ông.
Sáng My đạp xe đến trường thì chiếc xe lại” bệnh”. Trong chiếc áo dài My lệch thệch gắng lại sợi dây xích . sau khi chiếc xe được trị xong bệnh có thể tiếp tục đi tiếp thì…”rầm”…. một chiếc xe máy do tránh 1 cậu bé băng vội qua đường nên tông thẳng vào xe My.
Cú va chạm mạnh và hậu quả là xe My cong niền.may mà My và người lái xe đều không sao.nhìn chiếc xe My thấy sót.
” có sao ko em?? Xe em hư rồi, bên kia đường có tiệm sửa xe kìa.dẫn xe qua đó sửa anh sẽ bồi thường thiệt hại cho em. Mà em có sao không?”
My: không sao. Anh cũng không sao chứ?? Anh cũng đâu muốn chuyện này xảy ra. Coi như em thiếu may mắn hôm nay. Anh có việc gì thì đi đi. Không cần lo .
My đúng dậy nở nụ cười thân thiện rồi dẫn xe qua tiệm sửa xe bên đường. sợ trễ học nên My dân xe vào nhờ bác 5 sửa rồi chạy vội đến trường.
Nụ cười của My để lại ấn tượng trong anh chàng tông xe My. Anh ta vào tiệm sủa xe của bác 5. bác 5 nhìn chiếc xe của My lắc đầu ngán ngẩm.
bác5 : con pé này , chiếc xe như thế này mà nó chưa chịu cho nghỉ hưu.
” bác sủa lại dùm. Bao nhiêu tiền cháu sẽ trả”
Bác5: cậu tên gì và quan hệ sao vớ co pé mà đòi trả tiền sửa xe cho nó ??
” dạ, cháu tên Trường. cháu và cô gái lúc nãy không có quan hệ gì. chỉ vì lúc nãy cháu tránh người băng qua đường nên….”
Bác5 :nói thiệt cậu, chiếc xe này mà sữa tôi cũng không biết phải bắt đầu sửa ở đâu trứơc nữa,
Trường : sao vậy bác ???
Bác 5 :thì tại nó cũ quá rồi, già quá rồi. xưong yếu hết giờ lại gãy chân . biết sửa chỗ nào ( thở dài)
Trường : vậy bác có chiếc nào mới bán cho cháu . kho nào cô gái đó quay lại đây lấy xe thì bác nói là cháu đền cho cô ấy.
Bác5:nó không lấy đâu. Lân trước có một người cũng va cham với nó, người ta cũng có ý tốt muốn đền cho nó chiếc xe mới nhưng nó từ chối. nó nghèo nhưng nó không tham. Nó là cô gái tốt. xe ơi là xe. Tao già mà có vẻ mày mày còn già yếu hơn cả tao.
Trường : bác ơi, hay là bác tìm swonf xe hao hao giống như thế này nhưng còn cứng , rồi gắn 1 ài phụ tùng cũ còn xài được xen lẫn vào cái mới. như thế chắc là được.
Bác5 : bộn tiền đó cậu trai trẻ
Trường : không sao. Bác cứ làm xe bao nhiêu tiền cháu sẽ trả.
Trường móc bóp đưa bác 5 500k .
Trường : cháu đưa trước bác. chiều cháu sẽ quay lại đưa thêm nếu thiếu. bây giờ cháu phải đi học. nếu bác không tin cháu sẽ đưa bác giữ thẻ sinh viên của cháu . không thì giấy CMND.
Bác5 : thôi cậu đi học đi.tôi không giữ mấy thứ đó đâu. Tôi lu bu sửa xe lỡ làm mất thì lấy đâu đền cho cậu.
Quay xe đi Trường vẫn lưu luýên nụ cười của cô gái trẻ. nụ cười ấy thân thiện và đôi mắt tròn xoe, long lanh như 2 giọt sương sớm của cô gái ấy.
Trường là sinh viên năm cuối trường đại học kinh tế. gia đình như thế nào thì từ từ sẽ biết.
Trường là anh họ của Đăng_bạn cùng lớp My.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:02
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 7 + 8
Chap 7
Sáng My dậy sớm chuẩn bị cơm sáng phụ mẹ. sau đó chuẩn bị đi phụ quán nước . hôm nay chủ nhật mà.
mẹ : My ơi, hôm nay con chịu khó đi nhờ ba đưa đến nơi làm nha. Hôm nay mẹ có việc cần sử dụng xe đạp
my : dạ. ba ơi cho con đi ké nhé
ba: dạ thưa cô 2._ ba nói cười với My. My thik như thế vì được nhìn thấy ba vui mà.
Trên đường đi ba và My trò chuyện rất nhiều.
Ba : my àk . có chi nào con thấy xấu hổ hay tủi thân vì sinh ra trong gia đình nghèo khó như nhà mình ko con ???
My : hi..hi..hi…đến chỗ con làm rồi ba ơi.
Nó không trả lời nên ba nó thất vọng lắm. bước xuống xe nó nhét vào tay ông tờ giấy nhỏ rồi chạy vào làm. Ba nó quay xe ra bến xe khách. Ông cảm thấy buồn.
Ra đến nơi ông mới mở tờ giấy con mình đưa ra đọc.
” ba ơi, con yêu ba lắm. con tự hào vì đuợc làm con của ba và mẹ
Kítên
Con gái của ba_My ”
những giọt nước mắt lăn trên mi ông, ông thấy hạnh phúc. Và đó là những giọt nước mắt hạnh phúc của ông.
một người khách nữ bước đến đi xe. tuổi cô gái chắc cũng trạc tuổi My
ba My : đi xe không cháu??
Khách nữ : ông đi xe ôm à ??
Ba My : vâng. Cháu đi đâu lên xe chú chở.
Ông vẫn niềm nở chào đón khách. Nhưng người khách bỉu môi nhìn chiếc xe ông
Khách nữ : xe của ông già hơn ông già của tôi ở nhà nữa. đêm zô bảo tàng được rồi đó ông.
Cô gái bước qua chiếc xe bên cạnh . ba My chỉ biết lặng thinh trước câu nói đó. Đâu đó các bác tài xế khác mỉm cười thầm trong bụng.
cả ngày hôm đó chăng ai đi xe của ông. trời vào chiều, người tan tầm ra đông. người đón xe đi về, đi công việc cũng lắm, nhưng chẳng ai đi trên chiếc xe cũ kỉ của ông. ộng định ra về thì có chàng trai trẻ bước đền đi xe. Đó là Trường.
trường : bác ơi. Bác có đi xe không ạk???
ba My : cậu không chê xe tôi cà tàn hay sao?
trường : cũ mới thì cũng là xe cả. chỉ là phương tiện đi lại thôi mà
ba My : nếu ai cũng nghĩ như cậu thì tốt cho tôi quá. Mà cậu đi đâu.?
trường : dạ cháu đến quán nước Teen X
Ba My : 25k.
trường : dạ
teen X là quán nứơc My đang làm việc. đến nơi Trường móc trong bóp ra tờ 100k trả tiền xe. Ba My lúng túng
ba My : thú thiệt với cậu , từ sáng giờ tôi không có chở ai. cậu là người đầu tiên nên tôi không có tiền thối lại. cậu có tiền lẻ thì cho tôi xin. Coi như tiền xăng cũng được.
Trường lục lại trong bóp : bác ơi con còn có tờ này là lẻ nhất . không sao bác cứ giữ đi .cháu không cần tiền thối đâu
Nói rồi Trường chạy nhanh vào quán. Ba My không biết phải làm sao nên dù muốn dù không thì ông cũng phải nhận lấy và quay xe ra về.
Vào quán Trường kêu ly cafe nhâm nhi và mở laptop online, chit chat , xem tin tức,…
Gia đình Trường rất giàu có, có công ty riêng. Dù là sinh viên nhưng thời gian của Trường khá thoáng: đi học , đi chơi, rãnh rối thì uống cafe online, …..thành tích học tập thì miễn bàn. Trường là học sinh giỏi từ lớp 1à 12. mấy năm đại học thì nôỉ tiếng là thần đồng_hotboy
Quán đang đông nên My không thấy người mình đang tìm _Trường. 7h tối .
My ra về và lúc này Trường cũng ra về.vừa ra đến cổng thì 2 người đi ngang qua nhau mà không nhận ra nhau.
Không ai để ý ai nên cứ thế mà bước qua. Trường có cảm giác gì đó với người vừa đi ngang qua nên quay lại. lúc này , My cũng làm rớt chìa khoá xuống đường nên quay lại nhặt . và Trường và My cùng cúi xuống nhặt.
My : cảm ơn
trường : không có gì
trường nhận ra My nhưng My không nhìn người nhặt hộ mình chìa khoá nên không nhận ra Trường. rồi My ngước lên thì,,,,,,,,,
my : anh là….
trường : cô pé rửa xe ( cười )
my : hên thật em cũng đang tìm anh. Xem như mình có duyên
trường : ừm , mà em tìm anh làm gì??
My: trả anh lại nè_vừa nói My vừa trả lại tiền cho Trường.
trường : sao lại trả lại. anh bồi thường thiệt hại cho em mà
my : nếu anh không xui xẻo đâm vào người bạn già ( xe đạp) của em thì chắc anh không tốn tiền vậy đâu. vả lại em không muốn mang ơn người khác.
Trường không muốn nhận lại nhưng nó nói nhiều triết lý quá nên anh cũng phải nhận
trường : anh nhận lại, nhưng chúng ta có thể làm bạn hok ?? như em nói chúng ta có duyên với nhau mà
my : uhm. Thêm người bạn cũng tốt. ok làm bạn.
trường : vậy cho anh xin cái tên để biết mà kêu
my : My. Tên em là My. Còn anh???
trường : uhm. Anh tên Trường. My đang học lớp mấy rôi??
My : lớp 12
trường : hi hi hi hi hi.. vậy là kêu My bằng em nhé. Hên thật vậy mà anh cứ ngỡ mình lầm khi xưng hô với My là anh _ em.
My : vậy anh học lớp mấy??
trường : anh là sinh viên năm cuối đại học kinh tế.
my : hãh_My tròn mắt nhìn Trường _anh không nói đùa đó chứ???
trường : không. Nói thật đoá. Không tin anh cho xem thẻ sinh viên nè.
My: choai, nhìn anh không nghĩ là tuổi anh già đến thế.
Trường : ai cũng nói tuổi anh già trước người.nhìn anh chắc em nghĩ anh 19 hay 20t ???
My : uhm
trường : hihihi. tại anh được trời ban gương mặt trẻ con, baby qúa nên ai cũng nghĩ thế.nhưng vẫn tốt hơn là tuổi già trước người
my: hihihi.vậy anh nghĩ em bao nhiêu tuổi mà sợ lầm khi kêu My là em ??
trường : 17hay 18t, nhưng anh sợ em cũng được trời ban cho gương mặt baby nên….( sạo. rõ ràng thấy người ta mặc áo dài đi học mà còn …..)
My : vậy thôi. Em trả lại cho anh tiền rồi. em phải về đây.
trường : vậy lỡ mún gặp em thì làm sao???
My : xem em và anh duyên dài đến đâu. tuỳ duyên thôi.( cười )
My chạy và mất hút trong một con hẻm. Trường đón taxi về nhà.về nhà Trường suy nghĩ vu vơ về người con gái có tên My.
Trên đường về nhà My thấy Trân bước ra từ một tiệm net.
My : Trân… Trân
Trân : gì vậy chị ??( giọng Trân hơi lúng túng )
My : em làm gì mà giờ này lại từ đó bước ra???
Trân : àk. Em đi học thêm về rồi ghé đó tiềm tài liệu trên mạng ấy mà. thấy chị đi làm rồi học nữa nên em không muốn làm phiền .nên……
My : uhm. Em cố gắng học đi nha. Thôi chị em mình về.( cười)
Trân : uhm
Chap 8
Không khí căn nhà nhỏ của My tối nay hơi căng thẳng. 2 chi em My về nhà thì đi ăn cơm và học bài. Trân không bài như chị nên đi ngủ sớm. My định ra phụ mẹ thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện của ba mẹ.
Ba : chắc từ mai tôi ở nhà cùng bà làm gai công
mẹ : sao vậy ông?? Ông không chạy xe nữa àk?
Ba : nó già quá rồi. cũng đã đến lúc để nó nghĩ thôi bà ạk??
mẹ : nhưng hàng gia công lúc có lúc không ông àk.
Ba: vậy ngày mai tôi sẽ đi tìm việc thử xem. Có thể mai tôi đi xin việc ở một công trình xây dựng. tôi có thể làm phụ hồ ở đó.
mẹ: ông đã tính vậy thì …..
ba hải vậy thôi bà ạk. mình phải làm để còn lo cho 2 đứa con gái ăn học đến nơi đến chốn , không thua con người ta. chứ lẽ nào để đời nó sau này khổ cực như mình bây giờ.
Vô tình nghe đựơc cuộc trò chuyện đó mà My cảm thấy buồn trong lòng. My quyết định sẽ cố gắng học để không phụ sự mongmỏi của ba mẹ cũng như My biết rằng chỉ có học mới cải thiện được hoàn cảnh gia đình.gạt dòng nước mắt My bước ra như chưa nghe chuyện gì. My cười nói và ra phụ giúp mẹ.
Cả đêm đó My đã suy nghĩ rất nhiều. My nuốt nước mắt vào lòng mà thương cho ba mẹ. nhìn Trân ngủ ngon như một chú mèo con My lại thấy trách nhiệm của mình thật lớn.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:05
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 20 + 21
cả 2 bước vào nhà thì được chào đón = ánh mắt hok mấy thiện cảm của ông. Nhìn đồng hồ lúc này là 0h25p . My khép nép đứng lặng ở cửa hok dám bước về phòng.Đăng kéo My qua khỏi chỗ của ông. Nhưng bị ông gọi lại.
ông : nhà này hok phép tắc jì cả. chủ tớ hok có giới hạn nào. Cô kia , cô có bik bây giờ là mấy giờ rồi hok? Có người giúp việc nào mà đi chơi đến tận giờ này mới về hok hãh ??
my : cháu xin lỗi. xin lỗi
mẹ Đ: 2 đứa về phòng thay đồ đi kẻo bịnh đó.
Ông : đứng lại đó
Đăng : trời ơi giờ này mà trễ gì đâu. Có bữa con đi đến tận 3, 4h sáng ấy chứ. Cũng có ai nói gì đâu.giờ này ra đường mới là tuyệt đỉnh ăn chơi đó ông.
Ông : con dạy dỗ con cái như thế đó hãh. Con cái gì mà đi suốt đêm như thế ?
mẹ Đ : ba ơi, ở đất tp này tụi trẻ đứa nào mà hok thik đi chơi đêm. cả ngày bận học ở trường nên phải đi chơi buổi tối chứ bik sao giờ ba ??
ông : thiệt là hết nói nổi cái gđ này mà. Ta hok cần bik lúc trước ra sao nhưng bây giờ ta ở đây thì phải nghe lời ta. tối hok ai được phép hok có mặt ở nhà sau 10h.
đăng : trời , ông có nói nhầm thì nói lại đi ông. 10h thì làm được gì. mẹ ….
mẹ Đ : ba ơi 10h thì làm sao đủ thời gian tụi nhỏ đi chơi hay shopping buổi tối. con đi mua sắm còn hok đủ thời gian thì nói gì tụi nhỏ đi chơi
ông : hok nói nữa. ta nói sao thì làm vậy đi.cô giúp việc kia buổi tối cô nghĩ hok cần giúp viẹc gì nữa hay sao mà lại bỏ ra ngoài như thế hãh. Cô còn để tình trạng này diễn ra 1 lần nữa thì tôi sẽ đuổi việc cô.
mẹ Đ : nhưng con pé này là do con kêu về đây ở và phụ giúp việc trong nhà. nếu đuổi thì con mới là người có quỳên đuổi chứ. Ba này, thấy ghét. Lúc nào cũng khó khăn. Bik vậy lúc trước con ra nước ngoài định cư luôn.
Ông : bik vậy lúc trước ta hok sinh con gái làm gì. Sinh ra làm chi để hỡ chút xíu là nó nhõng nhẽo. có con rồi mà làm như nhỏ lắm hok bằng.
mẹĐ : cái này là ba nói nha. được rồi mai con sẽ về dưới méc mẹ cho coi.
Ông : thôi. Ta thua con rồi đó. Nhưng người giúp việc….
mẹ Đ : 2 đứa này lần sau hok được như thế này nữa nghe chưa. Đi chơi có bị mắc mưa thì thuê ks ngủ lại rồi sáng về. về chi cho ướt như chuột mắc mưa lần sau 2 đứa mà còn như thế này thì ta sẽ tính. về phòng thay đồ rồi ngủ đi.còn nhok nữa, tối nay đi ngủ đi hok đi chơi nữa.( My và Đăng cạy vội về phòng )
ông : con la 2 đứa nó hay đang tiếp tay cho giặc vậy hãh ?
mẹĐ : ba ơi đi ngủ thôi ba. Sáng mai con đi làm nữa mà tụi nhỏ thì cũng phải đi học.
mẹ Đăng là một người mẹ tuyệt vời nhất.mẹ hiểu Đăng nhất .vì thế mà đối với Đăng mẹ là người mà Đăng tôn thờ, kính trọng và yêu thương nhất.ba mất khi Đăng còn khá nhỏ. một tay mẹ dạy dỗ và nuôi nấng Đăng đến bây giờ. Tuy Đăng có quậy 1 chút nhưng mẹ Đăng khá thoáng trong việc này. đối với bà thì hok phải lúc nào cũng cứng ngắc giới hạn mẹ_con. Bà luôn là người bạn thân khi Đăng cần tâm sự hay muốn nói điều gì.và là người mẹ khi Đăng cần sự chăm sóc, yêu thương và bảo vệ.
bà là con gái út của ông ngoại nên từ nhỏ được gđ cưng chiều.vì vậy mà mãi đến bây giờ khi
có chuyện gì là bà lại ” dở chiêu con gái “.
chap 21
Sau cuộc gặp mặt bất ngờ của My và Trường tại nàh Đăng thì Trường thỉnh thoảng hay đến nhà Đăng mỗi lúc rãnh để gặp My. việc Trường đến nhà Đăng thì hok có gì xa lạ với mọi người trong nhà, vì trước kia cũng thường như thế.giữa Trường và gđ Đăng có mối quan hệ khá thân thiết. Trường gọi mẹ Đăng là Má3.
Lúc đầu Đăng hok nhận ra có gì khác lạ ở Trường. nhung thời gian là câu trả lời tất nhất. Đăng chợt vô tình hiểu ra Trường thik My. Vì mỗi hành động, cử chỉ của Trường dành cho My đều mang theo tình cảm trong đó. Nhưng My thì chỉ xem Trường như 1 người anh trai. liệu khi bik My và Đăng đang quen nhau thì Trường sẽ ra sao?? khi sự thật thì đó chỉ là mối tình chỉ có cái vỏ mà thực chất hok có gì bên trong.
đến lúc khi Ly nói chuyện với Trường thì chuyện này mới được nói ra.
Ly : anh thân với cô em dâu quá ta ?
trường : ??? là sao? Em nói gì vậy ?
ly : anh hok bik Đăng và My họ đang quen nhau soa ?
trường : em nói jì vậy ? hok phải Đăng và em là…
ly : nếu anh thik con pé đó thì được thôi. Tôi sẽ giúp anh
trường : để làm gì ??? và tại sao anh lại phải cần em giúp??
Ly : vì tôi cùng một mái nhà với con pé đó. vả lại tôi giúp anh là vì tôi đang giúp chính bản thân mình.tôi giúp anh có con pé đó và anh giúp tôi chiếm trọn trái tim Đăng.
trường : hok cần em đâu. Đây là chuyện con trai giữa anh và Đăng với nhau. Anh nghĩ mình có thể giải quyết được, mà hok ờân sự giúp
đỡ của em. Còn chuyện của em và Đăng thì tự em giải quyết lấy . anh hok thik cái trò chơi như thế này. tại sao phải cần tới người khác khi bản thân anh có thể tự làm được.?? vả lại em đừng xưng hô như thế. gọi người cùng tuổi mình là con pé này con pé nọ em hok thấy đó là một cách xưng hô mà những tiểu thư như em nên tránh sao.
ly : anh…anh …khá lắm..nhưng,,,,,
lúc này thì My và Đăng xuất hiện.
đăng : ũa, anh đến lâu chưa? đến sao hok kêu em 1 tiếng. còn cô tiểu thư này chắc là đang kua anh àk???
trường : thôi, đừng đùa như thế làm người ta khó xử nhok.
Đăng : anh ngồi chơi chờ em chút. Em lên lấy cái này cho anh. Em mới tậu về đó.
Đăng lên phòng và Ly cũng ” rút về đơn vị”
trường : em còn làm gì nữa hok My?
My : dạ, bây giờ thì em rãnh.
trường : vậy ra vườn anh nói chuyện chút được hok ??!!
my : hi..hi..hi
My : hãh. Anh cũng bik chuyện này sao?
trường : vậy là em và Đăng …??
My : chỉ là …hok phải như anh nghĩ đâu. Nhưng em hok nói ra được, em đã hứa với Đăng là hok nói cho ai nghe rồi.anh cứ bik là em và Đăng chẳng có gì hết. mà tại sao anh lại hỏi em chuyện này ???
trường : àk. Thì hỏi chỉ để bik thôi.em thấy Đăng thế nào
my : khùng.
trường : khùng ???
my : hihihi thì Đăng cũng tốt. tuy có lúc đáng ghét chút xíu nhưng em thấy đó lại là cái hay ở Đăng.nói chung là em chỉ bik là cậu ấy rất ” khùng” thôi.
trường : tối mai trường anh có lễ hội vui lắm em mún đi cùng anh hok ?
my : chắc hok đâu anh. Em hok thể ra khỏi nhà vao buổi tối vì phải làm việc mà
trường : thì để anh…
Đăng từ trong nhà phóng ra cái ào làm cả 2 hok nói tiếp được. Đăng cũng nghe loáng thóang được câu chuyện mà trường nói với My
Đăng : vô nhà đi mèo 2 chân để chổ con trai nói chuyện.
My : anh ở lại chơi với Đăng, em vào nhà ( vào ngay trong nhà)
Đăng : tối mai trường anh có lẽ hội phải hok ? nghe đâu tối đó các thành viên của trường được dẫn bạn trai ỏ gái theo. tối mai ânh cứ đưa My đi, em sẽ giúp cho.
trường : em ???
đăng : em gì mà em. Anh thik My đúng hok ? anh yên tâm em và My chỉ là giả vờ trước mặt mọi người thôi. tất cả chỉ là giả vờ yêu mà thôi. Anh thik thì đi mà theo đuổi con mèo ngốc đó.
trường : em bik em đanh nói gì hok ?
đăng : thằng này chưa nhậu mà lo gì xỉn say. cứ làm vậy đi. tối mai 7h anh đứng ở chỗ công viên gần nhà em đi, em sẽ đưa My ra cho anh.anh muốn chở cô ấy đi chơi đến mấy giờ cũng được nhưng nhớ là khi nào về thì phone cho em 1 tiếng để em đưa cô ấy về nhà. chứ anh mà đưa về nhà trễ là lại có chuyện. cứ vậy đi.
trường : êm đi với anh mua sắm hok ?
đăng : mua gì ?
trường : anh muốn mua cho My một “đôi cánh ”
đăng : chưa bik. để em xem lại xem lịch trình tối nay có rãnh hok đã.có thể là đi được. vậy đi khi nào đi thì em sẽ gọi cho anh. dạo này em cũng chưa đi cập nhật đồ mới.mà nè, em cho anh bộ đĩa game em mới tậu nè. Đĩa zdữ đó.
trường : thôi. Anh phải về trường để còn phụ tụi bạn chuẩn bị cho lễ hội tối mai.
Đăng : có việc thì đi đi. tối mai nhớ rướt con ngốc đi chơi
trường : nhớ chứ làm sao quên được
Hok bik Đăng nghĩ gì trong đầu mà lại giúp Trường. lẽ nào Đăng buông xuôi tất cả một cách quá dễ dàng. lẽ nào Đăng chấm dứt t/c của mình _một t/y chưa kịp bày tỏ thì lại vụt tan.
từ ngày bik Trường thik My thì Đăng luôn tỏ ra thờ ơ , vô tình với My hơn. Có lẽ như thế sẽ làm Đăng dần quên My. Nhưng đã làm t/y đầu đời thì làm sao dễ dàng quên được.càng cố quên thì lại càng nhớ.thế nên Đăng tìm quên = cach nhậu cả đêm.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:20
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 22 + 23
chap 22
cuộc chiến trong nhà Đăng càng lúc càng gay gắt. Đăng hok muốn làm theo lời ông càng hok muốn mất My. Nhưng lại càng hok thể làm anh họ mình tổn thương. tất cả như một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra trong con người Đăng.
đồ anh Trường nhờ Đăng đưa cho My hiện đang ở chỗ Đăng. Đăng hok bik phải đưa cho My và nói chuyện đi chơi cho My bik hay là ém mọi chuyện.t/y là ít kỉ nhưng Đăng hok thể ít kỉ vì anh họ và vì sự tôn trọng mà Đăng dành cho My.
My xuất hiện ở ngayu cửa phòng Đăng ” cậu ơi, xuóng nhà ông tìm kà ”
Đăng : mèo 2 chân tối nay đi chơi với anh Trường đi. tôi sẽ giúp cô ra khỏi nhà (giọng nói có chút vấn đề , hok phải cái giọng nói như ra lệnh)
My : kêu tôi đi chơi làm gì mà yểu xìu vậy? tôi hok muốn đi chơi để rồi bị đuổi việc đâu
Đăng : hok phải lo. cứ đi đi. mà nè, ở đằng bàn có túi đồ đó.Đó là đồ anh Trường cho cô. lấy về phòng mình đi và tối nay nhớ mặc.
My : ông tìm cậu ở dưới nhà kìa. Mà tối qua làm gì mà đi nhậu gần sáng mới về vậy ?
Đăng : chuyện con trai hỏi làm gì ? xuống nhà trước đi, tôi xuống liền.mà sao sáng nay cô hok đi học ?
My : àk, do tôi chưa làm xong công việc nên …..
Đăng : thì đi học xong rồi về làm tiếp. lúc trước cũng vậy mà có ai la gì đâu. Hay là tại ông ???
My hok nói chỉ nhẹ cuối mặt rồi bước ra. Nhìn mặt My là Đăng hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
Đăng : sau này cứ đi học đi. việc nhà nhiều lắm sao làm cho hết trong một buổi được. còn về ông tôi sẽ nói lại cho.
_ _ _
Ông : my , cậu chủ đâu rồi ?
My : dạ. cậu nói là sẽ xuống ngay. chắc là cậu đăng xuống.
Ông : được rồi. cô đi làm việc của mình đi.
Đăng : ông tìm con có việc gì hok ông ?
Ông: tôi qua đi đâu mà gần sáng mới về nhà ?
Đăng : đi nhậu với mấy đứa bạn của con.mà ông nè, sau này ông để My đi học đi. việc nhà thì từ từ làm cũng được mà.
Ông : con dạy ông đó àk ?
Đăng : con hok dám. Nhưng dù sao My cũng là bạn gái của con vì thế con hok thik ông cứ đối xử với cô ấy như thế.
Ông : tối nay con còn đi về khuya nữa thì ông sẽ dùng đến roi mây phạt con.
Đăng nhìn ra củă thì thấy My đang lau kính nhà.
Đăng : sau ông lại kêu My làm việc đó. Lau kính thì mỗi tuần đều có người đến lau mà.vả lại My là con gái mà ông kêu làm việc leo trèo trên cao như thế sao?
Ông : ta hok cần bik. bạn gái hay gì của con cũng được. nhưng con nên nhớ ông đã chọn cho con cô vợ tương lai rồi. đó là Ly .Ly xứng với con hơn cô pé hok cha, hok mẹ cũng hok nhà đó.gia đình Ly và gia đình cháu” ngang tầm” nhau cháu hiểu hok.
Đăng : nhưng con hok thik t/c đo trên tiền bạc,
Ông : đi đâu đó
Đăng đứng dậy và đi ra chỗ My mặc cho ông la mắng vì cái tội hok nghe lời. My trong khi lau bị trợt chân may mà lúc đó Đăng ra kịp và đỡ lấy My. Thê là My nằm trọn trong vòng tay Đăng.một cảm giác rất khó tả, có cái gì đó chạy ngang qua người My làm cho đôi má My ửng đỏ.Đăng thì mong thời gian đến đây là ngừng trôi, giây phút này sẽ là mãi mãi.My vội đứng lên, như có một sức mạnh vô hình nào đó làm Đăng kéo tay My lại.4 mắt nhìn nhau và như có dòng điện được truyền qua lại. mặt sát mặt, mắt kề mắt, đôi môi gần chạm nhau nhưng Đăng cảm nhận khoảng cách giữa 2 người sao lại quá xa ? cưk li giứa 2 trái tim thật hok gần nhau chút nào.
Đôi má My đỏ lên, tim đập nhanh hơn, một cảm giác lạ làm My hok còn chút sức lực nào để rụt tay lại.
Tay vẫn còn trong tay, mặt vẫn kề sát mặt thì bác quản gia lại xuất hiện. sớm hok đến , muộn hok đến lại đến ngay lúc này. “thưa cậu chủ ”
My và Đăng đều giật mình, My rụt tay và vào nhà.bác quản gia cũng bik sự xuất hiện của mình là hok đúng lúc.
Qgia : xin lỗi cậu chủ
Đăng : có gì mà lại xin lỗi. bác tìm cháu có việc gì hok ?
Qgia : ông nói cậu đi đón tiẻu thư Ly về.vì đến giờ tan học rồi
Đăng : cháu đâu phải là ôsin của cô ấy. bác vào đi, cháu sẽ vào nói lại với ông. Ak. Bác gọi cho chú Tài lái xe qua rướt cô ấy. nếu chú Tài bận thì khỏi rướt cũng được cho cô ta tự đón taxi hay đi xe buýt về. cô ấy đâu phải hok có tay hok có chân mà hok bik đón xe về nhà.quên nữa bác , bác gọi người lau kính đến lau đi.
Ông : tối nay cháu muốn đi chơi hok Ly ? nếu đi thì ông nói Đăng đưa cháu đi.
Ly : dạ. từ ngaỳ lên đây cháu cũng chưa được đi chơi nhiều.
Ông : vậy để ta nói với Đăng kêu nó tối nay đưa cháu đi chơi cho bik sài gòn về đêm.
Ly : dạ
vẻ mặt của Ly lộ rõ sự vui sướng, vui như chưa từng được vui.nhưng chiến tranh lại bùng nổ giữa ông và Đăng. Mà hình như lúc nào ông và Đăng nói chuyện đều xảy ra chiến tranh.hok nhỏ thì lớn. từ ngày ông lên đây sống cùng 1 mái nhà thì chiến tranh xảy ra như cơm bữa.
buổi tối tràn ngập ngõ đường, gốc phố. Ly chuẩn bị rất kĩ mọi thứ để đi chơi cùng Đăng. Đăng thì hối thúc My thay đồ để đưa My đến chỗ anh Trường chờ.
My : tôi hok đi đâu
Đăng : làm gì mà hok đi ?
My : tôi đi sẽ bị đuổi việc đó. Hok đi được mà
Đăng : nhưng tôi đã hứa…nói chung là cô cứ đi, mọi chuyện còn lại tôi sẽ lo. Thay dồ nhanh đi. zô phòng thay đồ lẹ đi.
Đăng nói như ra lệnh nên My phải làm theo. Ly ngồi ở phòng khách cùng với ông và mẹ Đăng . 6h15p ông hối thúc Đăng.mẹ Đăng cũng chẳng bik chuyện jì đang diễn ra.
Đăng : mẹ ơi, tối nay con đưa My đi chơi với tụi bạn chút nha mẹ ?!
mẹ : thì con cứ đi đi
ông : hok được, tối nay nhok nó phải đưa Ly đi chơi cho bik hok khí sài gòn về đêm. Ta nghe nói từ ngày Ly lên đây chưa được đi chơi nhiều
đăng : chưa đi thì cứ đi, nàh này có ai dám ngăn cản gì cô ấy đâu. phải chi mẹ hay con hok cho cô ấy đi thì ông la. Cô ấy có chân thì tự đi.
mẹ Đ : thôi nhok
đăng : con đi chơi đây.
Ông : đứng lại đó. Có bik trên dưới lớn nhỏ là gì nữa hok hãh ? tối nay con phải đưa Ly đi chơi. bằng hok thì hok có đi đâu hết.
Đăng : ông lại….tối nay con đã hẹn rồi nên nhất định con pahỉ đi. mèo ơi, chuẩn bị nhanh đi em.gần đến giờ rồi đó.
My vừa lú đầu ra thì Đăng đã kéo My đi. vội đi nên Đăng hok kịp nhìn kĩ My lúc này. My như một nàng thiên thần trong “đôi cánh” màu hồng phấn.
Đến nơi thì Trường chưa đến nên Đăng được dịp nhìn ngắm My. Đăng hơi bất ngờ chi nhìn thấy My lúc này. Cô nàng dễ thương , xinh đẹp mà hok cần son phấn
Đăng : lọ lem sắp trở thành công ****
My : lọ lem gì ? mà công **** gì chứ?? Sao lại đến đây ?
Đăng : chút nữa anh Trường sẽ dến rướt cô đi chơi
My : hok đi có được hok ?
Đăng : khùng àk ? làm gì mà hok đi
My : đến đó làm gì chứ ? vả lại nếu tôi đi thì cậu lại bị la. chẳng phải ông đã nói tối nay cậu đi chơi nữa sẽ bị ăn đòn sao ? cậu đưa tôi đến đây giao cho người ta hok sợ người ta bắt mất tôi sao ?
” bắt mất ” sao lại hok sợ chứ, nhưng bik làm sao ??
Đăng : trời, anh Trường chứ có ai xa lạ đâu mà sợ cô bị bắt mất.cứ vui vẻ đi chơi đi.hok có việc gì pahỉ lo. khi về nhà tô
i sẽ tính sao. Hok để cô bị đuổi việc đâu.
Đã một thời gian khá dài My cùng Đăng sống cùng 1 mái nhà. My cảm nhận được sự quan tâm của Đăng. Tuy lúc nào Đăng cũng tỏ ra khó chịu với My, nhưng lúc My gặp chuyện thì Đăng luôn là người bảo vệ và quan tâm. Hình như My đã thik Đăng. Nhưng” khoảng cách” giữa My và Đăng qúa lớn. tối nay đi chơi với Trường , My hok bik là tại sao phải đi.My hơi sợ những nơi đông người.rồi anh Trường đến Đăng ” giao” My cho anh rồi quay xe đi.
My đi cùng anh Trường , những lúc nói chuyện My hay kêu nhằm tên Đăng.
trường : anh là Trường , chứ hõng phải Đăng (cười ) em bị Đăng bắt nạt nhiều lắm hay sao mà ám ảnh luôn tên Đăng
My lặng thinh , My hok bik tại sao lúc này lại nghĩ về Đăng.
chap 23
Đăng lái xe đi lòng vòng phố đêm sài gòn , cái tiết trời se se lạnh vào đông làm Đăng thấy tủi tủi. buồn muốn chik khi phải nhìn người mình thik đi chơi với người khác.lúc này thấy người ta ra phố có đôi, tay trong tay bên người yêu đi dưới trời lất phất mưa Đăng lại thấy như thế tuyệt bik mấy. nhìn lại thấy bản thân mình ” một thân một ngựa “đi dưới mưa mới thấy mình hâm. mà hok hiểu sao trời dạo này cứ mưa như thế? chạy xe hoài rõ chán, Đăng cho xe vào một bãi giứ xe rồi đi loanh hoanh nhìn người ta hạnh phúc.
Đăng tự nói 1mình : sao lại nhớ con mèo 2 chân ngốc đó vậy chứ? chắc là giờ này đang vui vẻ bên anh Trường rồi. mưa mưa mưa, mưa hoài rõ chán mà. Sao lại cứ mưa khi người ta một mình như vầy chứ ? bực thật. mà cái sài gòn tối nay là ngày dành cho những người yêu nhau hay sao mà đi đến đâu cũng thấy cặp cặp đôi hok chỉ có mình ta là lẻ loi 1 mình. trời cũng khéo trêu người thật. đã thế lại mưa nữa chứ. (nhìn bên đường có vài người trú mưa) đúng là hâm. Mưa như thế này mà lại vào đó trú . soa lại hok nắm tay người mình yêu đi trong mưa để nói cho người ấy bik rằng bàn tay ấm của anh chỉ dành cho riêng em.rõ là hâm mà.Đúng làậní lũ yêu dỏm, chẳng bik lãng mạng.
My : ê
Đăng như hok tin vào mắt mình lúc này nữa.người đứng trước mặt Đăng lúc này là My.chẳng bik có ai xui khiến gì hok mà Đăng như mũi tên lao đến ôm lấy My.nó như một quán tính của con người vậy. rồi My đẩy nhẹ người Đăng ra.
My : nè, làm gì vậy chứ ?(cười)
Đăng : sao lại ở đây ? sao hok đi chơi với anh Trường ?
My : vì tôi sợ ở đây có 1 người hâm đi dưới mưa một mình hi..hi..ih….đi chung hok ?
Đăng : mèo 2 chân ngốc àk , ANH THIK EM
My : nè, đi dưới mưa nãy giờ “ấm đầu ” rồi hay sao mà nói nhảm vậy ?
Đăng : ANH THIK EM, có lẽ em cho anh là hok lãng mạng, hok tỏ tình bằng hoa hồng hay cầm đàn hát cho em nghe một ca khúc lãng mạng.anh từng nói với em những người yêu nhau mà cùng đi dưới mưa rõ hâm.nhưng bây giờ anh bik rằng yêu nhau mà hok cùng nhau đi dưới mưa mới là hâm.Anh đã cố dối lòng mìh rằng hok thik em, nhưng anh hok làm được.anh hok thể làm được vì anh đã thik em, thik một con mèo 2 chân ngốc nghếnh, lúc nào cũng nở nụ cười dù đứng trước nhiều khó khăn. người ta nói thik mà hok nói là một thằng ngốc. hôm nay thằng ngốc này sẽ nói ra cho em bik tình cảm dành cho em. lúc này đây, anh hok đùa với em, anh hok dối em. Anh chỉ muốn nói cho em bik rằng anh THIK em, thằng ngốc này thik em , thik em từ ngày 2 đứa còn ngồi chung lớp 10. em có bik khi đưa em đến để đi chơi với anh Trường anh đã sợ em bị ” bắt mất ” thế nào hok ? anh đã sai chi làm việc đó. Anh hok muốn mất em , hok muốn chút nào cả. từ nay anh sẽ hok làm cái chuyện ngu ngốc đó nữa.anh phải giữ lấy người mà anh thik, hok dâng cho người ta rồi tự mắng mình ngốc nữa.
My hơi bất ngờ trước lời có thể xem là tỏ tình của Đăng. My nhìn chăm chăm vào Đăng. Ánh mắt đó càng làm Đăng lúng túng.
điều này chứng tỏ gã con trai cũng rất khó nói ra lời yêu(.vì thế bạn đừng hỏi vì sao ” quen em đã lâu vậy mà anh chưa từng nói yêu em?” bạn nhé. người ta hok nói ra = lời bởi vì người ta yêu bạn hơn tất cả, và tình yêu đó hok thể truyền đạt hết qua lời nói. khi được yêu thì hãy trân trọng tình yêu đang có.(( cẩn thận với những kẻ lúc nào cũng nói lời yêu. bởi phần đông những kẻ ấy chỉ yêu = cái mõ )) Hok cần phải hỏi bởi 1 lúc nào đoá người ta sẽ nói cho bạn bik thôi. Nhưng mà khuyên đấng nam nhi cũng đừng im lặng quá. bởi con gái ai mà hok thik được nghe 3 chứ ” ANH YÊU EM “) hi..hi..hi..tôi ghét ai nói ” I Luv U “_dốt tiếng anh nên ghét t/a. nhưng hok dốt đến mứt hok hiểu 3 chữ này nhoé.
My nhìn rồi lại nở nụ cười với Đăng. Có lẽ My đã quyết định sẽ cố gắng vượt qua ” khoảng cách ” vứi sức mạnh là t/c của Đăng dành cho mình. Hok ai bik nụ cười đó hàm ý gì chỉ bik Đăng cũng đã mỉm cười. và rồi 2 người cùng tay trong tay đi dưói mưa.
My có mặt ở đây là vì My vừa trốn chạy khỏi một lễ hội .. khi bik Trường đưa My đến lễ hội với tư cách người yêu của mình My đã rất khó xử. và My xin phép ra về với lí do ” hok được khoẻ”. My đã khéo léo ra về.và trên đường về thì thấy có 1 kẻ hâm đi dưói mưa một mình. Bây giò thì ” phim gải tình thật rồi “. Bây giờ họ hok còn hok chút cảm giác với nhau để diễn kịch nữa. bây giờ họ pahỉ cùng nhau bước qua những thử thách phía trước.
“đoạn đường phía trước còn dài lắm. hãy luôn nắm lấy bàn tay anh để em bik rằng đôi tay này anh chỉ dành cho em, hãy cùng anh vượt qua tất cả.hãy luôn gần anh để mỗi lúc vấp ngã anh bik còn có một ngưòi luôn cạnh anh. Hãy luôn bên anh để 1 nagỳ dẫu mọi người “quay lưng ” với anh thì anh bik còn có một người luôn ” nhìn” về phí anh.người đó là em ” _lời Đăng nói với con mèo 2 chân ngốc đó.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:22
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 24 + 25
chap 24
Sau khi đi chơi về nhà thì là la lá la một trận chiến diễn ra khiến cả nhà hok ai ngủ được tối hôm đó.mẹ Đăng cũng hok được lên tiếng. tất cả mọi người trong nhà hok ai dám nói 1 lời khi thấy vẻ mặt quá ư là ” khủng khiếp ” của ông
Ông : thật là quá , hok thể như thế này mãi. quản gia Lâm đem roi mây ra đây
Đăng nói nhỏ với My : em đừng lo, hok sao đâu. Có anh đây thì em hok phải lo (cười)
( phần tiếp theo)
Đăng bik lần này chắc chắn ôgn sẽ hok bỏ qua. Cây roi mây cũng được mang ra.vẻ mặt ông lúc này thật rất đáng sợ. nhưng người ông phạt hok là Đăng mà là My.Đăng cố dùng thân mình che chở cho My nhưng như thế chỉ làm cho ông thêm bực. my hok muốn vì mình mà Đăng và ông thêm đối đầu nhau nên My đẩy Đăng ra .
My : tôi có lỗi tôi sẽ chịu phạt, cậu hok cần phải lo ( xưng hô hơi bị “dỏm”)
Đăng : hok . anh sẽ bảo vệ em.anh hok thể làm gì cho em , nhưng anh hok thể nhìn em chịu phạt.
Đăng lao đến ôm lấy My và thế là 1…2…3…4…..5…6….7 roi Đăng đều chịu đủ.nước mắt My rơi. những giọt nước mắt lăn tràn trên gương mặt ” anh đừng như thế. Anh đừng chịu phạt cho em nữa mà.Ông ơi, con xin ông con xin ông đừng đánh anh ấy nữa.con xin ông, con xin ông mà. Anh ơi, buông em ra, đừng chịu phạt co em nữa mà.” My nói trong những tiếng nấc nghẹ ngào.nhưng đôi tay Đăng vẫn chặt lấy My. Ông thì vẫn đánh.
* * *
* * *
Đăng : dù có chuyện gì, thì anh cũng hok thik em van xin hay cầu cạnh ai.Ông cứ đánh đi.
Ông dừng tay và cũng lúc đó Đăng ngã vào người My. Đôi tay Đăng lúc này hok đủ sức giữ chặt lấy My nữa nhưng nó vẫn chưa rời khỏi người My. My khóc và khóc. Đôi tay Đăng lại đưa lên gạt nứoc mắt cho My .
Đăng : đừng khóc mà, anh hok sao đâu. Ông đánh anh hok đau nhưng em khóc làm anh đau đó.đừng khóc nữa mà, ngoan đi mèo 2 chân ngốc của anh.
mẹ Đ : giỏi lắm con trai.( bà cưòi nhẹ mà nước mắt cũng muốn rơi) con dìu Đăng lên phòng đi. bác Lâm, bác phụ My dìu Đăng lên phòng rồi lấy thuốc xoa cho nó.
My đã cố gắng muốn vượt qua ” khoảng cách “để đến Đăng. Nhưng nhìn Đăng lúc này My cảm thấy có lỗi. My bwocs nhẹ về phòng riêng. My hok muốn vì mình mà Đăng tiếp tục cải nhau với ông. những suy nghĩ phút chốc ùa về trong tâm trí My. My hok kịp nghĩ nữa thì ông bước vào
Ông: tôi muốn nói chuyện với cô.
My : dạ
Ông : tôi muốn cô nghỉ việc ở nhà này và chấm dứt mọi quan hệ với cháu của tôi.
My : ý ông
Ông : tôi nói như thế mà cô còn hok hiểu sao. chẳng phải cô quen Đăng là vì tài sản của gia đình này sao. Cô quen là vì tiền . được rồi cô ra giá đi. bao nhiêu cô cứ nói đi
My như muốn gã xuóng nền gạch khi nghe những lời nói đó.
My : cháu quen Đăng hok phải vì tiền như ông nghĩ
Ông : những cô gái như cô có ai nhận là mình quen vì tiền chứ.nếu cô hok ra giá thì đây, số tiền này đủ để cô sống cả đời . nhận lấy và đi khỏi nhà này ngay lập tức. thêm một điều nữa, tôi sẽ lo cho cô một trường học khác, cô sẽ hok được học cùng trường với Đăng. tôi lo cho cô cả chỗ ở. Và điều cuối cùng là cô hok được nói với bất cứ ai chuyện tôi nói với cô. cầm lấy tiền và đi ngay đi.đây là địa chỉ trường và địa chỉ nơi ở mới của cô.
Ông thảy cho My 1 tờ giấy nhỏ ghi tấc cả địa chỉ cần. Im lăng một lúc lâu thì nước mắt My rơi , có lẽ vì lần đầu tiên trong đời My bị người khác khinh khi và coi rẻ như thế.
Ông :hay cô chê tiền ít, được tôi sẽ đưa thêm cho cô.
My : cháu sẽ đi, cháu chỉ xin ông cho cháu ở lại chăm sóc cho Đăng. khi Đăng khoẻ lại cháu sẽ ra đi. cháu hok cần tiền. cháu chỉ xin ông một điều thôi.
Ông : được , cô nói đi
My : cháu sẽ đi nhưng khi ai hỏi ông cứ nói cháu đã nhận tiền mà ông đưa rồi đi. Cháu chỉ quen Đăng vì tiền.ông yên tâm, cháu sẽ hok nói chuyện này cho bất cứ ai.
Ông : được , cô có thể đi ngay bây gờ. vì nhà này ngoài cô ra thì hok thiếu người có thể chăm sóc tốt cho Đăng.
My : nhưng cháu…
Ông : hay là bây giờ cô lại đổi ý, hok muốn đi.
My : hok, cháu sẽ đi nhưng bây giờ đã quá khuya. Cháu chỉ muốn xin ông cho cháu ở lại 1 đêm. Sáng mai cháu sẽ đi .
Ông : thôi được.
My nhận ra nếu tiếp tục ở cạnh Đăng thì chỉ làm Đăng khó xử với ông. Bước khỏi căn nhà này thì My sẽ đi đâu về đâu ? tối hôm ấy My dọn đồ và dự định sáng mai sẽ âm thầm đi sớm.cả đêm đó My lên phòng Đăng ngồi với Đăng cả buổi tối.
Đăng : có chuyện gì hay sao mà mặt em pùn hiu vậy mèo 2 chân ngốc ?
My : làm gì có chuyện gì . mà có đau lắm hok ?
Đăng : nhằm nhò gì ba cái chuyện lẻ tẻ này. trẻ con mới đau.mà sáng mai đi học nha, đừng có nghĩ học nữa. nghĩ sẽ bị mất bài vở vở đó. Năm nay cuối cấp rồi
My: nói hay quá, bik cuối cấp sao hok lo học đi mà còn quậy phá. chỉ hay dạy người khác
Đăng: uhm, thì từ mai sẽ lo học. nhằm nhò gì ba cái c
huyện lẻ tẻ đó. Hok muốn học thôi chứ học thì ba cái bài vở đó là chuyện thường thôi
My : hok thấy kết quả thì sẽ hok tin
Đăng : vậy thì chờ đó
My : mà nè, cậu đừng có đi đua xe nữa. hok còn trò nào khác chơi hay sao mà chơi cái trò bán mạng đó ???
Đăng : làm gì mà hôm nay nói chyện giống người sắp đi xa vậy?
My : uhm, đi xa
Đăng : đi đâu (hét lớn )
My : làm gì mà la lên vậy. nói đùa thôi chứ có đi đâu. Thôi ngủ đi tôi về phòng mình đây
Đăng : cậu_tôi, xưng hô vậy mà nghe được hã ?hi..hi..anh_em đi cho ngọt ngào thân mật
My : quen rồi, thôi tôi về phòng đây. tạm biệt nha.
Đăng từ trên phòng nhảy xuống ngồi vào bàn ăn sáng. Hôm nay với Đăng là nột ngày vui vì sẽ đựơc cùng My đi học với quan hệ là “ấy”. nghĩ đén thôi là Đăng đã thấy vui lắm rồi. thế mà Đăng có đâu ngờ rằng My đã đi khi vừa rạng sáng.
Đăng : mẹ ơi, My đâu mà hok ra ngồi ăn sáng rồi đi học ?
mẹ Đ : mẹ hok bik nữa. sáng dậy mẹ chỉ thấy bàn dọn sẵn thức ăn. mẹ cứ tưởng My lên phòng kêu con dậy..
đăng : hok có, con dậy có thấy ai đâu. Bác Lâm , bác có thấy My đâu hok bác ?
qgia : lúc tờ mờ sáng có thấy My mang theo giỏ xách đồ đi ra khỏi nhà.bác cứ tưởng My đi làm gì nhưng lâu rồi hok thấy My về.
Đăng + mẹ : giỏ xách đồ???
Đăng chạy nhanh vào phòng My. Căn phòng hok còn bất cứ thứ gì là đồ riêng mà My để lại. Đăng nhớ lại vẻ mặt và thái độ khác thường của My tối qua.
Đăng : là ông _đăng chạy nhanh ra bàn ăn. vẻ mặt của ông vẫn điềm tĩnh, bình thường.
_ có phải ông đã nói gì với My ??
Ông : cháu nói thế là sao? Ông hok hiểu
Đăng : ông đã nói gì với My ? ông đã nói gì với cô ấy ? tại sao My lại bỏ đi
Qgia nhớ lại điều gì đó. Lá thư_lá thư lúc sáng My nhờ qgai đưa lại cho Đăng.
Qgia : thưa cậu, lúc sáng My có nhờ tôi đưa cho cậu lá thư này
Đăng cầm lấy lá thư, đọc xong Đăng bông lỏng bàn tay cho lá thư rơi nhẹ xuống nền.
Đăng : hok, hok thể nào , hok thể nào,My em hok phải là một cô gái như thế này,
Đăng ra lấy xe và lao vào dòng người ngoài phố để đi tìm My.
chap 25
My vô tình gặp được Trường trên đường đi. My hok nói chuyện gì về vì sao mình lại ra đi. nhưng thấy vẻ mặt My là Trường có thể đoán ra chuyện gì. Nhưng cụ thể thế nào thì hok bik. Trường gạ hỏi và My luôn xem Trường như anh trai nên nói cho Trường nghe. Trường hoàn toàn bất ngờ trước câu chuyện tình của Đăng_My. Hok ngờ là My thik Đăng. họ đã là một nửa của nhau. Dù có muốn tin hay hok nhưng sự thật vẫn là sự thật.
trường : vậy là em ra đi là do ông. Em hok nhận tiền thì tại sao lại nói là em nhận tiền của ông rồi ra đi. em nói vậy thì Đăng sẽ nghĩ em thế nào ? sao em ngốc vậy chứ ?
my : em hok thể làm khác, em hok muốn ông và Đăng bất hoà.em xin anh đừng nói chuyện này cho Đăng nghe và cũng đừng nói là anh đã gặp em.
trường : sao một cô gái như em lại ở hoàn cảnh như thế này chứ. những chuyện xảy ra với em chưa đủ bất hạnh hay sao mà trời lại trêu đùa em như thế này nứa.
my : có lẽ em sinh ra vào một ngôi sao kém may mắn.
my khóc và Trường kéo nhẹ My vào mình. My dựa vào vai Truờng khóc nức nở.những giọt nước mắt cứ lăn dài trên gương mặt mệt mỏi. Trường chỉ có thể làm duy nhất 1 điều lúc này là siết nhẹ My vào lòng và để My khóc.
Đăng chợt xuất hiện. đăng hok tin vào những gì diễn ra trước mắt.
Đăng : anh Trường.anh và My
trường : đăng, em đừng hiểu lằm. anh và My….
Đăng : hok hiểu lầm. vậy anh kêu tôi phải hiểu sao đây khi bạn gái mình đang trong vòng tay của một kẻ khác. Cô, tôi thật hok ngờ có một ngày cô lại như thế này. Tôi thật khó có thể tin được. thì ra cô chỉ là một loại gái làm tiền. ông anh của tôi, anh cũng nên xớm thoát khỏi ma lực của cô ấy. cô ta chẳng phải tốt đẹp gì đâu.cô ta dùng vẻ mặt dễ thương để giả tội nghiệp để người khác thik, rồi cuối cùng ..ha..ha…ah vì tiền..vì tiền mà thôi. Tôi thật lầm khi đã thik cô. Tôi thật là một thằng ngốc khi đã khắc tên và bóng hình cô vào tim mình. Cô nói đi làm sao để tôi có thể xoá được tấc cả đây.
My: ly mới là cô gái mà anh nên yêu.cô ấy mới là ngưòi xứng với anh. Anh đi đi, tôi hok muốn gặp anh
Đăng : đúng, lẽ ra tôi nên nghe lời ông sớm hơn. Chúc cô tìm được một t/y thật sự. tôi mong cô đừng làm khổ những kẻ ngốc như tôi nữa. tôi mong cô sẽ yêu thương anh tôi thật lòng.chào cô.
trường : đăng àk, hok phải như em nghĩ đâu, đăng….đăng….
my : đừng nói cho anh ấy nghe anh ạk.
đăng quay về nhà với nỗi buồn xé lòng. từ ngày hôm đó Đăng ngoan ngoãn làm theo lời ông. Đăng và Ly luôn đi song hành cùng nhau như hình với bóng. Bên Ly , Đăng như một cái xác hok hồn.
những lúc vô tình gặp My, Đăng tỏ ra là người đang hạnh phúc và có những cử chỉ rất thân mật với Ly. Đăng đâu bị rằng My cũng rất buồn từ ngày nghe những lời nói của Đăng. giờ lại thấy Đăng vui vẻ hạnh phúc bên cạnh Ly, My thấy mừng vì Đăng đã làm the lời ông. Nhưng My cảm thấy pùn vì bik rằng sẽ mãi mất Đăng.
không ai có thể nghĩ rằng chuyện tình của Đăng và My lại ngắn như vậy. nó diẽn ra hạnh phúc như một giấc mơ tình yêu ngọt ngào, rồi thoáng chốc giật mình thức dậy thì mọi việc lại trở thành một cơn ác mộng. khoảng cách địa lí của Đăng và My lúc này là 2h30p đi xe máy. Còn khoảng cách con tim thì hơi xa dù ảc hai đều luôn có hình bóng đối phương ở tim. thế đó, thế mới bik hok phải yêu nhau thì lúc nào cũng phải ở bên cạnh nhau. Có những cuộc tình hok bên nhau nhưng tim họ luôn có nhau.
rồi vào ngày mưa Đăng đến tìm My.lúc này , Trường cũng đang ở chỗ My. từ ngày My dọn đến đây thì hok ngày nào mà Trường hok đến.
đăng : em muốn nói chuyện với My một chút
trường : uhm. Anh cũng có việc, anh đi trước.(Trường ra lấy xe và chạy đi )
đăng : anh muốn nói chuyện với em.
My : tôi hok có gì để nói với anh hết.
Đăng : My, em nhìn thẳng vào mắt anh nà. Anh xin lỗi em vì những lời hôm trước. chỉ tại lúc đó anh đã rất hoảng khi em bỏ đi , mà em lại…cho.anh xin lỗi. nhưng anh muốn nghe một lời giải thik từ em.anh hok thể nào tin được em lại làm thế. Em đã nhận tiền của ôgn để rời xa anh sao? Em quen anh chỉ vì tièn thôi sao My ? nói cho anh nghe. 1 lời thôi, anh xin em đừng lặng thịn như thế.
My : tôi chẳng có gì để giải thik cả. những gì anh bik, anh nghe, anh thấy đều là sựu thật. tôi chẳng cần giải thik gì cả.tôi tìm cách quen anh chỉ là vì tiền thôi. Tôi chỉ muốn quen anh để có tiền tìm em gái rồi tôi với em gái tôi có cuộc sống tốt hơn thôi. Anh cũng thừa bik gia cảnh của tôi như thế nào mà.Ông nah cũng rất hào phóng , ông ấy đưa cho một số tiền mà khi quen anh tôi cũng hok nghĩ là sẽ có được nhiều đến thế
Đăng : em nhìn thẳng vào mắt anh và nói cho anh nghe lại đi .
My : anh có bị điên hok. Tôi đã nói thế thì còn gì để nói nữa chứ.
Đăng : anh chỉ hỏi em 1 câu cuối thôi. Nhìn vào mắt anh và trả lời. em có từng thik anh hok ?
My nhìn thẳng vào mắt Đăng . My cảm nhận hok thể nói dối trước ánh mắt đó. Nhưng…” tôi chưa từng thik anh. Tôi chỉ xem anh là một cái mỏ vàng thôi ”
Đăng : tháng sau anh sẽ đính hôn với Ly.
My : uhm. Tôi chúc anh hạnh phúc.
Đăng ra về, trời cũng mưa. dường như trời cũng đang khóc thương cho cuộc tình của họ. cách đây 2 tuần cơn mưa đối với họ là một kỉ niệm hạnh phúc hok bao giờ quên. rồi 2 tuần sau, cơn mưa hôm nay như muốn rửa nỗi đau của lòng họ. có những người gặp rồi ta sẽ quên. Cũng có những người trọn cuộc đời ta hok thể nào quên. rồi họ sẽ là ai trong cuộc đời của nhau.
và cứ như thế gần 1 tháng trôi qua 4 người Đăng , My , Ly, Trường đều hok ai có niềm vui trọn vẹn. Đăng luôn mang bộ mặt gỉa dối khi bên Ly, vì Đăng hok hề có chút t/c gì.
Trường cố gắng chăm sóc và quan tâm nhiều cho My nhưng với My chỉ có tình cảm anh em với trường. ngoài ra chẳng có gì. My cũng tranh thủ tìm Trân, nhưng chẳng thể nào khuyên Trân theo My về.
Mãi đến 1 ngày, ngày lễ đính hôn của Đăng diễn ra.mọi việc tấp nập chuẩn bị. còn 2 tiếng nữa, 2 tiếng nữa thôi dù muốn dù hok thì My cũng phải xóa sạch hình bónh Đăng trong lòng. Và Đăng cũng thế.ngày lễ đính hôn mà mặt Đăng chẳng khác nào mặt đưa đám .từ nagỳ My ra đi Đăng chưa hề nở một nụ cười.ban ngày đi nhậu với mấy thằng bạn thân. tối tối chở cô vợ tương lai đi mua sắm.học hành chẳng cần quan tâm. Vì Đăng hok tìm ra mục đích tại sao phải học.chẳng aio có thể khuyên Đăng.chỉ có một người nhưng người ấy thì hok thể nào khuyên được. người đó là My.vì thất vọng quá nên Đăng nghe lời ông lam flễ đính hôn với Ly sớm hơn thời gian dự định
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:24
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 26 + 27 (end)
chap 26
trường : hôm nay Đăng làm lễ đính hôn. Còn gần 2 tiếng nữa buổi lễ sẽ diễn ra
my : uhm. Em cầu chúc cho 2 người , 1 người em thik và 1 người thik người em thik hạnh phúc.
trường : em hok thể nào quên được Đăng vậy tại soa lại làm khổ mình và khổ cả Đăng như thế.em thừa bik là Đăng luôn luôn cùng em vượt qua mọi thử thách để 2 đứa được ở cạnh nhau. tại sao em lại chọn cách rút lui.???
My : em hok muốn vì em mà Đăng gây gổ với ông
trường : em như thế, em có nghĩ đến cảm giác của Đăng hay hok ? em có từng nghic Đăng sẽ ra sao hok?
My : anh ấy sẽ tốt thôi
trường : anh hok bik tốt hay hok?! Nhưng chẳng nagỳ nào mà nó hok đi nhậu. từ nagỳ xảy ra chuyện hok ai thấy nó cười nói.nó chẳng nói chuyện với ai.nó như một cái xác hok hồn.nó là 1 đứa coi trọng tình cảm. nếu là em em sẽ ra sao chi tim mình bị tổn thương, một vết thường quá lớn ?
my : rồi nó sẽ lành theo theo thời gian
trường : My, anh bik em đang nói dối vì em thừa bik hok phaỉ vết thường nào cũng lành được theo thời gian. bởi em cũng là người mang một vết thương lòng. nếu có thể lành thì em đã hok khóc những ngày qua.vẫn còn kịp, em hãy đến đó đi.
my : hok. Em phải đi tìm Trân.em sẽ cố quên .
trường : em đi tìm Trân ??? em hok đến đó sao ???
my : vâng. Em đi tìm em gái em.
trên đường đến tìm Trân thì My bị tai nạn giao thông. Trường như ngã quỵ khi nghe tin My bị chấn thương nặng ở đầu.khả năng sống của My là một sợi dây mỏng manh. không thể nào tin được một cô gái vừa bước vào tuổi18 lại sắp phải ra đi mai mãi.
Trân hay tin chị bị tai nạn cũng vội vào viện. Trân cảm thấy hối hận vì đã hok nghe lời chị. nếu Trân nghe lời cùng về vơid My thì My sẽ hok phải như thế này. Đèn phòng cấp cứu vẫn bật sáng vàngười đang
nằm trong đó là My. Ánh đèn tắt, My được đưa ra.
Trân : chị ơi, em xin lỗi, em xinlỗi vì đã…nếu hok vì em thì chị đã hok phải như thế này. chị ơi, chị tỉnh lại đi, chị mắng em,la em đi chị ơi.
trường : chị ễm hok sao đâu. Chúng ta phải đặt niêm ftin rằng chị em sẽ tỉnh lại
trân : nhưng bác sĩ đã nói nếu chị em hok tỉnh lại thì chị sẽ sống đời sống thực vật. em hok muốn chị em phải sống như thế.anh ơi, anh nói bãc sĩ cứu chị em tỉnh lại đi. chị ơi.
_ _ _
mẹ Đ : con đã suy nghĩ chưa. Hôm nay là ngày có thể xem là ngày quyết định t/c cả cuộc đời con đó.
Đăng : chẳng phải mẹ nên vui vì con nghe lời ông sao ???
mẹ Đ : con và My có chuyện hiểu lầm gì hay sao ? mẹ hok tin My lại nhận tiền của ông rồi bỏ đi. mẹ càng hok thể tin My ở nhà chúng ta, tiếp cận con để lừa gạt t/c con chỉ vì tiền. theo mẹ My hok phải là cô gái như thế.
Đăng : con cũng như mẹ. con cũng đã từng hok tin, nhưng rồi chính miệng My đã nói ra điều đó. Bây giờ con cũng hok muốn nhắc đến chuyện đó nữa.
mẹ Đ : nói thật cho mẹ bik con có thik Ly hok ? đừng đem t/c của mình ra đùa giỡn như thế
đăng : tim con đã chik từ ngày My ra đi. con chẳng còn có thể thik một ai nữa.
mẹ Đ : vậy tại sao con lại làm lễ này ?
đăng : con cũng chẳng bik. Nhưng có lẽ thế sẽ tốt cho cả 4 người
mẹ Đ : 4 người ??? ( bà vẫn chưa bik chuyện Trường và My)
đăng : thôi, con vào trong sắp đến giừo làm lễ rồi.
Anh từ ngoài cửa chạy vào miệng hok ngừng kêu to” Đăng ơi, bạn gái mày xảy ra chuyện. bạn gái mày có chuyện rồi Đăng ơi ”
Anh : con chào bác gái ( vừa nói vừa thở )
mẹ Đ : bạn gái nào của nó xảy ra chuyện? vợ tương lai của nó ở trong chờ giờ làm lễ thì còn bạn gái gì nữa ?
Anh : dạ , My
Đăng vội qay lại chỗ Anh : chuyện gì ? My xảy ra chuyện gì ?
Anh : anh Trường vừa gọi nói là My bị tai nạn giao thông đang ở bệnh viện
Đăng : chắc là một trò đùa đó. Cô ấy luôn bên cạnh anh Trường thì làm gì có chuyện
Anh : hok phải đâu. My sắp chik thật rồi. bây gàơ khoảng cách giữa sự sống và cái chik với My rất mỏng manh. Cô ấy có thể iỉnh lại và cũng có thể nằm xuống mãi mãi.nếu mày hok tin thì cứ ở lại đây để chào đón hạnh phúc sắp diễn ra của mày.
Nói rồi Anh bước đi. Đăng im lặng 30s.
Đăng : mẹ, con xin lỗi
mẹ Đ : hạnh phúc đang nằm trong tay con. Con buông tay thì nó sẽ mất mãi mãi. Hãy đến đó. t/y có sức mạnh rất kì lạ. hãy đến đó nắm lấy tay tay người con yêu.hãy cho cô ấy bik rằng dù thế nào thì cô ấy hok bao giờ cô đơn.
Đăng : mẹ…
mẹ Đ : đi đi. mẹ ủng hộ con
Đăng chạy vội khi tiếng chuông đồng hò báo đến giờ làm lễ.sự bỏ chạy của Đăng đã làm cho buổi lễ nháo nhào cả lên.một lễ đính hôn chỉ có nữ chính mà hok có nam chính. mọi người đến dự dần ra về.
_ _ _
chap 27
Đăng : My ở đâu ??
trường : trong ấy ?
Đăng bước vào phòng và hok tin vào mắt mình nữa.
Đăng : My ơi, em đừng làm anh sợ mà.tỉnh dậy đi. tỉnh dậy đi. tỉnh dậy và nói với anh em chỉ đùa với anh thôi. Em hok thể nằm im như thế này. Vì anh vẫn chưa nói với em rằng anh yêu em. Anh yêu em con mèo 2 chân ngốc.
người ta nói con trai khóc như con gái thì xấu lắm. nhưng Đăng đã khóc. Có lẽ My nghe được lời Đăng nói vì nước mắt My rơi.
Đăng : anh xin lỗi em vì mọi chuyện. anh chỉ xin em 1 điều. em hãy tỉnh lại đi . tỉnh lại đi em. tỉnh lại để mắng anh vì anh là thằng ngốc đến bạn gái mình cũng hok bảo vệ được. anh xin em, tỉnh lại đi.
trường : My chưa từng làm gì có lỗi với em . My hok hề nhận tiền của ông. My cũng hok phải quen em vì tiền. chỉ vì My hok muốn ông và em bất hào nên My đã….từ nagỳ ra khỏi nhà em đến nơi mới hok nagỳ nào mà My hok khóc.
Đăng : mèo 2 chân ngốc ơi. Sao em ngốc đến thế chứ. Anh đã hiểu lầm em.nhưng anh mún nói với em rằng anh đã tổn thương khi hiểu lầm em nhưng t/c của anh đối với em thì hok bao giờ thay đổi . em tỉnh lại đi. gần lễ noel rồi. em còn nhớ hok khi anh bày tỏ t/c của mình anh đã hok lãng mạng chút nào. Nhưng lễ noel này anh sẽ thật lãng mạng. vì vậy mà em phải tỉnh lại. anh hok cho phép em ngủ maĩ thế này nữa.
rồi chỉ còn gần nửa tháng là đén lễ noel.My vẫn nằm đó, Đăng luôn bên My.bạn bè giúp Đăng tổ chức lễ noel dành tặng My. Nhưng hok ai bik My có thể tỉnh lại để nhận món quà đó hok. Nhưng Đăng vẫn luôn mang hy vọng và tiếp tục hoàn thành món quà của mình.
_ _ -
rồi còn 1 ngày nữa lễ noelỹe đến. My vẫn nằm trên giường bệnh.Đăng vẫn bên cạnh trò chuyện cùng My.
Đăng : anh đã chuẩn bị cho em một món quà noel. Nhưng hok thể đem nó vào đây cho em được. em phải tỉnh lại. anh sẽ đưa em đến đó.tỉnh lại đi mèo 2 chân ngốc của anh. Mai anh hok vào với em được. anh sẽ chờ em ở nơi anh sẽ dành tặng em món quà noel. Anh tin ngày mai em sẽ đến _ _ _
Cái ngày noel cũng đến. Đăng kiên nhẫn chờ My. Đăng cũng hok bik My có thể tỉnh lại và đến được hay hok. thời gian cứ trôi. rồi 10h đêm. 2 tiếng nữa sẽ qua ngày mới , sẽ kết thúc noel.
Đăng : My ơi. Em vẫn chưa tỉnh lại sao ? ngày lễ giáng sinh sắp qua rồi..
_ _ _ _
Trân : mọi người ơi chị My tỉnh lại rồi.
Tính : tỉnh lại rồi, tạ ơn trời
My : mình ngủ bao lâu rồi ??
Anh : lâu lắm rồi. cuối cùng thì cũng tỉnh lại rồi.
Trân : chị 2
My : trân.
Hà : ák. sắp hết nagỳ rồi, Đăng.
Nghe tên Đăng My bỗng buồn.
trường : phải đưa My đến đó thôi.
tuấn : đồ đã chuẩn bị sẵn sàng. Make up cũng đợi lệnh
my : chuyện gì vậy ???
trường : mọi người bik em vừa tỉnh lại còn rát mệt nhưng em phải cố gắng đến 1 nơi.
20p sau đã xuất hiện một thiên thần .
_ _ _
Đăng : mèo 2 chân ngốc ơi, em vẫn chưa tỉnh lại sao ? chỉ còn 30p nữa là qua lễ rồi
Anh : tèn tén ten..thiên thần đây
Đăng : My
My: anh…..anh…
Anh : vậy là xong nhé. tụi này đi chơi lễ đây (nói xong mọi người đi hết )
Đăng : đây là món quà anh dành tặng em. tặng người con gái anh yêu. Chúc em noel vui vẻ.
My : anh…
Đăng : anh bik mọi chuyện rồi. cho anh xin lỗi nhé
My : anh…
Đăng : anh bik mọi chuyện rồi. cho anh xin lỗi nhé
My : em xin lỗi anh
Đăng : hok . em hok có lỗi. đừng khóc mà. em là thiên thần của tối nay. Thiên thần thì hok được khóc.mèo 2 chân ngốc ANH YÊU EM 4ever. nhắm mắt lại anh có quà muốn tặng em
My nhắm mắt và món quà đó là một nụ hôn
My : anh ..thấy ghét lắm
Đăng : anh giận đó.
My : giận gì ?
Đăng : anh tỏ tình lãng mạng thế em hok nói t/c của mình cho anh nghe lại ghét anh.giận luôn
My : em..em..xin lỗi mà. đừng giận em mà
Đăng ậy nói anh nghe t/c của em dành cho anh thì anh hok giận
My : em..em.em..em sẽ bên cạnh anh mãi mãi.
Đăng : anh chỉ cần thế thôi. nhớ lời em hứa nhé. Hok được chạy mất đó.
My: vậy để xem anh có giữ nổi em hok đã.
Đăng : có chik anh cũng kéo em theo hok để em chạy mất (cười) .
Thế là cuối cùng họ cũng được bên cạnh nhau. mọi chuyện hok như mong muốn nên ông Đăng cũng hok thể tiếp tục ngăn cản. Ly trở về quê mọi việc trở về như cũ.
Thế đó khi yêu thì nên tin vào tin yêu.ai khi yêu hãy cố gắng vượt thử thách để giữ lấy t/y của mình nhé.
—— THE END ——
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:26
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 9 + 10
Chap 9
Sáng hôm sau mọi việc trong nhà vẫn diễn ra bình thường. khi ba dẫ xe ra khỏi nhà và My cũng đang dẫn xe ra đi học thì …My dúi vào túi áo ba tất cả số tiền mình có.
Ba : gì vậy My ?
My :ba đi xin việc thì cũng cần phải mang hờ theo ít tiền để còn đổ xăng, uống nước.
Ba : sao con biết ba đi xin việc???
My : con là ai chứ ?? hihi…con là nhà tiên tri mà hihi…hihih…..
Ba : My àk. Con biết không……
My : sao ba không nói nữa vậy ba???
Ba: cuộc đời này con là tất cả của sinh linh tạo hoá , môi con cười rạng rỡ xinh đẹp như một bông hoa. Ba mong con mãi mãi vui cười như thế
My : cảm ơn ba. Ba đã quá khen rồi hihi..hihi…hiih..
Ba : My àk, con lớn rồi. đến một lúc nào đó con sẽ tự đứng lên bằng đôi chân của mình, con sẽ bay trên đôi cánh của riêng con vào một vùng trời mà con mơ ước.nhưng con àk, không có con đường nào trải đầy hoa đâu. Con phải luôn là cô gái đầy nghị lực và mạnh mẽ con nhé.cuộc sống này hok chỉ sống bằng cái đầu đã là đủ , phải sống bằng trái tim nữa.
My : hôm nay ba nói chuyện như một nhà triết vậy hihihi…hihii…vậy con mãi sống cạnh ba mẹ cho yên tâm.thôi con đi học đây. Chào ba con đi học hihi…hihi
My cũng như Trân đang ngồi mát trong lớp học thì ba họ lại lang thang khắp nơi cùng ngõ hẻm tìm việc. và cuối cùng như trả công cho sự nổ lực của mình ông cũng đã được nhận vào làm việc ở một công trình xây dựng.để ăn mừng thành công chi tìm được việc, trên đường về ông ghé chợ mua cho 2 chị em My mỗi người 1 chiếc chong chóng, và mua tặng người vợ của mình một chiếc nón lá.
My : Á! chong chóng ( vẻ mặt nó rạng rở như vừa nhặt được món quà từ trời rơi xuống.)
Ba : con thik không???
My: không ( nó nói gọn lỏm)
Ba: sao vậy?? ( sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt ông)
My : tại ba không cho con nên con không thik hihi..hihi…
Ba : thì ba mua cho 2 chị em đó
My : cảm ơn ba (nó ôm và hôn lên mặt ông, nó như một đứa trẻ mới lớn)
Ba : còn con Trân, con thik món quà của ba khôhng ??
Trân : dạ. thik chứ ba ( nó trả lời nhưng trong lòng nó chẳng thik món quà vừa trẻ con vừa rẻ tiền như thế này)
Lần đầu gặp My ở tiệm rửa xe Trường luôn nhớ đến My. thế là ngày nào Trường cũng tranh thủ về sớm để rửa xe. ngày đầu là chiếc wave mà hằng ngày đi học, kế tiếp là chiếc Shi đi chơi, rồi chiếc xe con 4 chỗ ngày ngày mẹ đi làm, rồi chiếc xe thể thao Trường đi dạo phố.vv…vv…vv và v…vv…v. ngày nào cũng đi rửa xe thậm chí xe không đi , không bị bám bụi cũng đi ruă. Vì sao phải thế thì ai cũng biét. Đó chỉ là cái cớ để được gặp My.
My : nhà anh nhiều xe vậy àk?? Mà bộ nhiều người đi lắm sao mà ngày nào anh cũng đến rửa xe thế ?( câu hỏi hay)
trường : àk. Anh đi rửa xe dùm người ta thôi.
My :uhm. Anh rãnh ha?
trường : tại đó là mấy người hàng xóm . họ bận làm ăn nên anh…chứ nhà anh làm gì mà lắm xe đến thế.
_ __ _
Chap 10
Về đến nhà Trường cho người tìm hiểu nhà My ( để biết nhà thôi). Trường định đi ra ngoài thì Đăng đến.
đăng : định ra ngoài hã?
trường : uhm. Đi chung không ???
đăng : không. cả cái sài gòn này đi mòn đường hết rồi. chẳng có chỗ nào mới để đi .
trường : ghê thế àk.anh nghe nói ở bar XX có mấy nàng đẹp lắm mà, không đến đó thử xem???
Đăng : không . đến rồi cũng thường, mà em cũng đâu có đi đến nơi nào đó là vì con gái.bọn con gái là bọn phiền toái.
trường : trời. em định ở giá hay sao mà…??
Đăng : ai bik…mà cũng có thể lắm chứ. Đi shopping không ???
trường : cũng được.
đi shopping là thời gian Đăng tiêu tiền nhiều như nước. mỗi hoá đơn một lần đi mua sắm không dưới 10 triệu.
Trường cũng phải ” nể “Đăng về tiêu tiền. Trường không như Đăng, thoải mái tiêu tiền nhưng hkông thik tiêu vào chuyện vô bổ. còn Đăng thì miễn bàn tới. một lần Đăng thẩy vào mặt một thằng dám nói Đăng không có tiền mua nổi chai rượu X.O một sắp tờ 500k” Tiền tao đốt cháy cả nhà mày luôn “.
Từ đó không ai dám nói tới tiền trước mặt Đăng.
Các trò tiêu tiền vô bổ của Đăng thì nhiều không thể nhớ nỗi,. có lần Đăng đốt vài tờ 100USD để làm bỏng tay một đứa dám ” láo ” với mình. điện thoại xài thay như thay áo.mà cũng chẳng có ” dế ” rẻ. con nào cũng vài chục triệu đến vài nghìn đô. Đi học là trong mình Đăng không dưới 1000 USD và vài thẻ thanh toán, vài triệu VN. dễ hiểu thôi vì là con một vả lại gia đình lại làm kinh doanh. bước ra đường chơi Đăng chưa hề thua bất cứ ai về một điều gì từ “dế ” , “xế ” , đến laptop , quần áo,……
Nếu so Đăng với Trường thì số tiền Trường xài 1 ngày không bằng 1 phần nào trong nhiều phần của Đăng dù cả 2 gia đình có thể xem là giàu có ngang nhau và cả 2 đều là con 1 _quý tử.
nếu khác nhau thì chỉ có sự khác nhau trong tính cách , cách suy nghĩ của 2 người mà thôi. Dù sao Trường cũng lớn hơn Đăng nên cách suy nghĩ cũng thoáng và ” sâu”.chẳng bao giờ Trường góp ý Đăng trong việc ăn chơi hay tiêu xài vì như thế chỉ làm Đăng ” crazy”, và không nói chuyện với nhau. Nhưng có 1 điều là Đăng rất tin Trường. một sự tin tưởng vô điều kiện bất cứ chuyện gì. Và Trưòng cũng chưa 1 lần làm Đăng thất vọng.
Cả hai đi hết trung tâm mua sắm thì Đăng nói là đói bụng nên cùng đi ăn.cả hai nói với nhau nhiều chuyện, nhưng chỉ xoay quanh chuyện ăn uống và đi chơi. rồi chợt Đăng nhìn Trường hỏi:
- dạo này ông anh sao rồi ?? chừng nào lấy vợ đây???
- học xong rồi đi làm , khi nào làm đủ tiền nuôi vợ thì sẽ cưới. còn em ??? sao không nghe nhắc đến chuyện bạn gái gì vậy??
- đã nói rồi. con gái là bọn phiền toái. Dính vào là khổ . sống 1 mình cho khoẻ.
- Em cứ nói vậy. con gái đâu phải ai cũng giống ai đâu. Cũng như lúa có hạt chắc hạt lép mà cu. Ũa mà em chưa yêu sao nói chuyện tình cảm nghe bi thảm vậy??
- Khè khè khè. Thôi hôm nào anh nghé nhà em chơi.bây giờ em về đây
- về nhà àk???
- Uh. Có gì mà ngạc nhiên vậy???
- Em là thằng đi chơi , thâu đêm em mới về. giờ mới hơn 9h mà về rồi sao?????
- về nhà. Nhưng nhà người ta. tối nay em có chầu nhậu với mấy thằng chiến hữu.
- _ _ _ _
buổi tối trong căn nhà Trường khá ấm .ba mẹ cùng ngồi ở phòng khách. Trường về đến thì cùng ngồi xuống trò chuyện. mọi người nói cho nhau nghe những chuyện mà hôm nay vừa trải qua. Hơn 10h, Trường xin phép về phòng. Và ba mẹ Trường nhìn chăm chăm thằng con trai , ba cất lời hỏi
- sao không thấy con dẫn bạn gái về ra mắt gia đình ?
- ba con hỏi , đó cũng là điều mà mẹ thắc mắt đó. Thôi 2 cha con ngồi nói chuyện đi. mẹ lên phòng xem lại mấy sổ sách.
- trời, con chưa có bạn gái mà.
- Không phải chứ. Con đâu còn nhỏ nhoi gì nữa mà …không lẽ con ta ê sắc rồi sao??
- Choài. Con mà ế thì không có ai lấy được vợ cả. ba còn cười chơi quê con nữa. chọn bạn gái để gửi trái tim đâu phải muốn là có liền đâu ba.con đang tìm kiếm 1 thiên thần.
- Cái gì mà thiên thần ở đây. Đây là trần gian đó con trai
- Thì…thiên thần trong tình yêu. Thiên thần ngự trị trái tim con. người con yêu đối với con là thiên thần.
- ,,,,,,,,,
- ,,,,,,
1 tuần sau.
Trường tìm được nhà My. À không, chính xác là tìm được địa chỉ nhà chứ chưa biết cụ thể ngôi nhà nằm đâu.và Trường quyết định đi đến đó thử. Không hiểu sao , sau 2 lần gặp My thì công tử dễ thương này của nhà ta luôn thấy có cái gì đó rất khó chịu trong người chi không gặp được My.
Và khi Trường lòng vòng trong xóm nhà My thì vô tình gặp được My trong căn nhà nhỏ xíu_nhà của My. Trường tự nói một mình chi đứng trước cửa nhà My
- nhà nhỏ xíu ngộ ngộ. cô pé đó_1 thiên thần ở trong căn nhà nhỏ này. Nhìn ngôi nhà thì chắc gia đình cô pé khó khăn lắm. à, mà khó khăn thì mới đi làm thêm chứ. Không lẽ đến đây như vậy thôi về sao??? Bây giờ ở hay về đây Trường ơi???? 1 là ở 2 là về. mày chọn 1 hay 2?? Mà nếu chọn 1 thì vô đó nói sao với người trong nhà?? với cả cô pé đó nữa ????
khi dòng suy nghĩ của Trường đang rối loạn nhau thì My từ nhà bước ra
- anh tìm ai vậy??? ũa>>>>
- hihi. Ũa là em àk?? Anh đi tìm nhà một người bạn trong xóm này. Vô tình lại gặp được em. vậy thì chắc mình có duyên dài dài
- hihi. vậy chắc là mình có duyên thật. mà bạn anh ở xóm nào?? nếu xóm này thì nói thử địa chỉ xem, bik đâu em có thể giúp anh tìm kiếm nhanh như googel luôn.
Trường bắt đầu lúng túng với lời nói dối của mình. TRường không ngờ My lại nhiệt tình giúp đõ đến thế. lấy lại bình tĩnh nhanh nhất Trường mới nói ra lời
- àk. Anh nhớ ra nhà bạn ùi . thôi chào em nha.anh đi đây
- uhm. vậy chào anh.
- Uhm. Chi nào anh đến thăm thằng bạn thì anh sẽ ghé nhà em
- ghé nhà em làm gì????
Câu hỏi rất hồn nhiên của My lại làm Trường khó xử. ” uhm. Mà ghé nhà người ta làm gì. Sao tự nhiên bị
sượn vậy ta??/”
- anh chỉ đùa thôi. Thôi pipi em nha.
- Chào anh. nếu chút nữa tìm không được thì quay lại đây nhờ em trợ giúp.
- Uhm.uhm.
- không được thì quay lại đây nhờ em trợ giúp.hi hi
- Uhm.uhm.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:07
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 11 + 12
chap 11
Và từ khi ấy. khi thì tìm nhà thằng bạn khi thì đi tìm nhà người thân dùm hàng xóm,……Trường thường xuyên lui tới xóm nhà My hơn, và cũng thường xuyên đi rửa xe.và nhờ viện lí do như thế mà Trường được tiếp xúc, trò chuyện với My nhiều hơn. Và tình bạn giữa 2 người cũng trở nên ” khá” hơn.riết rồi cũng không cần viện lí do nữa.vì tình bạn 2 người cũng có tiến triển.
kết bạn với My là Trường có ý đồ muốn ….( ai cũng bik mà). Còn My thì hồn nhiên vô tư kết bạn, chẳng nghĩ chuyện xa xôi.
_ _ _ _
một khoảng thời gian không lâu sau, có thể là gần 1 tháng sau Trường bận việc nên hkông đến gặp My. Và trong thời gian này bao tai hoạ đã đổ ầm xuống đời My.nếu như cuộc đời tuật có bà phù thuỷ thì My đã bị bà phù thuỷ cho lời nguyện đen tối.ba My mất trong một tai nạn giao thông khi trên đường đi làm về.từ ngày ba mất , chứng bệnh tim của mẹ My ngày càng trở nặng.tinh thần mọi người trong gia đình như sụp đổ hoàn toàn.căn nhà không còn tiếng cười và tiếng nói cũng lặng dần.
my : mẹ ơi, mẹ dậy ăn chút cháo rồi uống thuốc
mẹ: con để đó đi. Chút nữa mẹ sẽ ăn
my : không được đâu. mẹ phải ăn và uống thuốc đúng giờ nếu không….
Bên ngoài cửa vọng vào tiếng gọi ” có ai ở nhà không ??”
My : mẹ ơi. Là cô chủ nhiệm của Trân
mẹ: con ra mời cô vào nhà đi.
Từ ngày ba mất căn nhà trở nên trống r
ỗng và không khí cũng lạnh dần.từng nhịp chân cô bước vào nhà My có cảm giác bước chân đó làm My ngạc thở. My cmả thấy có điều gì đó không hay sắp diễn ra
mẹ: hôm nay cô giáo có việc gì mà cô phải lặn lội xuống nhà.
Cô: không giấu gì chị. Em Trân nghỉ học gần tháng nay. Sau nghỉ vì đám tang ba thì không thấy Trân đến lớp.em sợ gia đình khó khăn mà cho em ấy nghỉ học nên em đến …
mẹ: cô nói sao. Ngày ngày nó vẫn mang cặp đi học mà. Hay là cô nhằm ai với nó rồi??
cô: không lằm đâu chị. Có thể là em nó đi học nhưng không đến trường.
mẹ: tôi cám ơn cô vì đã cho tôi hay. để khi nó về tôi sẽ hỏi lại nó.
Cô: sức khoẻ chị có vẻ không được tốt lắm. chị có sao không?
mẹ : không sao. chỉ là bệnh cũ thôi.
Cô: em còn có việc em xin phép ra về. chị ráng hỏi em và động viên em Trân, sức học của em từ đầu năm đến nay kém lắm .
mẹ: dạ. thôi , tôi cũng cảm ơn cô.
Cô giáo ra về My nhìn thấy nước mắt mẹ bắt đầu ứa ra. mẹ không nói gì nhưng My biết mẹ đang rất buồn.My cũng nghe được cuộc trò chuyện lúc nãy.My cũng chẳng biết chuyện là ra sao mà Trân nghỉ học cả tháng. Không khí chìm vào im lặng. và không khí ấy mau chóng bị phá vỡ khi Trân về. nét mặt Trân vẫn như mọi chi giống như chứa có chuyện gì xảy ra.
Trân: thưa mẹ con học mới về.nấu cơm chưa chị 2?
My : chị nấu rồi
mẹ: Trân, con ngồi xuống đó. cả tháng nay con không đến trường , con nói mẹ nghe con đi đâu và làm gì???
Trân: con vẫn đi học mà mẹ
My: em nói dối chi nữa hả Trân? Cô chủ nhiệm em vừa ở đây về.
mẹ: con nói mẹ nghe cả tháng nay con làm gì??
Trân : được thôi. Các người muốn biết chứ gì. Tôi đi chơi đó
My : Trân , em nói chuyện với mẹ và chị như thế sao??
mẹ : mẹ làm chắc chiu từng đồng tiền cho con ăn học vậy mà con lại như thế. tại sao con lại như thế hả??
Trân: thôi đủ rồi. bà nói đủ chưa.?
My : em nói với mẹ bằng thái độ như thế hãh??( hơi “nóng” nên My tát vào mặt Trân)
Trân: hay lắm đánh hay lắm. tôi nói cho mấy người biết. Tôi chán cảnh sống nghèo khổ này lắm rồi. tôi ngán tận cổ cái căn nhà chẳng khác nào ổ chuột này. mấy người như những con chuột cống hôi hám. mấy người cho tôi được gì???
My: em nói gì vậy???
Trân : con người ta ăn ngon mặc đẹp. còn tôi?? Tôi thì sao???? Ăn còn không no thì làm gì mà mơ mặc đẹp. bà , bà cho tôi được gì?? Còn cả cô nữa . chị2 , chị 2 . hâhhâhh tôi không có quan hệ với các người. tôi hok muốn sống cuộc sống như thế này. Các người hiểu chưa??
My: nhưng đây là mẹ em. Còn chị là chị 2 của em và cả ba nữa. chúng ta là người 1 nhà. Em không có quyền lựa chọn gia đình người thân cho mình. Dù thế nào thì em vẫn là thành viên của gia đình mình
Trân: cô im miệng đi. Chính vì không thể lựa chọn nên cuộc đời tôi mới khổ như thế này. Tôi hối hận vì đã sinh ra trong cái nhà này. Tôi thù ghét khi phải sống chung với các người.cuộc sống như một địa ngục của trần gian trong cái này. tại sao sinh tôi ra mà không thể lo cho tôi trọn vẹn.
mẹ: vậy thì con trách mẹ vì đã sinh con ra sao??
Trân : có cần phải hỏi câu thừa thải như thế không?
mẹ: con…con..mẹ không ngờ con lại như thế.mẹ không nghĩ con lại là một người quá đòi hỏi và không biết trân trọng những gì mình đang có.con người ta đầu tiên là phải học cách chấp nhận những gì hiện tại và…
trân: thôi. Tôi không muốn nghe. Chào
Trân bước nhanh ra khỏi nhà. Hành dộng của Trân chẳng khác nào chất xúc tác làm bệnh của mẹ năng hơn. Bà cố gọi lên 2 tiếng ” Trân ơi”" rồi bà ngất đi. My chỉ bik gào khóc kêu cứu mọi người xung quanh. Dù được hàng xóm đưa đi bệnh viện nhưng mẹ My đã trút hơi thở của mình trên đường đi .
( phần tiếp theo)
sự mất mát người thân là một sự mất mát quá lớn đối với My. Cô bé hay cười ngày nào đã không thể cười vì những con nợ chưa được trả sau đám tang của ba và mẹ.an táng mẹ ,
My trở về nhà. Căn nhà lanh lẽo không một tiếng nói , không một tiếng cười và không một bóng người ngoài My. chiếc chong chóng _món quà của ba vẫn xoay tròn theo gió bên cánh cửa sổ. chiếc máy may của mẹ đã bám màng bụi mỏng.nhìn 1 vòng quanh nhà My lại thấy hiện lên những hình ảnh quen thuộc , thân thương ngày nào.Đâu đó hiện lên nụ cười của ba, thoảng qua hình ảnh của mẹ. đâu đó hình ảnh bữa cơm đầm ấm gia đình hiện rõ như in trong đầu My.mọi thứ như vừa diẽn ra.
Để trả nợ My đã buộc phải bán căn nhà.nhưng trong lòng My đau lắm. căn nhà là nơi chứa đựng nhiều kỉ niệm về người thân. Phút chốc My cảm thấy mình bơ vơ , lạc lõng. Đã đến lúc My phải ra khỏi nhà để giao lại cho người khác.
My: ba, mẹ, con gái bất hiếu không thể giữ lại căn nhà. Con xin lỗi. con hứa sẽ sống tốt, sẽ học để đổ đạt thành danh. Con hứa là sẽ xây một căn nhà thật đẹp và sẽ đón Trân về để gia đình ta lại sum họp. ba ơi, mẹ ơi. Con yêu ba mẹ
chap 12
những giọt nước mắt lăn dài trên mi, My bước đi mà không dám quay đầu nhìn lại căn nhà. bởi càng nhìn My lại càng không muốn rời xa nó.nhưng nếu không bán thì không có tiền để trả cho người ta.
Ngày nào họ cũng đến đòi , My chẳng còn cách nào khác.bước đi vào một con hẻm nhỏ My có cảm giác như mình đang bước vào ngõ cụt của cuộc sống. rồi My sẽ đi đâu, về đâu khi bản thân chẳng còn người thân nào ??
Trường quay lại tìm My thì hay tin My dọn đi nơi khác . chẳng ai biết là đi đâu. Trường thất vọng quay trở về và mong là sẽ gặp lại My.
Ba My chết. mẹ My chết, em gái My bỏ đi, giờ đây My chẳng còn cái gì cả cuộc đời My lúc này coi như một dấu chầm hết. Nhưng My không thể dễ dàng chấp nhận số phận như thế. My phải là cô gái đầy nghị lực, mạnh mẽ như lời ba. phải biết đứng lên khi vấp ngã ở chân dốc như lời mẹ.
Sau khi dọn ra khỏi nhà ,My quyết định đi tìm việc làm. một công việc có chỗ ở ổn định để tiết kiệm tiền thuê nhà, lê đôi chân khắp con đường , ngõ hẻm mấy ngày trôi qua My chưa vẫn chưa tìm được việc gì.
Ban ngày đi học, khi về thì đi tìm việc. ban đêm ngủ trong các sạp bán ở chợ. Các công việc làm trước kia My đã xin nghỉ từ sau đám tang của ba để chặm sóc cho mẹ.vả lại các công việc đó cũng không bao chỗ ở. một ngày đi tìm việc lại bắt đầu.
Và cuối cùng may mắn cũng đã mỉm cười với My. một căn biệt thự to đang có bản tuyển người giúp việc nhà gấp.my bấm chuông và cánh cửa từ từ mở ra. một người đàn ông lớn tuổi bước ra.
-cô tìm ai?
-dạ. cháu đến đây xin việc.
-vậy .cô theo tôi vaò nhà.
lần đầu tiên được bước vào một căn nhà to và đẹp, My cứ ngỡ nơi này là một thiên đường.
-ngồi đi. Tôi là quản gai của nhà này. cứ gọi tôi là quản gai Lâm
-dạ.
Sau đó ông ta nói một hơi rất nhiều điều khoản công việc ở đây. Công việc như My mong muốn, bao ăn, ở. Và cuối cùng ông ta như phát khùng khi nghe My nói là còn đi học .
-cô đùa àk. Đi học thì ở đây hok nhận được. bà chủ cần tuyển 1 giúp việc lo bếp nút , giặt giũ, lau dọn nhà cửa. cô còn đi học thì sao được.
-cháu hứa là sẽ làm tốt mọi việc.
-…..
-……
My năn nĩ nhưng chẳng ăn thua gì người quản gia già. chợt một người phụ nữ sang trọng từ trong nhà bước ra và người quản gia cuối đầu chào. My đoán đó là bà chủ nhà.
-bác vào nhà đi.
người phụ nữ nói và quản gai bước nhah vào nhà. Nói xong bà quay qua nhìn My
-cháu xin việc phải hok?
-dạ. cháu hứa là làm tốt mọi việc.
-được. ta nhận cháu
-thưa cô. Cháu có thể vừa làm vừa đi học không ạk?
-nếu cháu làm õng việc thì vẫn có thể đi học. mà cháu học lớp mấy rồi?
-dạ. cháu đang học lớp 12
-uhm.chắc quản gia cũng có nói sơ về gia đình ta cho cháu nghe.nhà này , con trai của ta khó chịu nên bao nhiêu người giúp việc chịu hok nổi đã xin nghỉ.
-con cô chắc là còn nhỏ lắm hã cô?
-hok. Như cháu rồi.
-khi nào thì cháu có thể dọn đến đây ạk??
-cháu có thể dọn đếnvào ngày mai.sáng mai cháu đến sớm đi.
* * *
* * *
- thưa cô..
-ta phải đi có việc. cháu cứ làm như lời ta vừa nói.
Bà ta bước lên xe 4 chỗ chờ phía trước. My muốn nói là có thể dọn đến ngay bây giờ hok. Vì nếu hok thì tối nay lại ngủ ở chợ. Nhưng dù sao cũng đã tìm được việc nên My rất vui.
Sau hơn 1 tiếng thì một mâm cơm cũng được dọn lên. một người thanh niên cao cao từ trên lầu bước xuống tay cầm quyển sách che hết mặt nên My hok thấy được. nhưng có điều miệng người đó thì đang lẩm bẩm càu nhàu ” làm gì mà gần 1h mới có cơm ăn .???’
Qgia xin lỗi cậu. tạ
i do người giúp việc mới chưa quen các vật dụng trong bếp nên…mời cậu dùng bữa.
quản gia bước ra trước nhà có việc, trong bếp còn lại My và cậu chủ. cậu chủ chính là Đăng_hotboy lớp My.rồi quyển sách dược đặt xuống bàn , My và Đăng đều ngạc nhiên trước sự gặp gỡ này.
Đôi mắt My mở tròn xoe long lanh như 2 giọt nước nhìn Đăng. Đăng chút nữalàm rơi quyển sách vì nạgc nhiên, nhừn ráng bình tình và nhìn ” tia lửa ” vào My.
Đăng : gì đây?? Sao lại là cô chứ?? Àk, thì ra cô là người cho tôi ăn cơm trưa tận 1h .
My : xin lỗi, tôi hok cố ý đâu. Xin lỗi…. xin lỗi
Đăng : món gì đây trời?? sao chỉ có 2 món.
My : tại trưa chỉ có 1 mình cậu nên….
Đăng : trời ạk. mà món gì đây. Có ăn được hông đó???
My: thì cứ ăn thử đi. Hông chít đâu mà lo.bảo đảm nó ngon hok kém những món cậu ăn hằng ngày đâu.
My thật gan chi so sánh 2 món cá kho và canh chua cá lóc của nó ngon hơn những món ăn thường ngày cảu Đăng, dù rằng hok bik Đăng hay ăn gì mỗi ngày.
Dù bực vì ăn cơm trưa trễ nhưng do cái bụng quá đói nên Đăng cầm đũa. với Đăng 2 món này lạ vô cùng và chưa bao giờ ăn. bực là thế nhưng chi cho tất cả vào bụng Đăng thấy ngon đén lạ thường. nhưng chi ăn xong Đăng vẫn tỏ thái độ khó chịu.
Đăng: sau này làm ơn cô nấu nhiều món 1 chút. nấu gì có 2 món . mà món nào món nấy chẳng giống ai.
My : chẳng giống ai nhưng chẳng phải cậu đã ăn gần hết rồi sao??
Đăng nhìn vào bàn ăn và lảng sang chuyện khác.
Đăng: pha cho tôi ly nước cam. Nhanh đi.
từ bạn bè phút chóc đã thành cậu chủ_người ở. một quan hệ hông mấy hãnh diện, nhưng My vẫn bình thản làm công việc của mình.
Ở trường cả 2 luôn bất đồng quan niệm với nhau, giờ ở nhà Đăng là cậu chủ nên 2 người càng như chó với mèo. Đăng là cậu chủ nên có quyền bắt nạt My. My phải chấp nhận và đôi lúc ” tức nước vỡ bờ” thì cũng có phản khán đôi chút.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:09
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 13 + 14
chap 13
Những giọt nước mắt lăn dài trên mi, My bước đi mà không dám quay đầu nhìn lại căn nhà. bởi càng nhìn My lại càng không muốn rời xa nó.nhưng nếu hok bán thì hok có tiền để trả cho người ta.
Ngày nào họ cũng đến đòi , My chẳng còn cách nào khác.bước đi vào một con hẻm nhỏ My có cảm giác như mình đang bước vào ngõ cụt của cuộc sống. rồi My sẽ đi đâu, về đâu khi bản thân chẳng còn người thân nào ??
Trường quay lại tìm My thì hay tin My dọn đi nơi khác . chẳng ai bik là đi đâu. Trường thất vọng quay trở về và mong là sẽ gặp lại My.
Ba My chết. mẹ My chết, em gái My bỏ đi, giờ đây My chẳng còn cái gì cả. cuộc đời My lúc này coi như một dấu chầm hết. Nhưng My không thể dễ dàng chấp nhận số phận như thế. My phải là cô gái đầy nghị lực, mạnh mẽ như lời ba. phải biết đứng lên khi vấp ngã ở chân dốc như lời mẹ.
Sau khi dọn ra khỏi nhà ,My quyết định đi tìm việc làm. một công việc có chỗ ở ổn định để tiết kiệm tiền thuê nhà, lê đôi chân khắp con đường , ngõ hẻm mấy ngày trôi qua My chưa vẫn chưa tìm được việc gì.
Ban ngày đi học, khi về thì đi tìm việc. ban đêm ngủ trong các sạp bán ở chợ. Các công việc làm trước kia My đã xin nghỉ từ sau đám tang của ba để chặm sóc cho mẹ.vả lại các công việc đó cũng không bao chỗ ở. một ngày đi tìm việc lại bắt đầu.
Và cuối cùng may mắn cũng đã mỉm cười với My. một căn biệt thự to đang có bản tuyển người giúp việc nhà gấp.my bấm chuông và cánh cửa từ từ mở ra. một người đàn ông lớn tuổi bước ra.
-cô tìm ai?
-dạ. cháu đến đây xin việc.
-vậy .cô theo tôi vaò nhà.
lần đầu tiên được bước vào một căn nhà to và đẹp, My cứ ngỡ nơi này là một thiên đường.
-ngồi đi. Tôi là quản gai của nhà này. cứ gọi tôi là quản gai Lâm
-dạ.
Chap 14
Đăng: My. Pha tôi ly cafê
My: cậu từ từ đi. Tôi còn phải dọn bàn ăn nữa. chẳng phải cậu vừa uống nước cam rồi sao??
Đăng :tôi là cậu chủ, cô là ô sin, là người giúp việc cô phải làm theo ý tôi.cô làm gì mà trả treo vậy???
My pha ly cafê và đặt ra bàn : cafê của cậu.
Đăng :cô để đó , lại mở tủ lạnh lấy tôi hộp sữa chua. Nhanh đi.
My bik là Đăng đang làm khó mình , nhưng My cũng dạ dạ vâng vâng rồi làm theo
My : dạ của cậu đây ạk.
Đăng : lâu quá. giờ tôi không ăn nữa. cô ép tôi ly cà rốt.
My bắt đầu chịu ko nổi cậu chủ lắm chuyện này. Cafê còn nguyên trên bàn, sữa chua thì vừa đem lên giờ lại bắt đi ép cà rốt
My : anh là heo sao?! Con heo nó ăn xong rồi nó còn thôi hok ăn nữa để ngủ. còn anh cứ ăn uống liên tục. anh hơn cả 1 con heo.
My nói làm Đăng tức muốn nứt ruột. Đăng bỏ lên phòng . my cười nhẹ nhõm vì Đăng đã chịu cho My bình yên. My ngồi vào bàn ăn cơm cùng bác qgia.
Qgia: tính cậu chủ là thế. Cháu đừng để ý chi cho mất công. cứ ráng mà chịu nếu muốn làm ở đây lâu dài.
My : dạ. chắc là bác làm ở đây lâu rồi ?
Qgia : bác làm ở đây từkhi bà chủ nhà này còn là một cô gái trẻ .thôi ăn cơm thôi cháu. trễ rồi.
My vừa đưa chén cơm lên chưa kịp ăn thì Đăng lại xuất hiện ngay chân cầu thang.
Đăng : My, lên đây tôi có việc nhờ. Àk ,mang lên cho tôi dĩa trái cây và 1 ly nước lạnh..
My : vâng thưa cậu
Nói rồi Đăng quay lên phòng. Quản gia khuyên My nên lên nhanh nếu không sẽ bị la. My phải làm theo yêu cầu của cậu chủ . mang mọi thứ lên phòng My đặt xuống cái bàn cạnh giường Đăng đang nằm rồi bước ra.
Đăng : đi đâu đó? ở lại dọn dẹp phòng tôi rồi làm gì thì làm.
My : nhưng tôi vẫn chưa ăn cơm trưa mà.
Đăng : đó là chuyện của cô. Tôi hok cần biết vì với tôi điều đó không cần thiết. bây giờ thì làm nhanh đi nếu muốn ăn cơm trưa.
My nhìn sơ 1 vòng trong phòng . choài oai nào là sách , vở. truyện, đĩa nhạc,……. vứt lung tung khắp phòng. dọn xong chắc cũng tới chiều thì còn ăn uống gì nữa.không phải là Đăng có tính bề bộn mà chỉ vì muốn ” hành hà” My chơi mà thôi.
Đăng: dọn dẹp lẹ đi.
My : cậu dừng có lúc nào cũng nhạnh di với lẹ đi có được hok? cậu đúng là 1 con heo phá phách nên ủi mọi thú trong phòng lung tung lên hết.
Đăng : cô…cô..cô… uhm thì tôi là heo đó hì đã sao?! Heo lại làm cậu chủ của cô. Cô là osin của tôi thì cô là gì”? là gì” nào ??? hả…. A… haa…. dọn dẹp đi. Nói nhiều.
My lúi cúi lo dọn dẹp và sắp sếp aoji thứ ngăn nắp.Đăng nằm dài trên sôpha vừa ăn vừa nghe nhạc. “đúng là đồ cậu chủ heo. chỉ biết và ăn ” . My đã nghĩ trong bụng như thế chi chịu cảnh bụng thì đói meo lại phải dọn dẹp, hầu hạ cho 1 con heo cao cấp.
My: thưa cậu, mọi thứ đã xong. Tôi có thể xuống nhà được chưa?
Đăng: đem luôn cái dĩa vơí ly nước xuống dưới luôn đi. chắc là đói bụng lắm rồi chứ gì. Ha ha ha ha
My : thì ra là cậu..cậu..cậu.
Bik mình bị Đăng đem ra làm trò cười My tức muốn no cả bụng. my bực bội bỏ xuống nhà. Đã đến lúc phải chuẩn bị bữa cơm chiều.trước tiên . là phải đi tắm rửa thay đồ. Và…tèn tén ten , My tá hoả khi túi đồ của mình chỉ còn có 1 túi. Rõ ràng lúc sáng My đưa cho bác qgia 2 túi mà giờ lại mất hết 1.mà mất túi đó thì đồ đâu để mặc mà đi tắm.my vội chạy ra hỏi bác qgia.
My : bác qgia ơi !!!!! ( nó gọi lớn đến múc Đăng hiu hiu ngủ bị nó làm giật mình dậy)
Qgia : có chuyện gì vậy My ?
My : 2 túi đồ lúc sáng cháu đưa cho bác. Sao giờ còn có 1 túi vậy?
Qgia mới nhớ lại chuyệnlúc sáng chi vừa nhận từ My 2 túi đồ. Bác đã cầm trên tay túi đồ nhỏ của My mang vào nhà trước vì lúc đó trong nhà bà chủ gọi có chuyện. còn một chiếc túi còn lại bác còn để ngoài và mãi làm việc nên quên mất.
Qgia : lúc sáng ta có đem 1 túi đồ nhỏ vào nhà và còn túi kia……
My : túi kia thì sao bác??
Qgai : lúc đó bà chủ gọi nên ta vội vào nhà bỏ lại ….àk. mà lúc sáng có cậu chủ đứng gần đó . cháu thử lên hỏi xem.
My. dạ.
Túi đồ nhỏ My chỉ chứ 1 bộ đồ và những vật kỉ niệm. cũng vì thế mà My có đồ để mặc cả buổi rồi. nhưng mất túi đồ kia thì mất hết đồ mặc.my như con sóc nhảy lên phaong Đăng . gõ củă. lại gõ cửa mà trong phòng vẫn im re. My không chờ nữa . My mở cử bước vào thì Đăng đang nằm ngủ.
My: dậy đi. ngủ ngủ cái con khỉ. dậy đi tôi có chuyện mún hỏi nè.
Đăng : trời, cô làm gì mà la um sùm ở dưới nhà rồi lại lên đây la nữa. cô là mèo hay sao mà đi đâu là meo meo ở đó vậy??
My : xin lỗi. hông cố ý phá giấc ngủ heo vàng của cậu. nhưng tôi có chuyện mún hỏi gấp.
Đăng : tồi . hỏi lẹ đi rồi biến gấp.
My : cậu có thấy túi đồ của tôi hông? lúc sáng nó gần chỗ cậu đứng.
Đăng : nó màu nâu nâu phải hông ?
My: uhm. Hihi..hihii cậu thấy nó àk hi hihi…
Đăng : hihi hihi con khỉ chứ hihi. Tôi có thấy mà giờ này chắc nó nằm ở bãi rác rồi.
My : hã???
Đăng : hã gì mà hã ? bỏ rồi
My : sao lại bỏ chứ. Đó là đồ của tôi sao cậu lại bỏ
Đăng : ai mà biết đó là đồ của cô. Cái thứ gì trong đó mà cô la um sùm vậy ? àk. Mà tôi đâu có chính tay đem bỏ đâu mà cô la tôi??
My : quần áo. Mà cậu bỏ nó ở đâu ??
Đăng : nói rồi. tôi có chính tay đem bỏ đâu mà tôi biết bỏ ở đâu.lúc sáng có người đến nhà dọn rác , tôi thấy cái túi cũ nên khi người ta hỏi tôi tưởng đồ không dùng nên cho bỏ rồi.
My :hãh ? vậy đồ đâu tui mặc. sao anh cứ tuỳ tiện bõ đồ của người khác như thế chứ>>>?
Đăng : la hoài. Tôi sẽ đền lại cho.bây giờ lấy đồ tui mặc đõ đi. Ăn cơm tối xong rồi tính. hết chuyện rồi thì lại tủ đồ của tôi lấy 1 bộ đi và biến xuống nhà đi.đừng có ở đó mà meo meo hoài mèo 2 chân ạk.
Không có sự lựa chọn nào khác. My bước đến tủ đồ của Đăng. Và My chóang ngộp trước tủ quần áo .
Từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên My nhìn thấy 1 tủ đồ nhiều quần áo như thế này. bộ nào cũng rộng phung phình đối với My thì làm sao mà mặc.
My: tôi hông mặc vừa đồ của cậu. nó to không hà.
Đăng : lại kêu nữa. (Đăng bực mình tót xuống giường đi lại chỗ My) cô nghĩ sao tướng tôi với tướng cô mà mặc cùng size. Vì biết ko vừa nên tôi mới nói là cô mặc đỡ đi
My: nhưng nó rộng thế này thì sao mà mặc??
Đăng : đã nói là mặc đõ rồi mà sao cô kêu hoài vậy? nè (Đăng thảy cho My 1 cái quần short và 1 áo thun) biến xuống dưới nhà được chưa?
My : đúng là heo. Con heo cao cấp
Đăng : vâng. Và cô là mèo 2 chân , là osin cao cấp của con heo cao cấp này. Ha ha ha đi xuống nhà lo mà làm cơm đi. mẹ tôi về mà hok có cơm thì cô biết hậu quả rồi chứ gì. đi nhanh đi.
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:10
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai

Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 15 + 16
chap 15
My bực mình bước nhanh ra khỏi phòng Đăng. My tắm rửa thay đồ và đương nhiên là mặc đồ của Đăng. 5h30p chiều cả nhà ngồi vào bàn ăn.
Bà chủ : qgia với cháu My cùng ngồi ăn chung luôn cho vui.
Qgia : thưa bà tôi hok dám
bchủ : xem như đó là mệnh lệnh của tôi.
My và quản gia ngồi đối diện Đăng. Bưng chén cơm lên Đăng nhìn My là thấy muốn cười. my thật tếu trong bộ đồ rất là phong cách hip hop
bchủ : Đăng , ăn cơm đi. Con làm gì mà cười hoài vậy?
đăng : dạ. hí hí
bchủ : hai đứa cùng tuổi nhau vậy trong nhà cứ xem nhau như bạn bè đi.
Đăng : dạ, cùng tuổi, học cùng trường, cùng lớp và còn ngồi cùng 1 tổ.
bchủ : vậy từ ngày mai chi đi học con sẽ cùng đi với My nha Đăng ?!
đăng : không đời nào nhé. bổn công tử đây đi 1 mình quen rồi.
bchủ : thì đi 2 mình lâu ngày cũng sẽ quen thôi.
Đăng : hay quá ta.xem đã nào. để xem tâm trạng con thế nào rồi sẽ tính có đi chung hay không
bchủ : tối nay con ở nhà 1 buổi nhé.
Đăng : sr mom. tối nay con có việc hông ở nhà được
bchủ : con tối nào mà không có việc chứ.
Đăng: bik luôn ta. Đúng là mama có khác.
bchủ : thôi ăn đi ông. nịnh quá.
Đăng :biết vậy mà có người mún con nịnh mới ghê đó chứ.
bchủ : ai vậy ta??
Đăng : ai bik đâu. chắc là mama chứ ai.
một suy nghĩ khác về Đăng đi ngang wa đầu My. Thì ra một con người như hắn khi ở nhà cũng ngoan ngoãn như bao người khác.lúc này, hắn đâu có đáng ghét.lúc này, hắn cười dễ mến làm sao ?!
bữa cơm tối trôi wa. My cũng dọn dẹp tất cả. Đăng bắt đầu re nàh xe và dẫn ” xế đen ” (SH) ra định đi đâu đó. My từ trong nhà phòng ra đúng trước đầu xe cản lại.
my : đền cho tôi đồ sáng mai đi học. cậu đac hứa là ăn cơm xong sẽ tính mà . bây giờ lại nuốt lời sao??
Đăng : bác ơi , mở củă hộ cháu.
My : nè, cậu định đi chơi sao ? cái đồ heo hok giữ lời hứa.
Đăng : tôi hok giữu lời hứa hồi nào. cầm lấy (Đăng thảy cho My cái ” nồi cơm điện “) lên xe.
My : làm gì ?
Đăng : cô muốn mặc đồ của tôi hoài sao? Lên xe ,
tôi chở đi mua đồ mặc. lẹ đi con mèo 2 chân.sao cô chậm chạp như rùa vậy ????
My : nhưng mua đồ ai trả tiền ???
Đăng : có lên xe nhanh hok thì bảo ?hok lên tôi đi chơi thì đừng có đứng đó mà khóc nhá.
My : tôi vào nói với bà chủ 1 tiếng đã.
Đăng : bác , chúc bác vào nói mẹ cháu 1 tiếng . cháu chở con mèo 2 chân này đi mua đồ.
Qgia : dạ, thưa cậu
Đăng : bây giờ thì cô im lặng đi theo tôi được chưa ??
Đăng chở My thẳng đến một shop thời trang. Đến nơi Đăng nói gì đó với mấy nhân viên bán hàng trong shop rồi quay lại chỗ My.
Đăng :mấy người này sẽ đứa cô đi chọn đồ. Cô thik bộ nào thì cứ lấy. tôi đi đây có việc , chút nữa khoảng 2 tiếng sau tôi sẽ quay lại đón cô. Yên tâm đi. khi quay lại tôi sẽ thanh toán tiền cho.
* * *
* * *
My : cậu đi đâu ?? định bỏ tôi ở đây sao ???
Đăng : đi đâu là chuyện của tôi liên quan gì cô. 2 tiếng sau tôi sẽ quay lại đón cô.
My : Dậy tôi sẽ cùng đi với cậu. tôi hok vào đó đâu.
Đăng : trời ơi. kiếp trước tôi mắc nợ cô hay sao vậy trời??
My : kiếp trước cậu hông nợ tôi , nhưng kiếp này thì có. cậu đã cho người bỏ đồ của tôi đó.
Đăng : biết rồi. đi theo tôi.
My đi theo Đăng vào shop. My như muốn ngộp thở trong shop quần áo này. những bộ quần áo đẹp ở đây My chưa từng thấy bao giờ. mọi thứ ở đây với My là quá xa xĩ.my chẳng bị phải chọn bộ nào nữa. My đứng lay hoay nhìn ngắm mà hok chạm tay vào bất cứ món đồ nào.
Nhân viên : hôm nay , cậu dẫn bạn gái đi mua sắm àk ??
Đăng : lo làm chuyện của mình đi. đừng có hỏi nhiều. mèo 2 chân
My : hã??
Đăng : chọn đồ lẹ đi. cô định ở đây cho tới sáng sao?
My : thì cậu đền cho tôi bộ nào cũng đựơc mà. Nhưng đồ ở đây hok giống những bộ đồ của tôi. chắc là đồ ở đây đắt lắm hãh?? Hay là chúng ta ra chợ đêm mua đi.
Đăng : 1 là cô lựa đồ ở đây nhanh đi. 2 là tôi chở cô về rồi tôi đi chơi. Và đến đây tôi hết măc nợ cô.
My : nhưng
Đăng : im đi mèo. đừng có lúc nào cũng mêôm bên tai tôi nữa.sao hok chọn đồ mà đứng yên đó vậy.
My : thì cậu chọn bộ nào thì tôi mặc bộ ấy.
Đăng : àk, tôi quên cô là con mèo từ trong ” chuồng ” mới chui ra thành phố thì làm gì mà ….đi theo tôi.
cả hai người trong shop đến gần 10h thì ra về. chi tính tiền Đăng kêu My ra xe trước. bởi Đăng hok mún My bik số tiền mà Đăng bỏ ra mua cho My hơn cả chục bộ.
buổi tối ở thành phố nhộn nhịp này rất tuyệt.trên đường về Đăng chở My ghé vào một nơi mà My cũng hok bik gọi là gì. người ta đo đo người My như thợ may lấy số đo may đồ. My hok bik chuyện gì đang diễn ra và cũng hok dám hỏi.
về đến nàh gần oh thì Đăng kêu My vào nhà trước Đăng có việc phải đi. cũng phải thôi lúc đưa My đi shopping điện thoại của Đăng cũng đổ chuông liên tục.
my : 12h đêm rồi. cậu còn đi chơi àk ?
đăng : tôi sống về đêm mà. Vào nhà đi.
my : nhưng giờ này tôi vào nhà 1 mình thì bà chủ sẽ mắng tôi chik mất.tôi mới làm việc chưa được 1 ngày mà đã đi về khuya. Tôi hok mún bị đuổi việc đâu.
Đăng : trời ơi.sao cô rắc rối thế.dạ thưa cô. Tôi theo cô vào nhà là được chứ gì ??
Đưa My vào nhà Đăng cũng mất hứng để đi chơi. Đăng bỏ lên phong nằm chưa được 5p thì nghe tiếng gõ cửa.
Đăng : vào đi, cửa hông khoá.
My : sáng mai đồ đâu tôi đi học.?? đừng có nói là chuyện này cậu hok wan tâm, hok cần bik vì hok cần thiết nha ?!
Đăng định nói như thế nhưng lại bị My cướp lời nên nó ngườm đôi mắt vào My.
Đăng :thì đồ lúc sáng đó, cô giặt phơi khô rồi sáng mặc.
My: nhưng áo dài chỉ mặc vào thứ 2 và những ngày lễ. ngày mai hok là thứ 2 cũng chẳng phải ngày lễ mà.
Đăng : bik rồi. nói nhiều quá đi ngủ đi.
My : nhưng….
Đăng : tôi bực cô rồi nha. Vì cô mà tối nay tôi hok đi chơi là tôi cáu rồi đó. Cô có biến xuống nhà ngay lập tức hok ???
Đăng đẩy My ra cửa rồi đóng sầm cửa lại.chưa đầy 5p sau My lại lên gõ cửa.đăng chẳng mún bước xuống cái giường ra mở cửa 1 chút nào. Mà hok mở cửa thì My gõ cửa hoài ngủ cũng hok yên.bây giờ , Đăng “sợ ” My. Đăng phải miễn cưỡng ra mở cửa.
Đăng : mèo ơi. Tôi sợ cô rồi đó. Cô bik bây giờ mấy giờ chưa?? Đã nửa đêm rồi cô hok ngủ thì cũng để tôi ngủ chứ.tôi buồn ngủ rồi ( giọng nhỏ nhẹ như năn nĩ)
My : anh sống về đêm mà.
Đăng : cô muốn gì nữa , nói nhanh đi (lại giọng cau có nạt nộ )
My: tôi định hỏi cậu …..
Đăng : sáng mai đồ đâu cô đi học nữa chứ gì ??
My : hok phải. tôi định hỏi sáng mai bữa sáng phải chuẩn bị như thế nào ??
Đăng : chuyện dó đi hỏi bác qgia đó.
My : giờ này bác ấy ngủ rồi, năn nĩ cậu đó. nấu cậu hok nói thì tôi sẽ phiền cậu đến sáng luôn.(thật sai lầm khi doạ Đăng như thế. )
Đăng hok nói gì quay vào phòng lấy giấy viết ghi ghi chép chép rồi ra đưa My( xin đảm bảo đó đúng là bữa ăn sáng hằng ngày của Đăng và cả nhà chứ hok phải ghi bậy)
Đăng : cứ làm những món như trong đây.
My: cảm ơn, chúc cậu ngủ ngon hiihi …hihi…
Đăng : hihi..tôi cười hok nổi. tôi sẽ ngủ ngon nếu con mèo 2 chân cô hok lên đây gây phiền .tôi cũng thật lòng chúc cô ngủ ngon.
chap 16
Đúng 6h sáng, bàn ăn đã được dọn đúng theo yêu cầu. bà chủ uống café hok ít đường và có 1 lớp kem tười trên mặt.Đăng uống café đặc hok đường.
Bà chủ : My àk, cháu lên phòng kêu Đăng dậy đi. hok kêu thì nó hok dậy đâu.
My : dạ
_ _ _ _
” cốc… cốc…. cốc….” gõ cửa và trong phòng hok tiếng trả lời
My : cậu ơi, dậy đi học. cậu ơi bà chủ ..bà chủ…bà chủ…..(giọng gấp gáp)
Đăng nhanh chóng chạy xuống nhà vì nghĩ mẹ có chuyện.nhưng chạy xuống thì thấy mẹ đang ngồi ở bàn ăn.
Đăng : cô làm gì mà……
My : tôi định nói cậu là bà chủ kêu cậu dậy ăn sáng.
Đăng : cô….
My: tại anh lo chạy nhanh wa’ nên tôi chưa kịp nói thôi nha.
Bà chủ : thôi, cả hai đứa ngồi vào bàn ăn sáng rồi còn đi học.
My : đừng nói là cậu ngồi xuống ăn nha ?? cậu vừa mới dậy đó. Có quên cái gì hok ??
Đăng : bik rồi. mẹ ăn trước đi. con đi rửa mặt rồi ra ăn sau.
Bà chủ : nhanh đi con. trễ rồi đó.
Ngoài cửa có tiếng chuông, qgia bước ra mở cửa và đem vào một túi đồ
Qgia : thưa cậu, có người chuyển cái này cho cậu
Đăng : của cô đó mèo 2 chân. từ nay tôi và cô hok nợ gì nhau nữa nhé.
Đăng thảy túi đồ cho My và tiếp tục bữa ăn.My dọn dẹp sau bữa ăn, Đăng chờ My ngoài xe để chở My đi học.
Đăng : mèo 2 chân , cô chik trong nhà luôn rồi àk??
My : cậu cứ đi trước đi, tôi tự đi sau.
Đăng : cô ra đây tôi biểu.
My lon ton từ nàh chạy ra
My : lại jì nữa??
Đăng : cô bik mấy giờ rồi hok ?
My : ák. 6h30 rồi. trễ học mất thôi.
Đăng : lên xe đi. giờ này cô định chạy bộ hay đón xe buýt đều đến trễ cả. tôi bưc rồi nha, lên xe. Có lên hay khong nói 1 tiếng để tôi còn đi.
Làm sao mà hok đi ké được khi gần đến giờ học.lên xe Đăng lao đi như tên . ngồi trên xe My hok thể nào mở mắt nổi vì gió lùa vào rát mắt. vừa đến trường Đăng thảy cặp cho My xách và đi lên phòng học. lớp học ở tận lầu 3, Đăng đi hok nên đi vèo vèo, My xách 2 cái cặp chạy theo sau Đăng.
My : cậu có thể đi chậm 1 chút hok
Đăng: thay vì nói thì để sức hơi mà đi nhanh theo tôi. đừng có nói nhiều nữa, đi lẹ đi
rồi Đăng cứ đi và My lon ton như con mèo ngoan đi theo chủ ở phía sau.
My : hihi..hihi.. cuối cùng cũng đã đến lớp học rồi
Đăng : chik rồi , tôi bõ quên tập ở dưới xe rồi. mèo 2 chân cầm chìa khoá đi xuống bãi xe mở yên xe lên lấy tập tôi.
My : xuống dưới nữa hã??
Đăng : nếu hok có tập chút nữa cô đuỗi tôi ra thì ….
My : đưa chìa khoá đây.
My hok ngờ phải giúp việc nhà Đăng rồi lên trường cũng phải hầu hạ cậu chủ nắng hok ưa, mưa hok chiu. Ghét gió, kị sương này. Nói tóm lại là rất khó ưa.
Cái không khí se se lạnh của trời sài gòn vào đông làm My nhớ ba mẹ kinh khủng. ngày nào cũng vào mùa này ba mẹ và My tranh thủ may gấp hàng gia công cho người ta. My nhớ như in món rau muốn luột bị khét của ba làm đãi mẹ con My khi phải thức khuya để làm kịp ngày giao hàng. những kí ức phút chóc lại tràn về trong tâm trí My. nếu Đăng hok lại làm nó giật mình thì cắhc nó tràn nước mắt vì nhớ ba mẹ rồi.
Đăng : làm gì mà cô đơ như cây cơ vậy. xuống căn tin mua nước cho tôi coi.
My : vâng.
Đăng : mà nè
My: lại gì nữa ??
Đăng : cô nhớ là đi nhanh chút.nhanh đi
My : bik rồi
My đi mua nứoc và nhóm bạn Đăng cũng bước ra hành lang đứng chơi với Đăng
Anh: làm jì mà My nghe lời mày thía ??
Đăng : osin của tao
tuấn : mày chảng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả
đăng : đó là chuyện của tao. Mà dạo này tụi bây có nghe tin tức gì của tụi thằng Bun hok?
Trung : dạo này tụi nó hới im hơi lặng tiếng.
Tính : tao nghi tụi này sắp dỡ trò.
Đăng : uhm. gần noel rồi tụi bây chở bạn gái đi chơi nên để ý cẩn thận chút
Tuấn : tụi nó nhắm vào mày đó.
Đăng : tao 1 thân 1 mình thì lo gì.
Anh : có phải hok đó. vậy còn My thì sao ? bây giờ phải nói là 2 mình mới đúng (cười)
Đăng : mày chết đi cho rãnh.mà con mèo đó ngủ hay sao mà nãy giờ chưa lên???
Trung : vừa thôi mày. Thì cũng từ từ chứ, dù sao con người ta cũng là con gái
Đăng : con người ta chứ đâu phaỉ con mày, sao mày nói nhiều vậy?
Trung: potay.chang cơm với mày luôn.là con tao thì tao lột xác của mày rồi chứ ở đó mà để mày sai biểu như thía sao?
gửi bởi Ngohaithien
01/02/2014 09:12
 
Jump to forum
Jump to topic