Bang hộiTiền mặt: 0 XuXúc xắc OnlineXổ số CHIASE123.COMĐập trứngBầu cua tôm cáHộp quà giáng sinh

Đã tìm thấy 7 kết quả

Quay lại

[Game Java] Sim City 4

Mua nhà, kiếm tiền và xây
dựng nhà mới.Xây dựng
thành phố của riêng bạn.Trở
thành ông trùm trong chiến
lược kinh tế mới.
http://sg.cdnmob.org/file_exchange/java_game_images/games/1/13/real/1.jpg http://sg.cdnmob.org/file_exchange/java_game_images/games/1/13/real/3.jpg
Download
[thank] Fullscreen [/thank]
Bonus:
Trang web chuyển đổi .jar sang .zip cho những ai đang sài opera mini gói 15k/1 tháng không tải trực tiếp được = 2g,3g.Wifi s60 thì vô tư
gửi bởi Minh Thiệu
01/12/2015 22:09
 
Jump to forum
Jump to topic

[Game Java] Everyday Sudoku Challenge by MT

http://dedomil.net/hry_scr/baltoro/EverydaySudokuChallenge_1.jpg
Nhà sản xuất: Baltoro Games
Thể loại: Giải đố
Nội dung: Everyday Sudoku Challenge cung cấp các câu đố từ dễ đến khó.Nếu bạn chọn mức độ khó khăn của trò chơi và khi
bạn đạt đến cấp độ tổng thể,bạn có thể thử mở khóa chế độ hẹn giờ
và cuộc đua với đồng hồ trong Everyday Sudoku Challenge.Chúc may mắn!
http://dedomil.net/hry_scr/baltoro/EverydaySudokuChallenge_2.jpg
DOWNLOAD
[thank] 128x160 [/thank]
[thank] 176x208 [/thank]
[thank] 176x220 [/thank]
[thank] 240x320 [/thank]
[thank] 320x240 [/thank]
gửi bởi Minh Thiệu
22/12/2015 12:30
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [GBC] Game Pokemon Unnamed

Lên emuparadise.me mà down
gửi bởi Minh Thiệu
25/02/2016 12:20
 
Jump to forum
Jump to topic

[Truyện sáng tác]Chiếc gương thời gian

Chap 1.
Nghỉ hè,Min về quê thăm ông bà.Quê Min ở tận Cà Mau,xa lắc xa lơ.
Min là cậu bé hiếu động,tinh nghịch nhưng rất lễ phép với người lớn.Cậu sống trong một ngôi biệt thự to đùng cùng cha mẹ và một người chị gái ở ngoại thành quận 7.
Người chị gái cuả Min là một cô bé khá xinh xắn.Cô bé có chiếc răng khểnh và má lúm đồng tiền,khi cười,cô bé trông rất đáng yêu.
Chiếc xe du lịch 7 chỗ mà cha Min cầm vô lăng vẫn đang băng băng tiến về vùng đất mũi xa xôi.
Trời dần ngả sang màu tối thì cũng là lúc Min cùng gia đình đến được Cà Mau.
Thấy con cháu về thăm,ông bà Min chạy ra mừng đón ríu rít.
Buổi tối,Min cùng ông bà,cha mẹ quây quần bên mâm cơm canh đạm bạc và trò chuyện với nhau rôm rã.
-Ông ơi!Con thấy có cái nhà kho ở đàng sau vườn,trong đó có gì vậy hở ông?-Min hỏi ông mình.
-À!Nhà kho ấy ông dùng để cất những thứ lặt vặt đó cháu!
-Sao ông lại quẳng chúng vào đấy!Mà những thứ ấy có giá trị không ông,sao ông không giữ lại?-Min thắc mắc.
-Ông cũng muốn lắm,cháu à!Nhưng những thứ gì cũ kỹ,không còn sử dụng được thì mình nên bỏ nó đi,cháu hiểu không?
-Dạ!Cháu hiểu rồi ạ!
Nửa đêm,Min mắc tè quá chừng nên cu cậu tuột xuống giường ra khu nhà vệ sinh bên hông khu vườn để ”giải quyết“ thì cậu nhìn thấy một thứ ánh sáng trắng bệt chiếu ra từ cái nhà kho cũ kỹ.Min hơi sợ nhưng cậu lấy hết can đảm,tiến về phía trước.Khi đến gần căn nhà,qua khe hở của lớp gỗ,Min kê mắt và nhìn vô trong.Thứ ánh sáng ấy có hình tròn và toả sáng cả nhà kho nhưng Min tò mò không biết đó là gì.
Không đợi lâu hơn nữa,Min khẽ khàng mở cánh cửa của căn nhà gỗ.Tiếng cót két của cánh cửa làm cu cậu nổi da gà.
Khi cánh cửa được mở toang,thứ ánh sáng ấy rọi khắp người Min,cậu lấy tay che mặt và đến gần hơn thì thứ ánh sáng đó bỗng vụt tắt để lại một vật cũ kỹ.Min cầm cái vật đó lên.Qua ánh sáng của đêm trăng rằm chiếu vào căn nhà kho,Min nhìn cái vật đó quan sát ngấm nghía.
-Một chiếc gương!!!-Min thốt ra tiếng nói.
gửi bởi Minh Thiệu
16/02/2016 12:27
 
Jump to forum
Jump to topic

[truyện ăn theo] Zom-Wolf

Tình hình là sáng nào tui cũng chạy bàn ở một quán ăn,trưa chiều tối ở không nên...sanh tật,à không sanh nông nổi :D nên viết lách bậy bạ chơi :D.Truyện của tui có tên...hơi khó hiểu phải không ạ?Gợm,để tui giải thích cho mà nghe.Zom là zombie,là xác sống,Wolf là Wolfman,là người sói.Zom-wolf nghĩa là 2 in 1 đó.hehe!Thôi!Không nói dài dòng nữa,begin vào truyện thôi :haha
Chap mở đầu
Đúng 18h30 tivi chiếu bản tin 60 giây,bố tôi ngồi xem như thường lệ,ông vừa xem vừa hút thuốc.Bố tôi đã ngoài sáu mươi nhưng trông ông còn minh mẫn sáng suốt lắm.Mắt ông đăm đăm dán vào màn hình,thở dài:
-Ngày nào cũng có người chết,không chết vì tai nạn giao thông cũng chết do bị người khác giết.Không biết xã hội này rồi sẽ đi đến đâu.
Mẹ tui đang đọc tờ “phụ nữ”,bà chép miệng than:
-Đời nó nhiễu nhương lắm ông ạ!
Rồi bố tui cầm remote chuyển kênh.Một bản tin ngắn được phát ra trên kênh antv:
“Sáng nay!Ở thị xã Dĩ An,Bình Dương một ngưồi dân phát hiện xác một người đàn ông với nhiều vết cào cấu cắn xé trên thi thể.Công an ngay lập tức tới hiện trường,phong tỏa khu vực.Theo nhận định ban đầu của họ,người đàn ông tội nghiệp kia có thể bị giết bởi một loài động vật.Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật và thông tin thêm đến các bạn về vụ án này”
-Đấy!Bà xem!Ngày nào cũng nhan nhản,không trên thời sự thì cũng dày đặc trên các mặt báo.Con người chết dễ quá phải không bà?
-Ai cũng có số cả ông à.Trời kêu ai nấy dạ,mình cãi sao được.
Tui đang ngồi luyện thi,quay ngoắt lại,chen vào:
-Mẹ nói đúng đó thưa cha.Thằng bạn con có người em họ,đêm nằm ngủ rồi chết lúc nào không hay,sáng người nhà phát hiện thì tim đã ngừng đập.Tội nghiệp!
Bố tui im lặng.Ông ngồi một lúc rồi dụi thuốc vào gạt tàn,mệt mỏi vào buồng nằm nghỉ.Mẹ tui đặt tờ báo xuống bàn,bà chuyển kênh sang phim hàn quốc,mẹ tui mê lắm,bà không bỏ sót bộ phim nào.
Học bài xong,tui ra ngoài sân hóng gió,vận động tay chân cho khoẻ khoắn rồi mới đi tắm.Nhà tui nằm cạnh nhà Huy,ngăn cách là dãy hàng rào.Huy là thằng bạn thân của tui từ hồi hai đứa còn cởi chuồng tắm mưa.Nhà nó thuộc hộ khá giả trong xóm tui,có nhà lầu,xe hơi hẳn hoi.
Ngày trước,ở phía sau nhà Huy là mảnh đất chằng chịt cỏ cây,những bụi tre,những cây phát tài,một cây nhãn và một cây trứng cá.
Hồi nhỏ,tui,Huy và dăm thằng trong xóm hay chơi đá banh rồi cả...đánh nhau.Chơi mệt thì thằng Huy lăng xăng thọc cây hái mặn ở trước nhà,làm thêm một chén nước mắm đường rồi cả bọn xúm lại xơi tái những quả mặn.
Tui tạm gọi đó như một kỷ niệm.Nhưng giờ tất cả đã lùi vào quá khứ.Phía sau nhà Huy,bây giờ,gia đình nó đã chặt bỏ hết để lấy đất trồng một vườn hoa lan và xây hẳn một khu nhà mái tôn,mở một xưởng gò thùng,hàn nồi,thuê nhân công làm việc trong đấy.
Nhưng thi thoảng tui và Huy cũng hay gặp mặt hàn huyên chuyện cũ và tình bạn vẫn tốt đẹp như xưa.
Anh của Huy,là Thiện hồi ấy là một người kể chuyện hay và đá bóng giỏi.
Cách đây hơn mười năm,vào một chiều nhá nhem,cả bọn trong xóm tui,tề tựu trước bãi đất trước nhà ảnh.Ảnh mặc quần cụt,cởi trần kể cho tui và những đứa khác nghe một câu chuyện khá rùng rợn.Đến tận bây giờ,tui vẫn nhớ như in từng câu từng chữ của ảnh như ăn sâu vào tâm trí tui.Tui xin mạn phép kể nó cho bạn đọc nghe.Câu chuyện thế này...
gửi bởi Minh Thiệu
24/03/2016 18:34
 
Jump to forum
Jump to topic

Re: [truyện ăn theo] Zom-Wolf

Chap 2
Trong một khu rừng...
Một toán thợ săn cắm đầu dạo bước,vai đeo súng.Tất cả bọn họ còn khá trẻ.
Hoàng,người dẫn đầu nhóm hunter lên tiếng “Tớ nghe người ta đồn,trong khu rừng này có một sinh vật nửa người nửa sói,các cậu cẩn thận từng bước chân nghe hôn vì loài này thính giác rất nhạy.Nó mà đánh hơi thấy là mình nguy ngay”
Một hunter khác cất giọng,vừa không tin,vừa trêu ngơi câu nói của Hoàng “Cậu nói cứ như phim Người sói vậy,tớ nghe mà nổi hết da gà rồi này.Haha!
Thêm một hunter khác xen vào “Thằng Hoàng nó nói đúng đó,Tuấn!Cẩn thận vẫn hơn”
Nhóm hunter đi sâu vào rừng,đạn đã sẵn sàng lên nòng.Nếu một loài thú ăn thịt nào đó nhảy sổ ra thì chỉ việc giơ súng rồi xử chúng thôi.
Nhóm hunter nôm thấy một vệt máu kéo dài còn khá mới bên ￴một thân cây sồi.
Hoàng ngồi xuống quan sát.
“Chúng ta chậm chân mất rồi”
Người hunter tên Tuấn,giọng lắp bắp “Cậu đừng bảo người sói vừa xuất hiện ở đây tức thì nha”
Hoàng quả quyết “Chính là hắn.Tớ dám đánh cược như thế”
“Thế thì cái xác biến đi đâu?Cậu nói thử xem”-Tuấn ngờ vực hỏi.
Hoàng ôn tồn trả nhời:
-Theo tớ,có thể người sói đã lôi xác nạn nhân đi.Thế thôi!
Nhóm hunter tiếp tục đi với đôi chân rã rời.nặng trĩu rồi cả bọn quyết định dựng lều cắm bên một con suối để nghỉ chân.
Nửa đêm,nhóm hunter ai nấy đều đã ngáy khò khó thì Hoàng vẫn còn thức,đang ngồi bên ngọn đèn dầu trong lều,cậu đang đọc quyển sách về người sói.
Trong khu rừng yên ắng,một ánh trăng to đùng vừa lù lù hiện ra sau một thân cây cao chót vót cạnh lều của nhóm hunter.
Một tiếng tru của loài sói ai oán vang lên như xé tan khu rừng âm u,vắng vẻ lúc nửa đêm.
Hoàng giật bắn người.Khắp người cậu lạnh ngắt như có một hồn ma vừa bay đến lởn vởn sau lưng.
Hoàng cầm súng lên.Linh tính có chuyện chẳng lành,cậu chui khỏi lều,rọi đèn pin khắp lượt vào những bụi cây,ngọn cỏ.Một cặp mắt màu đỏ sáng quắc như ánh ma trơi hiện lên sau một thân cây rồi biến mất ngay sau đó.Hoàng giơ súng bắn liền một phát.
Tiếng súng vô tình đánh thức những hunter còn lại,họ choàng dậy chạy ra khỏi lều thì thấy Hoàng đứng cạnh lều,nét mặt sợ hãi.
-Có chuyện gì vậy Hoàng?-một người nói.
Hoàng run rẩy:
-Người sói.Hắn đã mò tới đây!
-Cậu có chắc không?Tối mẫm thế này sao cậu biết đó là người sói?-người kia hỏi.
-Tớ nhìn cặp mắt đỏ rực của hắn là biết ngay.Hắn di chuyển rất nhanh,thoáng là không thấy đâu nữa.Tớ tưởng mình tiêu rồi chứ.May là có súng.
Người hunter tên Tuấn cười sang sảng:
-Haha.Xem mặt mày cậu ấy xanh lét rồi kìa!
-Tuấn!Cậu có thôi đi không.Nếu đổi lại là cậu thì sao,mình nghĩ cậu sẽ tè ra quần vì sợ đấy.Đừng ở đấy mà cười người ta.
-Ê!Còn chưa biết à nha.Cậu dọa ai chứ doạ thằng này thì còn khuya á.Người sòi mà xuất hiện thì
tớ phơ vài viên là chết tươi ngay.Có gì mà run với chả sợ.Haha!
Hoàng nghiêm túc bảo:
-Người sói không dễ giết như cậu nghĩ đâu,Tuấn.Đã có nhiều người vô tội chết dưới bàn tay của hắn,cậu biết không hả?
Tuấn không nói không rằng bỏ vào lều ngủ tiếp.Hoàng và vài hunter khác cũng lục tục về lều của mình.Rồi họ chợp mắt cho giấc ngủ đang dang dỡ để lấy sức cho chuyến đi hôm sau.
gửi bởi Minh Thiệu
27/03/2016 10:57
 
Jump to forum
Jump to topic

[Truyện ngắn] Mối tình đầu

1
Hồi nhỏ tôi thường được gia đinh dắt đi đây đi đó vào ngày cuối tuần.Ba tôi làm việc trong ngành chính phủ còn má tôi là giảng viên đại học ở trường sư phạm thành phố hồ chí minh.Ngày ấy,tôi chỉ là một cậu bé nhưng tôi rất thích được đi chơi.Ngồi trong xe ôtô,tôi thấy con người,xe cộ qua lại nhộn nhịp hối hả.Tôi còn nôm thấy những ngôi nhà chọc trời,những con rạch,con kênh lững lỡ trôi giữa thành phố nơi tôi đang sinh sống.
Lớn hơn một chút,tôi bước vào cấp hai,cấp ba rồi lại lên đại học.
Giờ khi đã là chàng sinh viên năm nhất,tôi vẫn thích ngao du sơn thủy như ngày nào.Con người ai cũng có thói quen và sở thích.Có lẽ,tôi sẽ giữ sở thích đi du lịch đến tận cuối đời vì tôi chẳng thể nào bỏ được nó.
Năm 2012,tôi tình cờ quen em qua yahoo.Chat,chít qua lại với em,tôi thấy cũng vui rồi muốn gặp em ngoài đời thật nhưng vì ngày đó tôi toàn đi xe đạp mà nhà tôi ở Bình Dương trong khi em ở tận Bình Thạnh xa xôi.
Nhà em nằm trong khu dân cư đông đúc,có những con hẻm quằn quèo như mê cung,lối đi chung chỉ rộng khoảng ba mét.Vào mùa mưa,nước từ đường Xô Viết Nghễ Tinh tràn vào ngập quá đầu gối.
Sở dĩ tôi nắm rõ là vì em đăng hình lên face.Tôi bỗng thấy hứng thú được sống ở chỗ em để hiểu rõ hoàn cảnh của người dân nơi đó như thế nào và một phần tôi cũng muốn đối mặt với ngập lụt.Hồi bé,hễ trời mưa là tôi chạy lon ton tắm mưa vì tôi khoái mưa lắm.
Nhưng tôi đào đâu ra xe máy để đến nhà thăm em,chào hỏi gia đình em.Tôi đang là thằng sinh viên nghèo rớt mồng tơi,còn bám víu vào tiền trợ cấp từ gia đình,dù có ăn uống dè xẻng,tích cóp bỏ bụng heo thì biết kiếp nào sắm nổi một chiếc xe gắn máy.
Rồi yêu em thương em mà không tài nào gặp được em.Tôi thấy lòng chột dạ,bâng khuâng.Nói chuyện qua face rồi cũng thành nhạt nhẽo như canh hẹ.
Nhưng rồi bất chợt một ngày em đến nhà thăm tôi làm tôi quá bất ngờ và sững sờ.Và kể từ đó,chuỗi ngày hạnh phúc của em và tôi kéo dài không được bao lâu thì tan như bọt biển.
gửi bởi Minh Thiệu
20/06/2016 11:54
 
Jump to forum
Jump to topic
cron