Bang hộiTiền mặt: 0 XuXúc xắc OnlineXổ số CHIASE123.COMĐập trứngBầu cua tôm cáHộp quà giáng sinh

Đã tìm thấy 87 kết quả

Quay lại

[Truyện ngắn] - Bí mật của bé Bánh Rán

Lên năm tuổi, thằng Bánh Rán, con tôi, hầu như tuần nào cũng mang về nhà mộtthương tích mới. Phạt roi hay úp mặt vàotường đều là nước đổ lá khoai.
Cuối cùng, tôi đề nghị thương lượng. Nếu trong một tuần, Bánh Rán không làm điều gì khiến cô mẫu giáo và hàng xóm than phiền, thì tôi sẽ mua cho cu cậu mộtchiếc ôtô chạy điện.
Trong bảy ngày kế tiếp, vợ chồng tôi hoàn toàn yên ổn. Ở trường mẫu giáovề nhà, cu cậu thường ngồi hí hoáy vẽ. Nếu có đi chơi, thì quần áo Bánh Rán cũng chỉ lấm lem tí chút. Vợ chồngtôi rất ngạc nhiên. Ngạc nhiên hơn nữa, ngày chủ nhật, khi tôi dẫn Bánh Rán đi mua chiếc ôtô chạy điện mà con từ lâu ao ước, cậu đã từ chối mà khăng khăng chọn chiếc xeđạp ba bánh có rơ - moóc.
Một ngày kia, tôi lén đi theo khi cu cậu đạp xe ra sân chơi gần nhà, BánhRán mang theo mấy bức vẽ và một củkhoai luộc. Bánh Rán dừng xe, một cô bé nhỏ xíu, mắt một mí tung tăng chạy đến. Hai đứa nhỏ ngồi đung đưa chân trên ghế đá,chúi mũi xem "tác phẩm hội hoạ" của Bánh Rán. Cô bé bóc khoai, bẻ cho Bánh Rán miếng to,còn mình chỉ nhai nhỏ nhẻ. Bánh Rán vô tư ăn hết phần rồi... thèm thuồng nhìn miệng bạn gái. Mắt một mí chìa luôn miếng khoai cho cậu, còn cô bé ngắm tranh cho no lòng.
Về nhà, tôi không nói gì với vợ. Tôi chẳng muốn cô ấy thêm đau đầu về"mối tình" của Bánh Rán.
Bánh Rán ngày càng ngoan. Cu cậu hăng say học chữ, tập làm toán. Nhưng bánh kẹo và hoa quả trong tủ lạnh thì vơi đi nhanh chóng. Tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn với cậu con trai. Và Bánh Rán thành thật kể về Su. Tôi hỏi: "Con thích bạn Su thật chứ?
". Cậu nhóc gật đầu: "Bạn ấy họccùng lớpLá. Tụi con cất gối và cốc uống nước gần nhau trong tủ. Buổi trưa, con lấy gối ngủ cho Su. Còn ăn chè thì Su lấy cốc cho con,bố ạ. Việc nhẹ Su làm, việc nặng con làm hết! ". Tôi hơi chột dạ, vì ở nhà, mọi việc đều do vợ tôi gánh vác, đi làm về tôi chỉ đọc báo và xem TV mà thôi.
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 22:39
 
Jump to forum
Jump to topic

CON CHÓ VÀ NGƯỜI ĂN MÀY

Chuyện kể rằng trên cây cầu trong ngôi thành nọ có một người hành khất. Ông ta không biết kéo đàn, cũng không biết hát, thậm chí còn chẳng biết viết ra cảnh ngộ bi thảm của mình lên giấy, rải xuống đất để mong nhận sự thương xót của khách qua lại.
Mỗi ngày, ông chỉ biết ngồi chồm hỗm dựa vào thành cầu, co ro rúc mặt vào trong đầu gối, bên cạnh đôi chân gày gò để một cái bát mẻ cũ kỹ. May mà người qua lại chiếc cầu rất đông, thi thoảng cũng có người đem vài đồng bạc lẻ vứt vào trong bát.
Khi đêm đến, người hành khất sẽ trở về chỗ trú ngụ của ông – một cái vườn rau ởngoại ô, bị bỏ hoang đã lâu. Một hàng ràoxiêu vẹo bao lấy vườn rau bỏ hoang, bên trong có một túp lều nát, người hành khất già đã lánh rét ở đó được mấy mùa đông lạnh giá. Trong vườn rau còn có một miệng giếng khô, bên giếng có một gốc cây già.
Gió mùa đông bắc ùa về, thành phố đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông. Ngườitrên cầu thưa thớt hẳn đi, lão hành khất đang định sẽ về nghỉ, bỗng từ đâu chạy tới một con chó nhỏ. Con chó bị lạnh tới nỗi run lên từng chập, trõ mõm hít hít cái bát sứt của người ăn mày, thì ra là vì đêm hôm trước ông đã dùng cái bát này để thức ăn. Lão hành khất trong lòng thương xót, liền lấy trong người ra một chiếc bánh bao, khẽ khàng bỏ vào trong bát.
Con chó nhỏ ngước lên nhìn ông hồi lâu, như thể cảm động lắm, rồi gục mặt vào bát ăn lấy ăn để.
Người ăn mày mang con chó về “nhà” của mình, từ đó người chó quấn quít không rời. Con chó rất thông minh, hễ đói là biết ngoạm cái bát chạy nhắng quanh chủ đòi ăn. Những người đi qua nhìn thấythế rất ngạc nhiên thích thú, liền thi nhauném tiền vào trong bát.
Người ăn mày phát hiện ra đây là cơ hội lớn, liền huấn luyện cho con chó.
Qua một thời gian, nó đã biết đứng bằng hai chân sau, ngoạm bát xin ăn nhảy tới nhảy lui trước mặt những người qua đường. Vậy là người ăn mày lại càng thu được nhiều tiền thêm.
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 23:06
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: CON CHÓ VÀ NGƯỜI ĂN MÀY

Chó con mỗi ngày chạy đi khắp nơi kiếm thức ăn ném xuống giếng, lúc thì là chiếcbánh bao đã mốc meo, khi thì miếng xương đã biến mùi. Chó con kiếm thức ănrất khó khăn, vì đầu nó chỉ có thể nhìn ngược đằng sau.
Không làm thế nào được, nó chỉ biết nằm dài ra mà hít hà dưới đất, vớ được miếng thịt hỏng hay gì đó là ngóc dậy chạy về miệng giếng khô ngay.
Có một lần, chó con còn vứt xuống cả xácmột con mèo chết.
Chớp mắt hơn một tháng trôi qua, chó con thậm chí còn không để dành thức ăn cho bản thân, người nó gầy chỉ còn da bọcxương, thế rồi nó yếu đến mức sức lực để đi cũng không còn.
Người ăn mày ngày nào cũng gào thét khản cả cổ, chẳng có ai tới cứu ông ta.
Vài ngày liên tiếp chó con không thả đồ ăn xuống nữa, người ăn mày không biết con chó đã xảy chuyện gì. Ông đau đáu nhìn lên mảnh trời hình tròn nhỏ bé trên miệng giếng, biết rằng mình sắp chết.
Một buổi sớm, những tiếng người nói chuyện rầm rì trên miệng giếng đánh thức người hành khất khỏi cơn mê sảng, ông thu hết chút sức tàn hô lên một tiếng.
Ông được mọi người dùng dây thừng đưalên, ánh sáng mặt trời chói lọi làm ông không mở nổi mắt. Mọi người săm soi người đàn ông lem luốc hôi thối trước mặt :
“ Nếu không phải thấy có xác con chó conchết ở miệng giếng này, thì chẳng có ai nghe được tiếng kêu của ông.”
Người ăn mày nhìn cái xác gầy guộc của chó nhỏ, nước mắt rơi ướt cả bộ lông dínhđầy đất bẩn của nó.
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 23:13
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Truyện ngắn] - Bí mật của bé Bánh Rán

Tôi hỏi tiếp: "Con thường giành ăn củaSu phải không? ". Bánh Rán ngoẹo đầu:"Bạn ấy bị sún nên ghét nhai lắm. Ở lớp, con nhường cho bạn ấy bát canh của con đấy! ". Tôi phì cười:"Sắp vào lớp 1, hết học chung, con nhớ Su chứ? ". Bỗng dưng,đôi mắt Bánh Rán mở to, lo âu: "Con sẽ cưới bạn Su, bố nhé? ". Tôi bàng hoàng, đùa: "Cưới nhau thì hai vợ chồng đi lạibằng gì? ".
"Con có xe đạp ba bánh đấy thôi. Su có thể ngồi sau rơ - moóc ạ". "Nhưng khi có em bé sẽ vất vả đấy", tôi nói nghiêm trang. Bánh Rán suy nghĩ rất lâu rồi cười rạng rỡ:"Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có nhiều tiền, Su sẽ ấp quả trứng cho nở ra em bé. Con sẽ chăm sóc Su thật tốt,không để bạn ấy mệt tí nào bố ạ". Tôi lặng đi, nhìn Bánh Rán. Những ý nghĩ ngây thơ mà cũng thật chững chạc hệt như của một chàng traitrưởng thành, biết yêu thương nên đầy trách nhiệm và lo toan.
Mai này Bánh Rán lớn lên, có lẽ sẽ lấycô gái mắt một mí nào đó làm vợ. Dù cô gái ấy là ai, tôi cũng tin rằng ngườiđược con tôi yêu sẽ hạnh phúc. Bởi vì, một khi biết thương người phụ nữ của mình, người đàn ông sẽ nỗ lực rất nhiều. Tôi học đượcđiều bí mật tuyệt vời ấy chính từ Bánh Rán.
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 22:40
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: CON CHÓ VÀ NGƯỜI ĂN MÀY

Người ăn mày bỗng dưng “ phát tài”, liền lấy tiền đi đánh xổ số. Thật là nằm mơ cũng không tưởng được vận số ông lại tốt đến vậy, không lâu sau ông trúng giảiđộc đắc.
Cứ như là số mệnh vậy. Người ăn mày mua lại vườn rau bỏ hoang, rồi từ mảnh đất đó xây lên một ngôi nhà lộng lẫy, nhưng ông vẫn giữ lại túp lều nát, miệng giếng khô cùng gốc cây già và nếp hàng rào lưa thưa ngày nào ở vườn sau khu nhà mình.
Trong phòng của người ăn mày bày biện đầy những đồ xa xỉ, ông bỗng chốc mê mẩn việc sưu tầm đồ cổ, thích cung phụng những mỹ nhân chân dài, lại càng thích ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ của mọi người khi ông rút trong túi ra cả xập tiền lớn.
“ Quý ngài ăn mày” bắt đầu đi gặp gỡ giới thượng lưu, dĩ nhiên lúc nào ông cũng mang theo con chó nhỏ của mình. Các bà mệnh phụ ra sức ủng hộ nhiệt liệt quí ông ăn chơi mạnh tay này, và dĩ nhiênchẳng ai biết xuất thân ông ra sao.
Điều duy nhất làm cho “ quý ngài ăn mày” cảm thấy khó xử chính là chú chó nhỏ, bởi những người thượng lưu khác đều nuôi những con chó giống quý, thuần chủng kia!
Cho tới một hôm, con chó con bướng bỉnh của ông cắn rách tai một con chó cái giống quí, ngay giữa bữa tiệc. Chủ nhân con chó nổi trận lôi đình, làm cho ngài ăn mày cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương nghiêm trọng.
Về tới nhà, ông lạnh lùng mang con chó ra vườn sau, cạnh cái giếng cũ. Sau đó cho nó vào một chiếc lồng gỗ, buộc vào một sợi dây thừng dài và thả xuống cái giếng khô.
Người ăn mày quyết tâm giết chết con chó, giống như tiêu diệt hoàn toàn cái quá khứ khốn khổ vẫn ám ảnh ông ta.
Từ đó, bên cạnh người hành khất thiếu đicon chó nhỏ trung thành, ông ta có thể thoải mái một mình đi gặp các cô em phục vụ dễ thương ở quán rượu, hoặc đi dự những bữa tiệc thượng lưu xa hoa.
May mà dù thế nào ông cũng không quênmỗi ngày thả xuống giếng vài miếng thịt, vì tiếng sủa của con chó cho ông biết rằng người bạn ngày khốn khó xưa kia vẫn còn sống.
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 23:07
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: CON CHÓ VÀ NGƯỜI ĂN MÀY

Chớp mắt hơn một tháng trôi qua, người hành khất ngược lại cảm thấy không hề vui vẻ, chó nhỏ đi rồi, bạn bè quý tộc của ông ta cũng không hề nhiều hơn, vả lại cómột hôm, nhằm lúc ông uống rượu say lướt khướt, đã buột miệng để lộ ra cái thân phận thấp hèn ngày xưa.
Lũ người kia bỗng chốc chế nhạo và quay mặt lạnh nhạt với ông ta. Người ăn mày cuối cùng hiểu ra rằng, trên đời này chỉ có chú chó nhỏ đã từng trải qua hoạn nạnvới mình mới là người bạn chân chính nhất. Thế mà ông nỡ vứt nó xuống dưới giếng khô.
Người ăn mày chạy thật mau đến bên giếng, thả cái cũi gỗ xuống. Nhưng chó con chỉ đi quanh cái lồng gỗ mà không dám nhảy vào trong.
Người ăn mày chạy đi tìm một cái dây to,một đầu cột vào gốc cây, tự mình trèo xuống đáy giếng cứu chó con. Giếng rất sâu, nhưng ông không sợ hãi chút nào. Đáy giếng tối om om, lại bốc lên mùi thum thủm, ông vội cắp con chó rồi trèo lên. Chó con chẳng hề oán trách chủ mình, vui mừng liếm mặt người chủ lâu ngày mới gặp lại.
Bác sỹ giỏi nhất trong thành cũng không thể trị nổi bệnh của chó nhỏ. Người hành khất vì muốn bù đắp lỗi lầm của mình, mỗi ngày đều cho nó đồ ăn ngon nhất, đi đâu cũng dắt theo.
Con chó nhỏ vui lắm, lúc lắc cái đuôi nhỏ, nhưng đầu nó chỉ có thể quay nhìn đằng sau, đôi mắt lúc nào cũng ngước nhìn trời cao.
Người ăn mày mang chó nhỏ đi khắp mọi ngõ ngách trong thành phố, ông cầm tiền bỏ vào tân tay những người hành khất khác. Thấy những người ấy cảm kích cầmtiền của mình, ông cảm thấy thật là mãn nguyện.
Rồi ông bắt đầu có dự định mới, ông báo cho những người ăn mày trong cả thành tới nhà ông lĩnh tiền.
Tin tức truyền đi rất nhanh, đội ngũ ăn mày tới lĩnh tiền càng lúc càng đông. Những người được tiền rồi dùng mọi lời lẽhoa mỹ nhất trên đời để tán tụng ông, khiến ông hưng phấn khôn tả.
Đài truyền hình tới, bản tin buổi tối cũng có phóng sự nói về ông
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 23:09
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: CON CHÓ VÀ NGƯỜI ĂN MÀY

Ngày thứ hai, mọi người như nước thủy triều xông tới nhà ông, có những người chẳng phải ăn mày cũng gia nhập vào độiquân lĩnh tiền.
Người hành khất cứ chìm đắm trong cảm giác vinh dự vui sướng, ngày nào cũng bận rộn chạy qua chạy lại giữa ngân hàngvà nhà mình.
Cho đến một hôm, ngân hàng báo cho ông biết tiền trong tài khoản đã hết, ông đành phải nói với hàng dài những người xếp hàng rằng : Hết tiền để phát mất rồi!
Đám người xếp hàng lập tức biến thành một đoàn hỗn loạn.
Chúng bắt đầu mắng chửi : “ Đồ ti tiện!” “Sao đến lượt tao lại không phát nữa!” “ Dạy cho nó một bài học!”.
Bọn chúng xông vào nhà ông, ném gạch tới tấp làm vỡ hết cửa sổ. Ông chốt cửa nhà lại, nhưng cũng sắp bị đám người xô đổ đến nơi rồi.
Sợ quá, ông chạy ra vườn sau. Trông thấysợi dây thừng còn buộc bên miệng giếng, ông vội vã leo xuống. Lúc sắp xuống tới đáy giếng, bất ngờ đầu dây thừng buộc ở miệng giếng bị rơi ra, người hành khất cùng sợi dây vẫn nắm chắc trong tay rơi xuống đáy giếng tối om.
Cảnh sát mất rất nhiều công sức mới giải tán được đám người hung hãn, nhưng ngôi nhà gần như đã biến thành một bãi hoang tàn, những thứ có thể lấy được, người ta đều cướp đi hết.
Thời gian mỗi ngày một qua đi, người ăn mày chỉ đành trú lại ở đáy giếng vừa tối vừa lạnh, ông ta ngóc mặt lên gào với trời, với trăng, chẳng ai nghe thấy
gửi bởi trungdaixa
08/09/2012 23:11
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [Truyện ngắn] XIN LỖI, ANH YÊU EM !

Vào một ngày nọ, cậu trai không đến lớp,cậu ta xin nghĩ, nhưng cô gái vẫn nhận được tin nhắn do cậu gửi đến. Vì thế cô gái không nghĩ nhiều đến việc đó. Nhưng cứ liên tiếp thế, cậu ta đã không đến lớp hai tuần rồi, cô gái phát hiện những ngày không có mặt cậu, rất tẻ nhạt, như thể cảthế giới mất đi màu sắc vậy, cho dù đều đều ngày nào cũng nhận được tin nhắn của cậu, không nhìn thấy cậu, trái tim như rất cô đơn rất trống vắng. Cô liền gọiđiện cho cậu ta, nhưng không ai bắt máy,ngay sau đó cô liền gửi tin nhắn cho cậu ấy.
“Cậu đang ở đâu ? Cậu sao vậy ? Tại sao không đến lớp hả ?”
Cậu ta rất lâu vẫn không trả lời, cô giờ mới biết rằng chờ đợi tin nhắn là cần phảicó dũng khí và sự nhẫn nại rất lớn. Từ lúctrước đến giờ, ngày nào cô cũng nhận tin nhắn của cậu mà không có một lần nào trả lời cả, cũng không khó đoán được, ngày nào cậu ta cũng ngốc nghếch chờ đợi dòng tin nhắn hồi âm của cô……
Đến tối, cuối cùng cô gái đã nhận được tin nhắn của cậu ta : “Xin lỗi, đã bắt cậu đợi lâu giờ mới trả lời tin nhắn, chắc cậu đợi lâu lắm rồi phải không hả? Xin lỗi nhé, gần đây nhà mình phát sinh một số chuyện, nên không thể đến lớp. Sức khỏetốt chứ hả ? Nhớ cậu thật……….. ” Cô gái rơi nước mắt, cô không hiểu vì sao mình lại khóc, vì ai mà khóc, chỉ là tự nhiên muốn khóc đấy thôi, vì có một người con trai đối xử với cô như thế!
gửi bởi trungdaixa
10/09/2012 17:26
 
Jump to forum
Jump to topic

♥ Em nói. . . . .♥

Em Ghét con trai Hút Thuốc, nghiện ngập...
Tôi bỏ Thuốc...
Nhìn nụ cười hạnh phúc của em...
Tôi thấy mình đúng
Tôi hạnh phúc
♥ Em nói :
Em Ghét con trai Bia Rượu, nhậu nhẹt sa đà...
Tôi bỏ Bia Rượu, bớt bạn bè nhậu nhẹt...
Nhìn nụ cười viên mãn của em
Tôi thấy mình đúng
Tôi hạnh phúc...
♥ Em nói
Em Ghét con trai chỉ suốt ngày chơi Game, điện tử...
Không biết quan tâm đến những người xung quanh...
Tôi bỏ Game...
Thay vào đó là dành thời gian quan tâm em nhiều hơn...
Nhìn nụ cười sung sướng của em
Tôi thấy mình đúng...
Tôi hạnh phúc
♥ Em nói
Em cần 1 người chồng thành đạt...
Tôi dành 1/3 cuộc đời lăn lộn kiếm tiền để cưới em...
Chỉ mong em có cuộc sống bằng bạn bằngbè...
Mong em hạnh phúc mỗi ngày, bớt bận tâm lo nghĩ...
Tôi thấy mình đúng...
Tôi hạnh phúc...
♥ Em nói
Em không muốn ở với mẹ chồng...
Em không chịu được sự ràng buộc bản thân...
Và cũng vì mẹ chồng
Đã già cả, lẩm cẩm, khó tính và nhà quê...
Tôi bỏ em...
Tôi không gặp em nữa,
Không biết em có hạnh phúc
Nhưng...
Tôi thấy mình đúng.........
gửi bởi trungdaixa
12/09/2012 19:37
 
Jump to forum
Jump to topic

Tại sao đeo nhẫn ở ngón áp út

Bạn để hai bàn tay đối diện, gập ngón giữa lại và áp sát vào nhau rồi cho hai bàn tay mở ra nhưng các ngón còn lại chống vào nhau ở đầu mút ngón.
Bạn sẽ thấy các ngón cái, trỏ, út đều dễ dàng tách ra nhưng riêng hai ngón áp út lại không thể rời. https://fbcdn-photos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/207878_413851918664554_754029050_n.jpg Và đây cơ sở để người Trung Quốc đưa ra một cách giải thích rất thú vị và thuyết phục về lý do đeo nhẫn cưới ở ngón áp út. Theo họ, ngón tay cái tượng trưng cho cha mẹ, ngón tay trỏ tượng trưng cho anh em, ngón giữa là chính bạn, ngón áp út tượng trưng cho người bạn đời, và ngón út tượng trưng cho con cái của bạn.
Khi thử úp hai bàn tay theo kiểu đã nói ở trên, bạn sẽ thấy chỉ có ngón áp út là không thể tách nhau ra được. Đó là bởi cha mẹ bạn không thể sống suốt đời với bạn. Anh em cũng sẽ có gia đình riêng và sẽ rời xa bạn. Cuối cùng con cái bạn cũng vậy, chúng sẽ tạo dựng cuộc sống của riêng mình chứ không thể sống cùng bạn mãi mãi.
Còn với ngón áp út, bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi không thể tách rời chúng ra khỏi nhau. Đó là vì bạn cùng người bạn đời được số phận mang đến với nhau để hòa quyện, gắn bó không thể tách rời suốt cả cuộc đời, cho dù tất cả thế giới này bỏ hai bạn ra đi và cuộc sống của hai người có trải qua bao thăng trầm, ngọt đắng đến thế nào đi nữa. Đó chính là lý do tại sao người ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út.
gửi bởi trungdaixa
13/09/2012 20:43
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: _. '[Fanclub] Maple Story and Gunny' ._

Game dang choi : Gunny
Ten nhan vat : trungdaixa
Sever: ga vuon
Lv 35
Roi sao nua . . .
gửi bởi trungdaixa
14/09/2012 13:36
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Truyện ngắn: XIN LỖI, ANH KHÔNG CÓ TIỀN !!!!

Và chia tay,con bé bắt đầu quen rồi yêu 1ng khác qua sự giới thiệu của bạn nó.thỉnh thoảg nó có gặp laị ng yêu cũ.
Nhưg nhữg gì nó làm là quay đi và bước tiếp...
Có lần nó nhìn ng yêu cũ của mình đag nhễ nhãi mồ hôi trog quán cf vào gjờ đôg khách nhất.
Nó tự nhủ : đi làm kiếm tjền à. Chắc là nợtiền nhà...2 tháng.
Nó đã có người yêu mới đc 2 tháng,cũg đồg ngĩa với việc chia tay ng yêu cũ 1 khoảg thời gian gần như vậy
Máy đt có tn"Em ra ngoài dc ko?""
Đang mưa. A tìm gặp làm gì"
" em ra cổng thôi. A có thứ muốn đưa choe"
Nó với cái ô,rồi lật đật ra cổg...
- A tặg e.Như a đã hứa. Món quà cuối cùg
Nó lặg ng. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người yêu nó ướt sũg trog mưa,nhưg con gấu thì đc bọc kín lại trog giấy bóg..
- A đã hứa tặg e,khi nào a đủ tiền,giờ a mới có đủ... Tặg muộn 1 tí. E sốg hp nhá
Nó kầm kon gấu to. Nặg trịch ko biết vì nước mưa hay vì kái gì nữa.
Nó đứg lặg đi nhìn ng yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái.
Thì ra ny nó ko đi chơi với nó vì a đi làm thêm. Và a đi làm thêm là vì nó,vì sự ích kỷ,ngu xuẩn của nó.
Người yêu nó đã buôg tay nó thế đấy,ko níu gjữ điều gì,chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó.
Anh sẽ mua tặg e khi a có đủ tiền...
Nó khóc...
Gjữa con mưa cuối cùg mà nhữg giọt nước mưa kia nó biết rằg ko bao gjờ nó tìm lại đc nữa....
gửi bởi trungdaixa
14/09/2012 14:02
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Tỉnh dậy đi, mạng sống của em! ]

Cửa bệnh viện bị va đập mạnh, mọi ngườinhìn ra, một cô gái trẻ, tóc tai rối bù, mặcbộ đồ ngủ, đôi mắt điên đảo, chạy vào.
- Đâu? Anh ấy đâu??????????
Cô như lao vào trong phòng cấp cứu, những người cạnh đó phải cản cô lại. Cô gái oằn mình đau đớn, cô không tin được điều đang xảy ra.
Người yêu cô bị tai nạn. Tai nạn công trường. Rất. Rất. Nặng!
Đôi mắt ấy, sau 2 ngày không ngủ, khóc quá đủ, khiến đáy mắt khô cằn, sưng, rát. Bây giờ, cô ấy chẳng còn có thể khóc nữa. Mặc người qua lại, cô quỳ trước cửa phòng màu trắng – cánh cửa mà trong đó người yêu cô đang vật lộn với thần chết, chắp tay lên ngực, cầu nguyện cho anh sẽ qua, mong cánh cửa cuộc đời không đóng lại, mong anh mạnh mẽ đủ để không bỏ lại mình cô trên cuộc đời.
Người ta kể lại, hôm ấy, anh rất vui vì vừa nhận được tiền lương. Mặc dù anh đang sốt cao, nhưng số tiền ấy lại chỉ vọnvẹn cho một đôi nhẫn cưới. Anh đã rũ một người đồng nghiệp đi mua nó. Cầm đôi nhẫn trên tay, dường như mọi mệt nhọc trong anh tan đi hẳn. Anh đã nói với người đó, rằng anh không muốn người yêu mình biết mình đang vất vã để mua quà cho cô ấy bởi nếu cô ấy biết cô ấy sẽ rất đau lòng…rất rất đau lòng
gửi bởi trungdaixa
15/09/2012 22:32
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [ Tỉnh dậy đi, mạng sống của em! ]

Cô vẫn tận tụy chăm sóc anh như vậy, cho đến một ngày, anh lao vào nhà, lôi côra, quăng ra khỏi nhà:
- Cô biến đi. Đồ Đĩ.
Câu nói của anh như một nhát dao, một nhát dao tẫm độc. Nó không diễn tả đượcbằng bất cứ nỗi đau nào. Cô chỉ biết nhìn anh trân trối trước câu nói đó.
- Cô là ai chứ? Họ nói cô làm Đĩ, phải vậy không?
- Em …em
Cô lắp bắp, không nên lời. Nước mắt tuông xối xả, nếu là ngày trước, anh sẽ không bao giờ dám làm gì khiến cô đau lòng, thì bây giờ cái anh đang hành động,còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần lũ đàn ôngngoài kia.
- Cô nói đi. Cô làm Đĩ đúng không?
- ..Em…
- ĐÚNG KHÔNG?
- Đúng..
Cô cắn môi đến bật máu. Cô nhìn anh, tìmtrong đáy mắt có nhớ về cô không, nhưng không, trong đó chỉ có lửa hận, sự tức giận của một người vì nghĩ rằng mìnhđang quen một con Đĩ không hơn không kém.
- Tôi không tin. Tôi không tin mình lại yêu một con Đĩ như cô. Cô và mấy người bác sĩ kia cùng gạt tôi…
- Anh có…muốn biết sự thật không?
Cô nhìn anh, cô gắng gượng vịn bức tường đứng dậy. Nước mắt vẫn ướt đẫm, mắt vẫn nhìn vào anh. Cô có lỗi ư? Lỗi là gì? Điều đó có cần thiết?
- Cô …nói đi!!!
- Người yêu anh và con Đĩ…là một. Em hyvọng, anh sẽ không bao giờ nhớ lại quá khứ.
Cô bước đi ngay sau câu nói ấy, bước vẫn không vững, tay vẫn phải vịn. Cô đang bỏsau lưng cả cuộc sống của mình. Cô sợ, nếu mình quay lại, người con trai ấy sẽ ghê tởm cô hơn.
Anh đã quay trở lại.
Nhưng không còn yêu em nữa.
Như bài hát ấy.
Linh hồn của người yêu em.
Đã bình yên nơi chốn nào.
♥~
gửi bởi trungdaixa
15/09/2012 22:46
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Topic hỏi đáp bách khoa toàn thư

nguyenthedan đã viết:
Khi down game,ud bằng uc thì game có dạng Game_jar,mình đổi tên thành Game.jar.Muốn đổi lại thành game_jar dc ko?ai chỉ mình với.


Dung ucweb mo ra, qua phan download, tuy chon, quan li file, tim noi de file can doi, tuy chon, doi ten, nhap ten can doi, luu.
gửi bởi trungdaixa
17/09/2012 22:20
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: ♥ Em nói với anh . . .

♥ Em nói với anh: “Ngày trong tháng củaem đến rồi, em đau bụng quá!”. Em nghĩ rằng anh sẽ an ủi em: “Em cố chịu đựng một chút, một ngày sẽ chóng qua thôi”. Nhưng anh bảo: “Phụ nữ thật phiền phức”.
Em đau lòng, thấy anh không yêu em, không thương em.
Sau này, trong tủ lạnh của chúng ta chứarất nhiều sôcôla và đậu đỏ, đều là nhữngthứ anh mua song anh mãi không ăn. Mộttháng qua đi. Một tuần trước và sau “ngày ấy” của em, anh đều nầu canh đậuđỏ.
♥ Em nói với anh: “Em rất vui mừng được lấy anh, một người chồng tốt”. Em cũng nghĩ rằng anh sẽ vui mừng trả lời em: “Anh cũng cảm thấy như vậy. Em là người vợ tốt nhất”. Song anh bảo: “Lấy thì cũng đã lấy rồi, cố mà cư xử tốt với nhau”.
Em giận lắm. Anh không yêu em, anh không hiểu em.
Sau này vô tình em phát hiện, trước khi đi ngủ, anh dùng giấy ăn lau chùi bức ảnh cưới ở đầu giường ngủ, sau đó anh ngắm nhìn và mỉm cười rất lâu.
P/S: Một người chồng yêu vợ bằng hành động chứ không qua lời nói đơn thuần
gửi bởi trungdaixa
18/09/2012 20:23
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Bố tôi, người quét lá

https://fbcdn-photos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/228957_415555831827496_1939750547_n.jpg Chiều định mệnh ấy, như mọi ngày, bố quét được 6 bao lá đầy. Ông không về sớm, mà gắng quét thêm 2 bao nữa. Rồi ông bán tất cả cho một bác đạp xích lô được 5000 đồng.
Ông để dành 2000 đồng về đưa mẹ đong gạo. Còn 3000, ông đạp vội tới Tràng Tiềnmua 2 cây kem. Rời khỏi cửa hàng, trời đã tối nhem, ông quên hết mệt mỏi, đạp thật nhanh về nhà, vui sướng khi nghĩ đến tiếng reo hò mừng rỡ của con trai.
Lúc qua đường, do mải nghĩ, ông đã bị một chiếc xe máy đang phóng tốc độ caotông vào. Chiếc xe đạp cong số 8, còn ôngđã vĩnh viễn mất đi đôi chân.
Hôm bố ra viện, nghe kể lại câu chuyện bố bán lá để mua kem cho tôi, một bác sĩ tốt bụng đã mua một túi kem lớn biếu bốlàm quà tặng con trai. Mẹ bảo, khi đón nhận túi kem ấy, lần đầu tiên thấy bố khóc nhiều như thế…
Lớn lên, đi học rồi đi xa, nhưng mỗi ngày, tôi càng cảm thấy tình thương bố mẹ giành cho tôi nhiều hơn bao giờ hết. Giá như ngày ấy tôi không ham ăn…giá như ngày ấy …thì bố đã không mất đi đôi chân. Và tôi biết cuộc sống không có từ giá như.
Bao năm qua, bố chịu nhiều đau đớn về thể xác, nhưng bố luôn vui vì con trai mình biết đặt chữ hiếu lên đầu và luôn biết tiến về phía trước!
gửi bởi trungdaixa
20/09/2012 20:35
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Ghép ứng dụng

Sweet lam gi ma thanks tung lung the
gửi bởi trungdaixa
01/10/2012 20:17
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: Topic tim kiem video

Tolabocau đã viết:
Tim giup minh clip co ten la "Thoi di hoc: Kiem tra mieng" duoi .3gp di. Tks

test nha http://up.mwap.biz/?id=358
gửi bởi trungdaixa
03/10/2012 15:19
 
Jump to forum
Jump to topic

12 ĐIỀU CÓ THỂ & KHÔNG THỂ

1.Người ta có thể dừng xe lại khá lâu chỉ để xem một vụ tai nạn nhưng lại không đủ kiên nhẫn để dừng xe khi đồng hồ giao thông vẫn đang báo đèn đỏ ở nhữnggiây cuối cùng…
2. Người ta có thể ngay lập tức kỷ luật vàtrừ lương nhân viên, thậm chí đuổi việc vì mắc lỗi gây thiệt hại không lớn lắm, nhưng lại thật khó làm thế với lãnh đạo cho dù có thiệt hại lớn hơn nhiều…
3.Người ta có thể nhậu nhẹt với bạn bè hàng giờ, nhưng lại không đủ kiên nhẫn và sẽ phát cáu nếu một trang web không mở được sau 10 giây…
4. Người ta có thể ngồi cả buổi với người yêu tâm sự mọi chuyện, rồi an ủi, sẻ chia… nhưng lại không đủ kiên nhẫn để nghe Bố, nói trọn câu: dạo này Bố/ thấy hơi mệt, khó thở và tức ngực lắm, hôm nào con rảnh đưa Bố/ đi khám nhé…
5. Người ta có thể sẵn sàng “bo” cho một “chân dài” nào đó với số tiền không nhỏ, nhưng lại không thể cho bà lão xin số tiền chỉ bằng 1/50 số tiền đó…
6. Người ta có thể gọi điện tâm sự với người yêu hàng ngày và đến mấy chục phút, nhưng gọi cho Bố thì hoạ hoằn lắm,và thời gian thì chưa bằng 1/10 so với khigọi cho người yêu…
7. Người ta có thể mua cái váy tiền triệu và bao nhiêu đồ dùng đắt tiền nhưng không thể cho cô bé ôsin cái áo cũ đã lỗi mốt đã nhét trong góc tủ của mình…
8. Người ta có thể ghếch chân lên tận mặt cậu bé đánh giày chỉ vì đã bỏ ra 5.000đ để cậu bé hì hụi dưới chân mình và họ không thể biết rằng cậu bé đang mừng thầm vì trưa nay không phải nhịn đói…
9. Người ta có thể nhậu một bữa hết cả vài triệu, nhưng khi ra về, họ không quên mặc cả với bác xe ôm đến từng nghìn lẻ…
10. Người ta có thể mua lại cả một cái nhà xuất bản, nhưng lại không thể mua một cuốn sách.
11. Người ta có thể ngồi xe hơi sang trọngđến thăm làng trẻ mồ côi, nhưng họ lại không biết rằng bữa của các em trưa naycó những gì.
12. Người ta có thể hô hào rất hoành tráng trên truyền hình về chuyện chống kỳ thị với những người có AIDS, nhưng họlại không dám cầm tay động viên một bệnh nhân AIDS trong bệnh viện.
gửi bởi trungdaixa
03/10/2012 19:37
 
Jump to forum
Jump to topic