Bang hộiTiền mặt: 0 XuXúc xắc OnlineXổ số CHIASE123.COMĐập trứngBầu cua tôm cáHộp quà giáng sinh

Đã tìm thấy 87 kết quả

Quay lại

Huong dan Mwap

Lam sao de co duoc avatar sat ben nik mwap nhu cac anh chi the.
Voi lai chu ki cuoi dong khi noi nua.
gửi bởi trungdaixa
25/07/2012 21:58
 
Jump to forum
Jump to topic

Cụ bà 88 tuổi nhặt rác nuôi 30 đứa con rơi

Cụ bà Lou Xiaoying , 88 tuổi, sống ở Kim Hoa, miền Đông tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc suốt những năm qua kiếm sống bằng nghề lượm rác thải. Mặc dù nghèo khó nhưng bà cùng với chồng đã mở rộng vòng tay cứu giúp những đứa trẻ bị bỏ rơi và còn nhận các đứa trẻ làm con.
Đứa con ít tuổi nhất trong số 30 người “con nhặt” của bà Lou là QilinZhang , cậu bé bà tìm thấy trong một thùng rác. Hiện tại con gái bà Lou là Caiying Zhang đang thay mẹ chăm sóc những đứa trẻ, bản thân sức khỏe của bà đã không được tốt lại phải chịu các cơn đau thận hành hạ.
gửi bởi trungdaixa
20/08/2012 00:33
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Ai tạo giúp m 1 trang fanpage fb với

Lovanxien đã viết:
fanpage fb là gì vậy?

Fanpage face book la trang cua cong dong fan ve 1 nguoi noi tieng hoac mang xa hoi
gửi bởi trungdaixa
25/08/2012 16:46
 
Jump to forum
Jump to topic

Sê-ri những đám mây có hình thù cực kỳ "kool

Đối với nhiều người, việc khám phá hình dạng thú vị từ những đám mây trên bầu trời là một thói quen thú vị. Tùy vào trí tưởng tượng của mỗi người, đám mây lại có những hình dạng khác nhau. Dưới đây là môt sốđám mây có những hình thù lạ mắt và thú vị. Hãy xem và khám phá nhé các bạn!
http://kenh14.vcmedia.vn/thumb_w/320/IfOMxogyBMhn7C8jLUxrSCPLp3sf7/Image/2012/04/1/120513CLdammay04_091d1.jpg
gửi bởi trungdaixa
29/08/2012 12:02
 
Jump to forum
Jump to topic

Bạn là người thiên về não phải hay não trái

Anh dong nha:
http://i1083.photobucket.com/albums/j395/ngocdung_a1/8uqei3sz49hxz8xsvx5k.gif
K/q:Sẽ có 3 trường hợp xảy ra khi bạn xemtấm hình ở trên:
1. Ngược: Bạn luôn luôn hoặc trong đa sốtrường hợp thấy cô gái quay ngược chiềukim đồng hồ. Điều này có nghĩa là bạn sửdụng não trái nhiều hơn (hay bạnlà người thiên về não trái).
2.Thuận: Bạn luôn luôn hoặc trong đa sốtrường hợp thấy cô gái quay theo chiều kim đồng hồ. Điều này có nghĩa là bạn sử dụng não phải nhiều hơn (hay bạnlà người thiên về não phải).
3.Bạn thấy cô gái lúc quay chiều này lúcquay chiều kia. Điều này có nghĩa là bạn sử dụng đều cả não trái và não phải.Theo các kết quả nghiên cứu, bán cầu não trái điều khiển nửa thân người bên phải, bán cầu não phải thìngược lại.
Báncầu não trái có vai trò chính chỉ các kỹ năng nói, viết, tính toán, tư duy và phán đoán; còn bán cầu não phải đóng vai trò chủ đạo quyết định sự khéo léo, óc thẩm mỹ, khả năng cảm thụ âm nhạc, tình cảm, lòng say mê…
Như vậy, mỗi bán cầu não đảm trách những nhiệm vụ cụ thể, riêng biệt và khi được phát triển,sẽ đem lại những bộ kỹ năng hoàn toàn khác nhau.
gửi bởi trungdaixa
30/08/2012 00:40
 
Jump to forum
Jump to topic

Lòng tôi tan nát vì yêu phải “dân chơi”

Lần đầu chúng tôi gặp nhau là vào buổi tập nhạc cho đội văn nghệ của trường. Tôi chơi Piano đệm đàn cho một ca khúc mà Nhung hát. Cả hai chúng tôi đều học trường Nhạc viện.
Hôm ấy tôi còn nhớ, Nhung mặc chiếc quần jean xắn gấu cùng với áophông đen, chân không đi dép. Khi tôi còn đang nhoẻn miệng cười vì đôi chân ấy và chưa kịp thắcmắc thì Nhung đã nở một nụ cười thật tươi nhanh nhảu nói rằng: “Em vừa tập nhảy với cácbạn xong rồi chạy vào đây luôn, không kịp đi dép anh ạ”.
Sau buổi tập, cả đội chúng tôi ngồi uống nướcvà trò chuyện thật vui ngoài sân tập, tôi phải chớp ngay thời cơ này đểnói chuyện với Nhung.
Sau đó, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, nhắn tin gọi điện với nhau thường xuyên hơn. Tôi đưa đón Nhung mỗi ngày, dù không có tiết tôi cũng cố ngồi để đợi Nhung, hay những hôm Nhung được về sớm hơn tôi lại trốn về trước để đưa Nhung về.
Bạn bè trong lớp biết chuyện tôi qua lại đưa đón Nhung ai cũng can ngăn, họ nói về Nhung bằng những lời lẽ không lấy gì là tốt đẹp, thậm chí có người còn ngoa ngoắt hơn khi nói rằng Nhung là “gái gọi”.
Thậm chí đến đứa bạn thân nhất của tôi cũng nói rằng: “Tao khuyên mày nên từ bỏ đi, kiếm đứa nào tử tế mà yêu chứ cái loại con đấy đi hết thằng này thằng khác thì AIDS lúc nào không biết đâu.”
gửi bởi trungdaixa
30/08/2012 22:41
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Lòng tôi tan nát vì yêu phải “dân chơi”

Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả những lời nói ấy. Tôi cho rằng mọi người ghen ghét vì Nhung xinh,ghét vì đôi lúc cô ấy hơi chảnh và kiêu căng nên muốn tôi tránh xa. Chứ tôi quen biết Nhung cả tháng nay, trò chuyện tâm sự với nhau cũng nhiều nên tôi rất hiểu.
Rồi cái ngày hạnh phúc ấy cũng đến khi Nhung đồng ý làm bạn gái của tôi. Ôi… Thật hạnh phúc biết nhường nào. Đây là lần đầu tiên tôi biết yêu, đây là mối tình đầu tiên trong cuộc đời tôi. Tôi vui lắm, hạnh phúc lắm.
Duy chỉ có một điều làm tôi khó hiểu đó là khi nhận lời với tôi, Nhung có ra yêu cầu rằng chỉ hai chúng tôi biết chuyệnnày thôi, Nhung bảo Nhung sợ nhiều người biết em và tôi yêu nhau thì em sẽ thấy không thoải mái, vì ngại và vì bạn bè tôi cũng không thích Nhung.
Dù tôi thắc mắc và cảm thấy khó hiểu vì yêu cầu đó nhưng tôi vẫn chấp nhận vì tôi yêu Nhung, chỉ cần có cô ấy ở bên, chỉ cần cô ấy đón nhận tình yêu của tôi là tôi thấy hạnh phúc lắm rồi.
Nhung thích đi bar nhảy nhót, uống rượu nhưng tôi không hứng thú với mấy chỗ đó lắm nên chỉ đi cùng Nhung một vài lần, còn Nhung thường đivới đám bạn. Nhung thích diện những bộ váy ôm sát, những chiếc áo với tôi là quá hở hang khi đi chơi bên ngoài. Tôithì không hài lòng lắm nhưng vì yêu nên tôi vẫn chiều Nhung và đồng ý tất cả.
Chúng tôi yêu nhau được3 tháng, đôi lúc cũng xảyra cãi vã, hờn dỗi nhưng chỉ một hai ngày là tôi lại làm lành ngay.
Một tháng sau Nhung bỗng nhiên lạnh nhạt dần với tôi, Nhung khônggặp tôi nhiều và cũng không nói chuyện nhiều. Cứ khi nào tôi bảo gặp làcô ấy lại bảo bận, gọi điện nói chuyện buổi tối thì cô ấy bảo muốn ngủ.
gửi bởi trungdaixa
30/08/2012 22:50
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Lòng tôi tan nát vì yêu phải “dân chơi”

Cho tới một hôm, tôi sang nhà trọ tìm Nhung thì phòng đã khóa, hàng xóm bảo Nhung đi ra ngoài từ hồi chiều, trong khi Nhung lại bảo với tôi là hôm nay ở nhà ôn bài không muốn đi đâu.
Tôi ngồi quán nước đầu ngõ đợi Nhung hơn 2 tiếng, tới 11h30 thì Nhung về. Nhung bước xuống từ một chiếc taxi cùng một gã trai khoảng30 tuổi, hai người khoác tay nhau rồi ôm hôn rất thắm thiết.
Tôi đứng lặng người nhìnNhung, Nhung không nóigì, hơi cúi mặt rồi lại thản nhiên cùng gã trai kia bước vào phòng.
Tôi gục ngã, tôi ước gì tôiđã nhìn lầm, người con gái khi nãy bước vào không phải người yêu tôi!
Tôi gọi cho Nhung nhiều cuộc nhưng Nhung không bắt máy. Ngay sáng hôm sau tôi đến lớp gặp thì em không đi học. Tôi tới phòng Nhungthì cũng là lúc gã trai tối qua bước ra, gã nhìn tôi cười khẩy và hỏi: “Ai đây?”.
Anh về đi, quan tâm làm gì thằng này, nó thích em nên cứ dai dẳng bámtheo ấy mà, kệ đi” – Nhung thản nhiên trả lời.
Khi gã đã lên taxi đi khỏi, khi tôi chờ mong một lời giải thích thì Nhung chỉ nói vẻn vẹn một câu: “ Chúng ta chia tay đi, em chán anh rồi, anh không biết cách chiều em, đấy là bồ mới của em” , rồi đóng chặt cánh cửa để mặc tôi bên ngoài. Tôi hoàn toàn sụpđổ.
Tôi không thể tin được, đấy là Nhung sao? Tôi đã làm gì sai mà cô ấy lại đối xử với tôi như thế? Chẳng lẽ những lời mọi người nói với tôi về Nhung là đúng ư?
Không! Tôi không thể tinđược, sao một cô gái xinh xắn với nụ cười trong sáng ấy lại thay đổi nhanh như vậy, sao cái người đã âu yếm bên tôi những tháng ngày qua lại có thể làm thế với tôi?
Tình yêu của tôi đâu? Cô ấy nói yêu tôi cơ mà? Tạisao, tôi thực sự không hiểu?!!
Một tháng sau tôi gặp lạiNhung, Nhung không đi với gã trai lần trước tôi gặp mà lại đi với một người trẻ hơn trông đậm chất công tử nhà giàu. Hai người bước lên một chiếc Audi trắng và lao đi thật nhanh trước ánh nhìn dò xét của bao người.
Bạn bè tôi lại được một phen xả giận: “Nhìn mà trắng mắt ra nhé! Tao đã bảo rồi mà không nghe. Cái loại gái đấy thìtiếc cái gì, nghĩ làm gì cho khổ, nó vét hết tiền thằng này lại nhảy sang thằng khác thôi”
gửi bởi trungdaixa
30/08/2012 22:52
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Lòng tôi tan nát vì yêu phải “dân chơi”

Nhưng ngay lúc này đây, tôi vẫn yêu Nhung và nhớ rất nhiều, tôi vẫn hi vọng Nhung suy nghĩ lại và trở về bên tôi. Tôi có nên tiếp tục chờ đợi và hivọng sự thay đổi từ “người con gái dân chơi” ấy hay không? Tôi thực sự rất hoang mang.
gửi bởi trungdaixa
30/08/2012 22:53
 
Jump to forum
Jump to topic

Thư gửi mẹ nhân ngày Vu Lan

Mẹ kính yêu của con!
Vậy là đã tròn một năm kể từ khi con biết đến ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan, biết rằng con thật may mắn khi được cài trên áo bông hồng đỏ trong ngày này. Con biết,gần hai mươi tuổi mới biết đến điều đó thì thật vô tâm, nhưng không phải là quá muộn đúng không mẹ?
Vu Lan năm trước – Vu Lan đầu tiên con không ở cạnh mẹ, không cùng mẹ chuẩn bị đồ lễ, không cùng mẹ lên chùa,thắp hương… Nhưng có lẽ, việc con tạm rời xa vòng tay mẹ đã giúp con trưởng thành hơn và hiểu hơn rất nhiều về những gì mà mẹ đã dànhcho con.
Mẹ biết không...
Con đã rất ngạc nhiên, rất sững sờ khi biết rằng những bạn cài bông hồng trắng trong ngày lễVu Lan là những bạn không còn mẹ nữa. Lúc đó, con thực sự rất nhớ mẹ, muốn về ngay bên mẹ để ôm chặt lấy mẹ, vì con sợ mẹ sẽ rời xa con, để con lại với bông hồng trắng ấy…
Mẹ à! Mẹ có nhớ những lần con bị bố mắng oan, khóc rấm rứt, mẹ đã quay ra bênh vực con và chỉ trích bố? Lúc đó, con chẳng còn giận bố nữa, mà chỉ cảm thấy thật ấmlòng mẹ ạ.
Mẹ có còn nhớ những lầncon về nhà, mẹ tất bật đichợ mua đủ thứ cho con tẩm bổ, rồi làm cả đồ ăn cho con mang đi vì sợ con học xa nhà không được ăn uống đầy đủ?
Mẹ có nhớ những lần congọi điện về cho mẹ giữa lúc đêm khuya để nói rằng, con đang rất mệt mỏi vì chuyện học hành, chuyện nhà trọ, chuyện xích mích bạn bè? Lúc đó, chỉ cần nghe được giọng mẹ thôi mà con cảm thấy thật vững lòng,yên tâm đi ngủ để ngày mai tiếp tục chạy đua vớicuộc sống.
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 09:41
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Thư gửi mẹ nhân ngày Vu Lan

Rồi cả lần con gọi cho mẹ lúc sáng sớm vì bị mất xe đạp nữa. Lúc ấy con hoảng loạn, lo lắng phát khóc lên. Con tưởngrằng mẹ sẽ mắng cho con một trận, rồi sẽ bắt con đi bộ đi học. Thế nhưng mẹ chỉ hỏi là sángnay con có đi học không. Mẹ sợ con lo quá nên nghỉ học. Lúc đó, con mớiòa khóc, khóc nức nở như một đứa trẻ giữa lớp. Bạn bè tưởng con khóc vì mất xe mẹ ạ, nhưng thực sự lúc đó trong đầu con chỉ có câu hỏi: “Thế hôm nay con có đi học không?” của mẹ vang lên thôi.
À còn cả mấy lần con không dám gọi cho mẹ, chỉ dám nhắn tin để thông báo rằng con không đạt học bổng kỳ này, hay nói với mẹ là con vừa làm mất tiền. Lúc đó, con sợ mẹ buồn, sợ mẹ giận. Thật ngốc nghếch mẹ nhỉ...
Mẹ còn nhớ không? Nămcon học lớp 12, tối nào mẹ cũng đi hơn 10 cây số để đón con từ chỗ họcthêm về nhà. Đến lúc con học Đại học, mẹ lại lặn lội mưa gió đi đón con từ bến xe những lần con về thăm nhà. Trời mưa to, con ngồi núp saumẹ mà ứa nước mắt. Concảm nhận được những hạt mưa quất vào người mẹ lạnh buốt, đau rát. Vậy mà mẹ liên tục quaylại hỏi con có lạnh không...
Còn nhiều, nhiều lắm… Nhưng chắc mẹ không nhớ hết đâu. Nhiều như vậy làm sao nhớ hết. Và nhất là khi những gì mẹ làm cho con lại là bản năng của một người mẹ.
Mấy hôm nay trời mưa bão nhiều quá! Lúc tối, khi mẹ gọi cho con để hỏi thăm chuyện học hành, dặn con đi đứng cẩn thận vì mẹ đọc báo thấy nói ở Hà Nội cây đổ chết người đi đường, lúc ấy con cảm động lắm mẹạ!
Vu Lan năm nay con sẽ lại về nhà với mẹ, giúp mẹ chuẩn bị đồ lễ, cùng mẹ làm lễ cúng chúng sinh… Con giúp mẹ chẳng được bao nhiêu đâu, nhưng con muốn được về với mẹ, ở bên mẹ, làm mẹ vui dù chỉ là một chút.
Mong ngày mai mưa sẽ tạnh, bão sẽ tan, lễ Vu Lan sẽ nhanh đến. Mong rằng con sẽ sớm được vềnhà với mẹ. Vì con đang nhớ mẹ lắm, mẹ có biết không?
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 09:46
 
Jump to forum
Jump to topic

Mẹ vẫn mãi yêu con

Mẹ của đứa bạn thân vừa ra đi trong một tai nạn giao thông bất ngờ. Bao nhiêu dự định mang tiền thưởng giải học sinh Giỏi tỉnh về mua quà tặng mẹ. Nằm trong lòng mẹ thủ thỉ biết bao chuyện vui buồn, lăn vàobếp học lỏm từ mẹ vài món“tủ”... đều phải gác lại. Rất nhiều đêm dài, bạn chỉ nằm học. Bức ảnh mẹ bạn dựng trên bàn học như cũng buồn thiu.
Những ngày này, tôi và hội con gái trong lớp phân công nhau đến ngủcùng bạn. Khoảnh khắc nhìn bạn trầm tư, chẳng nói gì mà nước mắt cứ mãi rơi. Thi thoảng, bạn kể về mẹ, kể về những điều mẹ từng làm, tôi bỗng nghĩ nhiều hơn lúc nào hết về mẹ mình.
Từ ngày vào Đại học, tôi phải trọ học xa nhà, mỗi tháng về một hai lần. Bữa nào ra Hà Nội, mẹ tôi cũng nhét thật nhiều đồ ăn, bánh kẹo kêu tôi mang ra phòng những khi đói. Tôi cáu, Hà Nội chứ có phải vùng quê xa xôi hẻo lánh đâu mà mẹ cứ lo hão.
Trong khi đám bạn cùng lớp, cùng trường thường xuyên kêu than rằng bố mẹ luôn bắt tụi nó phải ngồi học tới khuya, mắt dính vào nhau không mởra nổi mới được phép lêngiường đi ngủ, tôi lại mếu dở khóc dở vì rơi vào tình cảnh trái ngược.Những đêm tôi thức hì hục bài vở, có khi chỉ mớilà 11, 12h đêm, mẹ đã giục tôi mắc màn và ngủ sớm. Mẹ bảo bài vở cần thiết đến đâu cũng chẳng quan trọng bằng sức khỏe. Tôi giận mẹ lắm, nhưng mẹ nhắc mãicũng khiến tôi phải thay đổi. Sau bận đó, tôi bỏ luôn thói quen la cà Facebook, Yahoo những khi ngồi học, tiết kiệm được một khoảng thời gian kha khá. Đến giờ là tắt đèn lên giường, không để mẹ phải nhắc thêm!
Những ngày tôi sống xa nhà, thi thoảng mẹ vẫn gọi điện hỏi thăm tôi ăn uống có đủ no, học hành có vất vả không. Nhiều khi chỉ là những câu hỏi lặp đi lặp lại và câu trả lời cũng không có gì đổi khác, nhưng mẹ vẫn gọi, như một thói quen. Và thói quen ấy khiến tôi nhiều phen bực mình và cáu gắt với mẹ.
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 11:30
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Mẹ vẫn mãi yêu con

Mẹ tôi là một người sốngrất tiết kiệm. Nghĩa là ngoài những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống, bà hầu như không mua sắm gì nhiều. Số tiền lương còn lại, một phần mẹ dùng để gửi sổ tiết kiệm ngân hàng, mẹ bảosống luôn phải biết tiết kiệm, không phải cho bố,cho mẹ, mà là cho tươnglai của chúng tôi. Phần còn lại, mẹ vẫn hay mua sắm quần áo, đồ dùng cho chị em tôi. Điều ấy từng là một niềm vui sướng của chúng tôi thuởnhỏ, nhưng lớn dần, sự thay đổi trong cách nhìn,con mắt thẩm mĩ khiến tôi không háo hức trước những món quà của mẹ nữa. Nhận chúng từ tay mẹ, đôi khi tôi chẳng thèm liếc qua, vứt ngay vào xó tủ. Mẹ tôi buồn buồn và nói từ sau sẽ đưa tiền để chị em tôi tự mua đồ mình thích. Tôi và nhỏ em gái cười toe toét, hớn hở!
Đã hơn một năm nay, tôibắt đầu đi làm thêm, được nhận lương. Tuy không nhiều nhưng cũngđủ để tự đáp ứng bản thân vài khoản mua sắmlặt vặt. Tôi không còn thói quen xin tiền mẹ mỗi ngày về thăm nhà nữa. Tôi biết bố mẹ đã đủ khó khăn, tôi đã lớn và muốn mình có thể đỡ đần được bố mẹ phần nào. Mẹ tôi mỉm cười và khen tôi lớn thật rồi. Nhưng trước mỗi ngày tôi ra Hà Nội để học tập, mẹ lại dúi vào tay tôi mấy trăm nghìn, nói mẹ đưa thêm, phòng khi cầndùng. Thi thoảng, mẹ đưa tiền, bảo tôi mua quà cho ông bà và nói rằng đó là quà tôi mua bằng tiền tự kiếm được. Ông bà khen tôi giỏi giang và biết suy nghĩ. Tôi chợt ngẫm, tiền có được bấy lâu, tôi chỉ biết mua quà tặng bạn, mua đồ để dùng, đã khi nào biết mua tặng mẹ một chiếc khăn, tấm áo?
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 11:31
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Mẹ vẫn mãi yêu con

Trước đây, mẹ không đồng ý để chị em tôi đi chơi xa. Mẹ lo chúng tôi gặp kẻ gian, bị trộm cướp, bị bắt cóc, bị gạt lừa. Tôi khóc dấm dứt vàgiận mẹ vài ngày trời khimẹ bắt tôi hủy bỏ chuyến phượt Sài Gòn với hội bạn. Sau này, khi đã có thể kiếm ra tiền, biết suy nghĩ và chín chắn hơn, tôi được tự do và thoải mái làm những điều mình thích. Trước mỗi chuyến đi, mẹ chỉ dặn phải biết cẩn thận. Đó là lúc tôi hiểu ra không phải mẹ cấm đoán tôi làm điều mình muốn, chỉ đơn giản bởi bản năng của một người mẹ luôn cho rằng tôi mãicòn bé nhỏ, cần được bao bọc và chở che. Mẹ chỉ có thể bớt lo lắng phần nào khi tôi chứng minh được rằng mình đã lớn...
Tôi lướt qua vài trang báo mạng, thấy nhiều bạn trẻ chửi bới, nói xấu bố mẹ, ông bà mình. Không dưng cảm giác buốt thót ập đến. Như thể một người thương yêu và thân thiết của ta bị tổn thương, đau lắm! Tôi và mẹ còn rất nhiều điểm bất đồng. Nhiều khimẹ chẳng hiểu những điều tôi nghĩ. Tôi giận mẹ lắm, vùng vằng chui vào chăn, nằm khóc rưng rức cả ngày trời, tính bỏ cơm nhưng khi bước xuống nhà vẫn thấymẹ phần cơm, kèm mẩu giấy nhắn nói rằng sữa mẹ đã pha và để sẵn trong tủ.
Tôi nhìn sang đứa bạn đã ngủ tự lúc nào, nhưngnước mắt vẫn rơi ướt gối.Nó đang khóc mơ, chắc nó nghĩ đến mẹ. Tôi cũng nằm xuống, tìm kiếm một giấc ngủ. Sángmai, khi tỉnh giấc, nhất định tôi sẽ gọi cho mẹ. Để chúc mẹ một ngày đẹp trời và nói tôi đã nhớmẹ biết bao!
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 11:32
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Truyện ngắn] NÓ,EM GÁI VÀ TIN NHẮN

Nó nhắn tin để xin lỗi nhóm bạn của nó vìbuổi tối quên hẹn đi xem phim.
Nó nâng niu từng tin nhắn của cậu bạn học chung lớp Anh văn, nó lo lắng khi cậuấy nhắn tin duy nhất một chữ “Mệt”.
Nó không tiếc tin nhắn khi an ủi cô bạn chỉ vì mẹ cô ấy không cho tiền mua quần áo mới…
Hộp thư đi của nó cứ một đầy thêm, nhưng tin nhắn của nó cho em gái thì càng thưa thớt dần…
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 12:48
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Truyện ngắn] NÓ,EM GÁI VÀ TIN NHẮN

Còn hộp thư đến thì vẫn đều đặn hằng ngày nhận được tin nhắn của em nó.
Hè tới, nó chỉ về quê gần một tuần rồi xin ba mẹ trở lại thành phố đi làm thêm.
Một buổi sáng chủ nhật, nó đang ngồi ăn sáng cùng đám bạn thì thấy số em gái nógọi, nó nhìn số rồi tắt máy vì đang bận bàn luận sôi nổi, nó định về nhà sẽ gọi lại…
Về đến nhà trọ, nó nằm lăn ra ngủ vì đêm qua thức khuya…
Đến trưa, nó giật mình thức dậy khi nghetiếng gió đập vào cửa sổ, cơn mưa đổ ập xuống giữa trưa hè nóng bức không báo trước, nó nghĩ thầm “Mưa lớn thế này, chắc là bão”.
Ngồi một lúc, nó sực nhớ chiếc điện thoại,bật lại máy nó thấy tin nhắn em gái nó từlúc 9 giờ sáng…
“Chi oi, em len tham chi, em muon chi batngo, chi co vui khong?”, “Em dang o ben xe, chi ra don em nhe…”,
“Chi oi, chi ban hoc a, em goi cho chi hoai khong duoc”,
“Chi dau roi, chi oi, mua to qua”.
“Chi, em khong biet duong di”
“Chi…”...“Chi oi"
Bao nhiêu tin nhắn của em gái nó đập vào mắt, không kịp đọc hết, nó dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà mà không đem theo cả áo mưa.
Ra đến bến xe, nó rảo mắt tìm quanh, tim nó thắt lại khi thấy em gái nó đang ngồi co ro cạnh gốc cây, trên tay là chiếc điện thoại, vừa đói, vừa mệt, vừa sợ, chắc em không còn đủ sức để nhắn tin nữa rồi…
-Chị ơi, em đây này!
-Sao chị không mặc áo mưa thế, ướt hết rồi kìa, lỡ bệnh thì sao, mà sao chị lại khóc thế, em không sao mà!
Mặt em tái đi vì lạnh rồi kìa..chị..chị xin lỗi!
-Em mừng quá, em sợ chị không tìm được em thôi…
Đường mưa, hai chị em vẫn ríu rít trên con đường về nhà trọ của nó, át cả tiếng mưa. Nó thấy ấm hơn khi em gái nó ngồi sau…
-Chị ơi, có lạnh không?
-Không em à!
-Vậy thì chị đưa một tay cho em nắm!
Nó tự hứa với lòng “Em gái của chị, từ giờ, chị sẽ nắm tay em chặt hơn!”.
Cuộc sống xô bồ đôi khi làm chúng ta thờơ với nhiều thứ, đừng để đến lúc nhận ra thì đã là quá muộn bạn nhé.
Bạn có em gái không?.
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 12:49
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Ai hack shop game này với

Hack xong roi, ma chua len may tinh nen k up duoc, 999kb lan, up bang dt lau lam
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 13:06
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Ai hack shop game này với

Khi vào game thấy tiếng nhạc mới thành công nha, chưa test :D
DownloadHere
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 14:04
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Ai hack shop game này với

The thi minh chiu, nho nguoi khac giup nha, sr
gửi bởi trungdaixa
01/09/2012 14:59
 
Jump to forum
Jump to topic

Bà cụ 75 tuổi bị giật 150 tờ vé số.

Hình ảnh một cụ bà gương mặt khắc khổ ngồi khóc giữa trưa nắng như đổ lửa trênđường phố Sài Gòn khiến ai chứng kiến cũng không khỏi xót lòng.
http://photos-a.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc7/422802_394328903955249_1643578644_n.jpg
Anh Nguyễn Xuân Danh, một người dân chứng kiến vụ việc kể lại: Từ sáng sớm hàng ngày, rời khu nhà trọ ở đường Lãnh Binh Thăng, quận 11 (TP. HCM) cụ bà Phan Thị Hoa (75 tuổi, quê Phú Yên) đi khắp cùng đường cuối hẻm để bán vé số nuôi sống bản thân và gởi tiền về phụ nuôi các cháu ở quê.
Khoảng 10h sáng nay 9/3, khi đi bán đến trước cổng trường cấp 2 Phạm Ngọc Thạch, đường Âu Cơ, phường 9, quận TânBình - TP. HCM, cụ Hoa mừng rỡ khi có đôi nam nữ thanh niên đi trên chiếc xe tay ga dừng lại kêu cụ đưa vé số cho họ lựa. Bất ngờ gã thanh niên vặn ga vọt mất cùng sấp vé số gần 150 tờ khiến cụ Hoa ú ớ không thể la nổi.
Bà Hoa khóc ngất khi bị cướp mất vé số.
Khi phát hiện anh Danh và nhiều người định đuổi theo nhưng chúng đã hòa vào dòng xe cộ đông đúc rồi biến mất.
Mất trắng vé số đồng nghĩa với việc toàn bộ vốn liếng hơn 1 triệu 500 ngàn của cụ Hoa không còn, cụ ngồi bệt trước cổng trường khóc tức tưởi khiến ai chứng kiến cũng không khỏi xót lòng.
“Bà ơi tụi cháu gom mỗi đứa được ít tiền giúp bà làm vốn khác để lấy vé số, bà đừng buồn nữa nhé bà”, một em học sinhtrường Phạm Ngọc Thạch đã thay mặt các bạn của mình đưa bà Hoa vài trăm ngàn do các em gom góp lại để an ủi bà lão.
gửi bởi trungdaixa
04/09/2012 14:07
 
Jump to forum
Jump to topic

Hãy sống thật với chính mình!

Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ khi bạn thực sự yếu mềm.
Đừng cố tỏ ra vui vẻ khi bạn thực sự muốn khóc.
Đừng cố tỏ ra can đảm khi nỗi sợ hãi thựcsự đang vây quanh bạn.
Đừng cố tỏ ra thờ ơ trước những gì bạn thực sự quan tâm.
Đừng cố tỏ ra hạnh phúc khi bạn thực sự đau khổ.
Đừng cố tỏ ra tỏ ra đáng thương khi bạn thực sự đủ dũng cảm để vượt qua khó khăn.
Đừng cố tỏ ra yếu đuối khi bạn thực sự cứng rắn.
Đừng cố làm theo sở thích khi bạn thực sự không thích nó.
Đừng cố níu kéo một ai đó khi họ thực sự không còn quan tâm đến bạn nữa.
Đừng cố ép mình làm việc quá sức chỉ để quên một người.
Đừng cố mơ tưỏng về tương lai tốt đẹp khi hiện tại bạn không thực sự cố gắng.
Đừng cố nói những lời khiến những người bạn yêu thương bị tổn thương khi bạn thực sự không muốn thế.
Đừng cố so sánh mình với người khác vì mỗi người trong chúng ta ai cũng là một người đặc biệt.
Đừng cố giấu diếm cảm xúc của mình khibạn thực sự muốn giãi bày cùng ai đó.
Đừng cố gạt những ngưòi muốn giúp đỡ bạn ra khi bạn thực sự cần ai đó để chở che.
Đừng cố sống theo những gì mà người khác sắp đặt cho bạn khi bạn thực sự có thể làm chủ được cuộc đời mình.
Đừng cố tạo ra một lý do cho những sai lầm của mình
Đừng cố bạn nhé ... Hãy sống thật với chính mình!
gửi bởi trungdaixa
04/09/2012 15:04
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Thông báo tổ chức event mwap

cryingboy! đã viết:
dau voi anhkha duoc khong?5h30 anh kha ranh kja!

Di hoc them roi
gửi bởi trungdaixa
05/09/2012 12:58
 
Jump to forum
Jump to topic

Yêu cùng lớp???

Yêu cùng lớp. Đứa ngồi đầu, đứa gần
cuối. Hạnh phúc là khi quay xuống,
vô tình chạm ánh mắt nhau, cả hai chỉ
kịp cười ngại ngùng rồi vội vàng
tiếp tục học.
Yêu cùng lớp. Thỉnh thoảng một câu
nói đùa vu vơ của thầy cô hoặc đám
bạn cũng khiến hai đứa đỏ mặt,
ngượng lắm đấy nhưng vẫn tỏ ra bâng
quơ ...như không biết gì.
Cùng lớp, giờ kiểm tra, đứa này hí hoáy
mãi không làm được bài, đứa kia
thấy cũng thương thương. Chỉ chờ cô
quay đi để nhắc bài mà sao khó quá.
Yêu cùng lớp, là cái gì cũng gấp đôi.
Giấy kiểm tra, bút tẩy mang gấp
đôi và cả nỗi lo đong đầy. Cả hai đứa
phải phấn đấu cùng nhau thì mọi
người mới ủng hộ, nhất là thầy cô và
phụ huynh nữa.
Những đêm thức khuya ôn bài, đứa
này kiểm tra đứa kia qua điện thoại,
giải đáp qua internet. Cũng có lúc
mạng tắc nghẽn, gọi đầu dây bên này
mà sao bên kia cứ tít tít hoài, đành
ngậm ngùi ôn bài một mình, thấy
thiếu thiếu ghê.
Yêu cùng lớp, vừa là bạn bè, người
yêu, còn là đối thủ cạnh tranh nữa.
Đứa này điểm cao chẳng biết an ủi đứa
điểm thấp hơn thế nào, đành im
lặng đi bên cạnh, chờ người ta cười để
làm hòa (mặc dù có lỗi gì đâu).
Đi học cùng nhau, nhớ cả những ngày
mưa và ngày nắng. Lắm lúc có những
hôm mưa lạnh, đứa này ngồi sau chui
trong áo mưa, quàng tay ôm, hát
nghêu ngao, làm cho người ta cảm
thấy hôm nay như có nắng hắt vào.
Những hôm học cả ngày, không được
nghỉ trưa, hai đứa vào quán kem ngồi
xem lại bài. Đứa kia chăm chú quá,
chẳng để ý người ta đã gục trên vai
mình. Sợi tóc bay bay dưới cằm và
khuôn mặt tròn tròn bầu bĩnh áp trên
vai, chỉ muốn thế này mãi.
Yêu cùng lớp, có cả khi bất hòa, giận
dỗi. Không tránh mặt được, giờ ra
chơi con gái lủi thủi ra ngoài, vô tình
gặp kon trai cũng đang ở ngoài
kia. Nụ cười ngô nghê hối lỗi làm sao
giận lâu được chứ?
Yêu cùng lớp, cùng bên nhau những
ngày có “nắng”, cả khi có “mưa”.
Nhưng dù “thời tiết” thế nào, cả hai
cũng sẽ dung hòa, cất những kỉ niệm
đó thật cẩn thận trong ngăn trái tim,
để mai sau nhìn lại, nhận ra rằng
chúng ta đã có một thời học sinh thật
đẹp..
gửi bởi trungdaixa
05/09/2012 17:27
 
Jump to forum
Jump to topic
cron