Bang hộiTiền mặt: 0 XuTrò chơiHộp quà giáng sinh

Đã tìm thấy 68 kết quả

Quay lại

[Truyện ngắn] Tớ thật sự xin lỗi cậu

Tớ thật sự xin lỗi cậu
- Trông tai cậu ta kỳ dị quá! - Một cô gái nói to, cố tình cho tôi nghe thấy.
Đó là ngày đầu tiên tôi đi học ở trường mới. Tôi tiếp tục bước, giả vờ không nghe thấy gì hết.
- Này, nghe thấy đấy chứ, hả đồ kỳ quái! - Vẫn cô gái đó hét lên. Tôi tiếp tục bước, trong khi nhóm con gái đó cười khúc khích với nhau.
Tôi chạy thật nhanh vào phòng vệ sinh nam, đứng dựa lưng vào tường. Bốn năm trước, tôi bị bệnh ở tai và phải phẫu thuật. Kể từ hồi đó, tai trái của tôi có vẻ dựng lên một cách hơi dị thường.
Tôi dồn hết sức mạnh của một thằng con trai để giữ cho mình không khóc. Nhưng không thể không cảm thấy nhức nhối trong lồng ngực.
Mặc kệ chuông reo, tôi vẫn chờ cho đến khi không còn nghe tiếng ai ở ngoài hành lang, thì mới chạy vào lớp.
Cô giáo ngừng giảng bài và chỉ tôi ngồi xuống một chỗ trống ở bàn cuối. Ngồi cạnh đó chính là cô gái lúc nãy đã hét trêu tôi ngoài sân trường.
Tôi ngồi xuống và nhìn thẳng lên bảng.
- Này! - Tôi nghe tiếng gọi từ bên trái.
Khi quay đầu sang, tôi thấy cô ta đang giơ ra hình vẽ một con gia tinh với đôi tai vểnh dựng lên. Cứ thỉnh thoảng cô ta lại vẫy vẫy tờ giấy, nhưng tôi không nhìn về phía đó nữa.
- Kỳ dị! - Thỉnh thoảng tôi lại nghe cô ta thì thầm.
Rồi hết sức bất ngờ, những lời thì thầm... im bặt. Vì tò mò, tôi từ từ quay sang. “Kẻ thù” của tôi lúc này đang cực kỳ lúng túng với một vệt máu đang chảy dài trên bắp chân. Chiếc váy đồng phục cũng dính một chút máu. Khi thấy tôi đang nhìn, cô ta sững lại, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Vài phút sau, chuông reo và học sinh bắt đầu rời khỏi lớp. Cô bạn ngồi yên ở chỗ của mình, đợi mọi người đi hết. Khi tôi đứng lên, trông cô ấy rất khiếp sợ. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi sẽ la toáng lên, như cô ấy lúc ngoài sân trường. Nhưng tôi cởi chiếc áo sơmi cũ màu đỏ của mình và đặt lên bàn.
- Lấy cái này mà quấn ngang hông. Trong túi còn có khăn giấy nữa đấy! - Tôi bảo.
Tôi rời khỏi bàn và đứng ở cửa để đảm bảo không ai chạy vào lớp trong lúc cô bạn “sửa soạn”. Vài phút sau, cô ấy đi ra với đôi chân đã được lau sạch, và chiếc áo sơmi đỏ của tôi quấn ngang hông. Cô ấy không nói gì, chỉ cúi đầu đi dọc theo hành lang để tới phòng vệ sinh nữ.
Hôm sau, bước vào lớp, tôi thấy cô bạn hôm trước đã tới. Khi tôi ngồi vào bàn, tôi thấy hai chiếc áo được gấp gọn, đặt ở chỗ tôi: một là chiếc màu đỏ của tôi và một chiếc áo khoác màu xanh.
- Tại sao lại có hẳn hai chiếc áo ở đây? - Tôi hỏi cô ấy.
- Chiếc áo đỏ của cậu, tớ đã giặt rồi, còn chiếc màu xanh tớ đã mua thêm. Trời lạnh lắm, đôi khi cũng cần mặc áo khoác.
Cô ấy chỉ nói thế.
Buổi tối về nhà, tôi mới phát hiện ra rằng chiếc áo khoác xanh là áo có mũ, và trong túi của nó có một mảnh giấy, viết: "Tớ cố tình mua áo có mũ. Để nếu có bao giờ cậu gặp phải những người bạn vô ý và ngốc nghếch như tớ nữa, cậu có thể đội mũ lên và trông cậu sẽ hoàn toàn bình thường và rất dễ thương. Cảm ơn sự thấu hiểu và cảm thông của cậu. Tớ thật sự xin lỗi cậu". (nguồn: trasua).
gửi bởi Mr.tuấn
27/10/2013 09:13
 
Jump to forum
Jump to topic

[Truyện ngắn] TÁCH CÀ PHÊ MUỐI ! Post bởi: Mr.tuấn Nguồn: Tràsữa * * * * * *

TÁCH CÀ PHÊ MUỐI
1. Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương… Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào.
Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về… Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống… Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ:
“Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe”.
Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh… Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói:
“Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng – giống như cafe cho thêm muối vậy… Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết…”.
Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt… Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình…
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và… như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối…
2. Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước… Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết:
“Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời… Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em… Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ… Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy… để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh… Anh yêu em!”.
Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối… Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!:)
gửi bởi Mr.tuấn
28/10/2013 09:51
 
Jump to forum
Jump to topic

[Thơ tình]

* * * *
CÓ MỘT NGƯỜI ĐÃ TỪNG NÓI YÊU TÔI.

Post bởi: Mr.tuấn
Tình trạng: Hoàn thành
----------------------------

¤ Có một người đã từng nói yêu tôi.
¤ Nói sẽ chờ, sẽ đợi tôi về lại.
¤ Tôi tin người, không biết mình khờ dại.
¤ Trên đời này có gì mãi dài lâu!
¤ Thời gian trôi không thương hại ai đâu!
¤ Nó sẽ phủ trắng mái đầu đang trẻ.
¤ Người chờ tôi vài đêm ngày có thể.
¤ Tháng năm dài đâu có dễ vượt qua.
¤ Cứ ví đời này như một bông hoa.
¤ Mới nở đó thôi chút là tàn lụi.
¤ Đợi chờ ích gì khi đời ngắn ngủi.
¤ Sao trách được người đã vội quên mau.
¤ Đo biển cả thường lấy độ nông sâu.
¤ Đo lòng người lấy bền lâu câu nói.
¤ Chỉ tiếc rằng đời mỏng manh sương khói.
¤ Dù có người đã từng nói yêu tôi...!
gửi bởi Mr.tuấn
28/10/2013 17:04
 
Jump to forum
Jump to topic

[Truyện cười]

KHÁCH ĐẾN CHƠI NHÀ !
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Tiếu lâm quán
Tình trạng: Hoàn thành.
* * * * * * * *
Khách đến nhà chơi cho Tèo 5 nqhìn đồng mua kẹo. Mẹ nhắc khéo :
- Tèo, con không biết nói gì à?
- Con ko biết ạ
- Thế con thấy mẹ hay nói với bố thế nào mỗi khi bố đưa tiền cho mẹ?
- Tèo liền hét to vào mặt khách: "Có bấy nhiêu thôi à?"
=)) Hô hô, trẻ con thì nó thật...
gửi bởi Mr.tuấn
28/10/2013 14:52
 
Jump to forum
Jump to topic

[ CƯỜI ] - LOGIC CỦA ĐÀN ÔNG !

LÔGIC CỦA ĐÀN ÔNG !
¤ Post bởi: Mr.tuấn
¤ Sưu tầm.
*******************
Chàng trai có 3 cô bạn gái nhưng không biết nên cưới cô nào. Vì thế anh ta đưa mỗi cô 5.000 USD và xem các cô tiêu thế nào.
Cô đầu tiên đi mua quần áo mới, làm tóc, làm móng tay móng chân và nói với chàng:
- Em tiêu tiền để làm đẹp cho anh vì em rất yêu anh.
Cô thứ hai mua thẻ chơi golf, đĩa CD, ti vi, stereo tặng chàng:
- Em tiêu tiền mua những quà tặng này cho anh vì em rất yêu anh.
Cô thứ ba cầm 5.000 USD, đầu tư vào chứng khoán, làm số tiền đó tăng gấp đôi, trả lại 5.000 cho anh chàng và tiếp tục đầu tư số còn lại:
- Em đầu tư số tiền này cho tương lai của chúng ta vì em rất yêu anh.
Chàng trai suy nghĩ rất lâu và lựa chọn rất khó khăn về cách thức các cô tiêu tiền, cuối cùng quyết định cưới cô có ngực to nhất.
P/s; LIKE nếu bạn thấy hay và ý nghĩa.:)
gửi bởi Mr.tuấn
04/11/2013 08:54
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Thảo luận ] Status Facebook hay.

Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Facebook

¤ ¤ ¤ ¤ ¤
1. Anh tiểu thương thương chị tiểu thương, thương đúng chỗ tiểu mà tiểu đúng chỗ thương.
2. Già người, già tóc, già râu. Bộ phận chiến đấu còn lâu mới già.
3. Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn, cho nên được gọi là khôn hơn người. Em xinh đâu phải nụ cười, em xinh là bởi nhiều người xấu hơn!
4. Tái dê chấm với tương gừng, ăn xong rồi lại phừng phừng như dê.
5. Ở giữa 2 cái chân thật là 1 cái chân tình.
6. Yêu nhau cởi áo cho nhau. Ghét nhau trợn mắt: Áo đâu? Mặc vào!
7. Phải bình tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu!
8. Nhan sắc có hạn, mà lựu đạn thì có thừa.
9. Muốn ngủ ngon thì đừng lấy vợ. Muốn không nợ thì đừng có yêu. Muốn cao siêu thì đừng dại gái. Muốn thoải mái thì vào nhà tu.
10. Buổi sáng thức dậy. Thể dục thể thao. Da dẻ hồng hào. Hứng khởi tuôn trào. Lại vào ngủ tiếp.
11. Hội trường yên ắng ngủ say. Thuyết trình vừa dứt... vỗ tay ra về.
12. Ăn hột mít luộc có thể gây mất đoàn kết nội bộ và nghi ngờ lẫn nhau!
13. Sống tình cảm mà không tiền cũng khổ. Yêu hết mình mà không được thì thôi.
14. Không có gì làm anh em ta xa cách. Chỉ ... hôi nách là xa cách anh em.
15. Con nhà gia giáo, huýt sáo theo liền.
16. Văn hay chữ tốt sao bằng thằng dốt lắm tiền.
17. Con là cái nợ, vợ là kẻ thù, thầy u là gián điệp.
18. Bò không ăn cỏ bò ngu. Trai không hú gái, trai ngu hơn bò!
19. Nếu tiền không làm bạn hạnh phúc thì hãy đưa nó cho tôi.
20. Cell phone thuê bao mà bạn vừa gọi, nó nằm ngoài vùng phủ sóng. Thật ra nó đang nằm trong vòng tay kẻ khác đang phủ mềnh.
21. Thúy Kiều ôm chiếc Iphone. Gọi cho Kim Trọng khôn hồn tới ngay. Trọng lấy laptop xách tay. Mail cho bà tú tới ngay tóm hàng.
22. 6 năm trời không bia, không rượu, không thuốc lá, không đi chơi đêm không đàn bà. Và thế là... tôi vào lớp 1.
23. Ngu còn tỏ ra mình phong phú.
24. Vì một người đi cố làm cả phố tắc đường.
25. Em đen nhưng tâm hồn em trong trắng, vì nhà em nghèo em dang nắng ... em đen.
26. Mai sau về với ông bà, ăn chuối cả nải ngắm gà khỏa thân.
27. Bia độc hơn rượu, bằng chứng trên thế giới chỉ có bia mộ chứ nào thấy rượu mộ ở đâu.
28. Mập không phải là cái tội. Mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người.
29. Những câu nói bất hủ, đọc sẽ không buồn ngủ. ( stt hay ).
gửi bởi Mr.tuấn
01/12/2013 16:43
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Thảo luận - Tán gẫu ] Lời cha dặn!

LỜI CHA DẶN !

- Post bởi: Mr.tuấn
- Tình trạng: Hoàn thành.
- Nguồn: Facebook.

¤¤¤¤¤

[LỜI CHA DẶN] Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.
- Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang. Con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.
- Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ. Con hãy đến bên và kề vai gánh giúp. Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ. Lời chê bai con hãy giữ riêng mình. Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm. Nỗi đau: Con hãy nén vào trong. Nỗi buồn: Hãy chia sẻ cho những người đồng cảm. Đừng khóc than – quỵ lỵ – van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến – có bầu trời, gió lộng thênh thang. Con hãy đưa tay: Khi thấy người vấp ngã. Cần lánh xa: Kẻ thích quan quyền.
- Con hãy cho. Và quên ngay. Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm. Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.
- Đừng vui quá, sẽ đến lúc buồn.
- Đừng quá buồn, sẽ có lúc vui. Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại. Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao, hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.
- Nhìn xuống thấp, để biết mình chưa cao.
- Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay. May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may. Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời, dù chẳng được trả công. Những điều cha viết cho con – được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.
- Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ. Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành! Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người – sống để yêu thương!

LỜI CHA DẶN!
gửi bởi Mr.tuấn
03/12/2013 09:23
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Thảo luận - Tán gẫu ] 10 Bài học xương máu...

10 BÀI HỌC XƯƠNG MÁU, TRƯỚC TUỔI 30!

Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Facebook

¤¤¤¤¤¤¤

10 BÀI HỌC "XƯƠNG MÁU" CẦN NHỚ TRƯỚC TUỔI 30"
Tuổi trẻ là để tận hưởng, trải nghiệm, mắc sai lầm và học được từ chính những sai lầm đó.
1. Tiền không-bao-giờ giải quyết được vấn đề thực sự.
2. Chậm mà chắc.
3. Bạn không thể làm vừa lòng tất cả mọi người.
4. Sức khỏe là tài sản quý giá nhất.
5. Tình yêu cũng có thể là một lựa chọn.
6. Bạn không phải là cái "rốn" của vũ trụ.
7. Không giấu "dốt".
8. Bạn không thể luôn có được điều mình muốn.
9. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
10. Trân trọng những điều bạn có.
gửi bởi Mr.tuấn
04/12/2013 09:15
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Thảo luận ] Kinh nghiệm xương máu.

Bài viết: Kinh nghiệm xương máu.
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Facebook

¤¤¤¤¤¤

[ Kinh nghiệm xương máu ] : Tắm trong mùa đông.
_ Khởi động cho nóng người trước khi tắm (uốn éo nhảy nhót các kiểu v.v..)
_ Tuyệt đối không tắm nước lạnh ở nơi có gió, cẩn thận cảm méo mồm chết cmn luôn đấy !
_ Không mặc quần áo khi tắm, có nghĩa là cởi tuốt, nếu bạn mặc khi nước bắn ngắm vào càng lạnh hơn .!
_ Tắm nhanh và dứt khoát, càng rụt rè càng làm cho bạn lạnh hơn, hãy lao vào và cảm nhận ngay...!
Và cuối cùng quan trọng nhất là:
_ Trong khi tắm phải hát thật to, để khi bạn không còn hát nữa người thân sẽ vào cứu bạn.
----------------------------------
Một con bò đang ngồi canh heo đẻ, miệng lúc nào cũng khấn:
- Lạy trời heo đẻ ra heo!
Con gà đi ngang thấy thế bèn nói:
- Ôi trời, heo thì đẻ ra heo chứ ra gì, ngồi đó mà khấn cái gì.
Bò quê quá quay sang quát lớn:
- Mày thì biết cái gì... Mày có ngủ với nó đâu mà bít chứ !
-----------------------------------
Kưa gái không khó , cái khó là làm sao cho nó yêu mình.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Lừa tình ko khó, cái khó là giữ sao cho mình không được yêu nó.
------------------------------------
Đa phần con gái thường Yêu bằng TAI …
.
.
.
.
Và hay …
.
.
.
.
.
.
.
.
Mang THAI ngoài ý muốn.
--------------------------------------
gửi bởi Mr.tuấn
05/12/2013 08:09
 
Jump to forum
Jump to topic

Chuyên mục: Cà phê chiều thứ 7 !

Tên bài viết: Xin chào tháng 12.
Post bởi: Mr.tuấn.
Nguồn: Trasua.
Tình trạng: Hoàn thành.

¤¤¤¤¤¤¤
Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm - cũng là tháng mang lại nhiều cảm xúc nhất cho con người…. Cảm giác hối hả, cập rập của một năm sắp qua xen lẫn cùng cái rạo rực, vui sướng khi sắp chào đón một năm mới làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Họ cảm thấy mình cần được yêu thương, cần được chia sẻ và cần được cống hiến nhiều hơn nữa cho cuộc sống này…
Em ra đời vào ngày gió se lạnh của tháng 12 – tháng cuối cùng của một năm. Ba mẹ bảo em rằng vì sinh vào cuối năm nên sẽ thiệt thòi hơn các bạn cùng trang lứa, rồi em sẽ khóc tiếng khóc đầu tiên khi họ đã biết đi... Nhưng em chẳng bận tâm, có hạnh phúc nào bằng khi em đã được sinh vào một tháng tuyệt vời như thế. Em giống như tháng 12 vậy, chẳng bao giờ lấy làm buồn vì là tháng sau cùng cả, ngược lại còn lấy làm hãnh diện về điều đó bởi: Tháng 12 là tháng của những lễ hội, của niềm vui và cả những háo hức đón chờ…
Tháng 12 – tháng của sum vầy và gắn kết. Chẳng phải những người đi xa hay trở về quê nhà, trở về với những người họ yêu thương vào tháng 12 đó sao. Nếu không có tháng 12 thì có lẽ đường về hãy còn xa lắm trong ánh mắt ngóng đợi của bao người con xa xứ! Không có tháng 12 thì tháng 1, tháng 2, tháng 3 và cả những tháng sau nữa sẽ cũng chẳng có thể đến được.
Tháng 12 – tháng của những hò hẹn và yêu đương, trong tiết trời lành lạnh của đêm Giáng sinh năm nào, anh và em bước vào giáo đường, tiếng thánh ca mang mác cả không gian. Anh khẽ đặt tay mình lên tay em, những ngón tay run run vì lạnh, em khẽ siết lấy và quay mặt đi thật nhanh. Có lẽ, tháng 12 đã gieo vào lòng mỗi con người ngoài kia, có cả anh và em một cảm xúc khao khát yêu đương đến cháy bỏng. Tháng 12 đã đem chúng ta đến gần nhau hơn và đã cầm tay anh đặt lên tay em trong buổi đầu yêu đương đầy bỡ ngỡ ấy. Không biết, tháng 12 đã se duyên cho bao nhiêu lứa đôi yêu nhau rồi anh nhỉ?
Tháng 12 – Đoản khúc thời gian, khi bước đến tháng cuối cùng của một năm người ta thường có thói quen nhìn lại và đánh giá về những điều đã trải qua, đã nhận được trong suốt 11 tháng trước. Có người sẽ thở phào một cái rõ to vì cuối cùng cũng đi được hết 11 tháng vất vả. Có người lại ngoái nhìn về với ánh mắt đầy mãn nguyện vì cuối cùng họ đã làm được một điều gì đó thật đáng tự hào. Dù vui mừng hay tiếc nuối thì tháng 12 cũng là tháng để họ được trở lại là chính mình, được cho phép mình thả lỏng, được tận hưởng để chờ đón một năm mới sắp đến với bao kế hoạch, dự định và cả những thách thức đang đợi chờ ở phía trước.
Sinh nhật em vào ngày cuối cùng của tháng cuối cùng của một năm – 31 tháng 12. Có bất ngờ không anh khi em là cô gái cuối cùng được sinh ra? Còn em thì cảm thấy điều đó thật thú vị, vào ngày sinh nhật, các bạn bè của em sẽ trêu em là em út, rằng em sinh ra muộn nhất rằng nên phải gọi tất cả là anh là chị. Em đã giả vờ phụng phịu vì điều đó và nhất quyết không chịu mình là “em út” trong mắt bạn bè. Rồi có lần, em đã giả vờ quên mất ngày sinh nhật của mình nhưng cuối cùng bạn bè đã cho em một bữa tiệc thật đáng nhớ, tất cả mọi người đều không thể quên một ngày sinh đặc biệt như vậy. Em vui sướng vì mình là người đón nhận niềm vui tuổi mới sau cùng. Khép lại một năm bằng một bữa tiệc sinh nhật, quả thật rất hạnh phúc!
Tháng 12 đã đến rồi, thãy chuẩn bị chào đón tháng cuối cùng này với tất cả những niềm vui, hi vọng và chờ đón những điều bất ngờ sẽ đến nhé, bởi những niềm vui thì thường hay đến sau cùng mà.
gửi bởi Mr.tuấn
05/12/2013 16:01
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Truyện ngắn ] Diều và gió!

Tên bài viết: Diều và gió!
Nguồn: Trasua.
Post bởi: Mr.tuấn.
Tình trạng: Hoàn thành.
¤¤¤¤¤¤¤
Nơi cảm xúc thăng hoa ❤ ♥ ♫ ♬ ♪ ♩ ♭ ♪

Diều và gió!
Ban đầu nó chỉ là những tờ giấy trắng tinh nằm yên trong quyển vở của cậu bé học lớp 3. Một ngày nọ, cậu bé quyết định dùng nó. Và nó đã không còn là những tờ giấy tầm thường ngày nào.
Người ta giờ đây gọi nó là diều, một cái tên mà nó luôn cảm thấy tự hào khi được nhắc đến.
Diều rất chờ đợi cái ngày đầu tiên mà nó sẽ cất cánh tung mình trên bầu trời cao, nơi chỉ có mây trắng cao vời vợi cùng nó thoả thích chuyện trò, tâm sự. Nó cảm mến cậu chủ vì cách cậu ta nâng niu, trân trọng nó đến nhường nào... Ngày mai, mọi chuyện sẽ khác...
Ngày mong chờ nhất trong cuộc đời của diều đã đến, đó là một ngày nắng đẹp và không còn gì tuyệt hơn nếu được bay lượn trong thời tiết đẹp thế này. Cậu bé căng dây diều và chuẩn bị thả nó lên bầu trời xanh. Chẳng rõ vì lý do nào diều cậu thả làm cách nào cũng không thể bay cao được...
Không có gió, cậu bé thì thầm với cánh diều.
Phải rồi, diều muốn bay lên bầu trời cao phải nhờ đến gió. Lòng diều phập phù ý nghĩ mình phải nhờ cậy ai đó, nó thủ thỉ vào không gian:
"Gió ơi, hãy giúp tôi bay lên với bầu trời xanh".
Lời cầu khẩn của diều đã đến tai với nàng gió. Cô ấy mượt mà khẽ lắc mái tóc lãng du của mình thổi bay diều lên không trung trong sự ngạc nhiên pha lẫn thích thú của cậu chủ nhỏ. "Thích quá, tôi muốn bay cao hơn nữa hỡi gió"- Diều thích thú nói.
Và gió đồng ý. Diều bay cao hơn trước, giờ nó đã ở rất xa xo với cậu chủ của mình...
Diều đã gặp mây, ôi, cô nàng thật quyến rũ... Nhìn xem, cô ấy dường như đang gọi mình đến bên cô ấy. Diều nghĩ như vậy khi thấy làn mây đang nhẹ nhàng trôi đi...
- Gió ơi, hãy đưa tôi lên cao, cao hơn nữa...
- Nhưng rồi anh sẽ không thể nào gặp lại cậu chủ, gió nhẹ nhàng khuyên nhủ.
- Ai cần đến cậu ấy, tôi cần gió giúp tôi, cánh diều từ chối lắng nghe.
Gió lại một lần nữa chiều lòng diều và lần này, cậu chủ nhỏ đã không thể níu kéo sợi dây dù nắm giữ diều. Diều đã bay, bay rất cao... Ở trên không trung, khi đã gần chạm đến các tầng mây, đột nhiên sự ngạo mạn của một kẻ chiến thắng lấn lát lý trí của diều:
- Tôi không cần gió, tôi... yêu mây. Không có cô tôi vẫn có thể bay, bay cao hơn nữa.
Và gió đã bị tổn thương, lời nói của diều hơn cả một sự xúc phạm... Gió đã nhẹ dần đến khi không trung không còn nghe tiếng cô ấy hát, gió đã đi như thế...
Mất gió, diều tự nhiên chới với. Gã ta không thể điều khiển mình được nữa.
- Cậu chủ... cậu chủ...
Diều hét lên nhưng gã đã quên mình từng từ bỏ cậu chủ của mình thế nào... Hắn đang rơi, rơi đến một xó nào đó mà sẽ không ai còn nhận ra hắn... Mây, hắn nhìn thấy thấy cô nàng đỏm dáng đang cười nhạo sự ngu ngốc của hắn...
- Gió... gió ơi...
Diều thốt lên lời gọi gió trong sự tuyệt vọng nhưng gió đã không thể nghe...
Hạnh phúc thật sự là gì khi bạn là một kẻ không biết nắm giữ nó? Giống như diều, hạnh phúc cuối đời của nó xem ra chỉ là cái vũng lầy và người ta sẽ mãi cười nhạo nó, một kẻ bất nghĩa và không bao giờ biết trân trọng những gì đang có...
gửi bởi Mr.tuấn
06/12/2013 09:16
 
Jump to forum
Jump to topic

[ Thảo luận ] Cà phê chiều thứ 7!

Tên bài viết: Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm!
Nguồn: Trasua.
Tác giả: Leng keng.
Post bởi: Mr.tuấn.
Tình trạng: Hoàn thành.

¤¤¤¤¤¤¤
Nơi cảm xúc thăng hoa ❤ ♥ ♫ ♬ ♪ ♩ ♭ ♪

Bất chợt chạm ngõ cái lạnh của mùa, ta ngẩn ngơ đưa tay đón gió vào lòng, hanh hao thương nhớ, chùng chình nhớ thương.
Gửi những người đã, đang và sẽ trở thành người thương trong cuộc hành trình vạn dặm. Gửi những ai đi cùng ta, bên cạnh ta, song song với ta hoặc giao ta trên một đoạn đường ngắn ngủi. Gửi cả những dại khờ, những phút bốc đồng nông nổi, cùng những yêu thương đậm sâu ta chôn giấu trong tim…
Mùa về rồi, gió lạnh thổi xác xơ lòng, người đi ra đường đừng quên mặc ấm!
Những câu nhắc dù là thừa thãi, dù là nhỏ nhoi và chìm nghỉm trong muôn vàn câu nhắc của muôn vạn người khác đang lướt qua nhau, nhưng vẫn muốn nhắn nhủ tới người, những người thương chiếm cứ một khoảng trống trong tim ta, mặc thêm áo ấm khi Đông về, người nhé!
Trong chuỗi va đập của nhịp sống hối hả hằng ngày, sự lướt qua nhau của hai kẻ lạ mặt cũ lòng là một biến cố ngẫu nhiên, là sự sắp đặt vô tình của số phận. Nhưng cũng nhờ những biến cố ngẫu nhiên ấy, ta quen một người dưng, thương một người dưng, có thể sau này trở nên say đắm trong biển tình, cũng có thể hững hờ xa cách đến đắng lòng. Chỉ biết rằng chúng ta từng có duyên hạnh ngộ, dẫu vô duyên về sau nhưng cũng là một thời ta nuôi thương nhớ qua những chuỗi tháng ngày dài ngắn khác.
Ta chợt nghe hanh hao mùa cũ gợi miền kỷ niệm buồn thương tang tóc, nhớ những ngày mùa về so vai bên nhau, tay lồng tay nhau trên phố. Ta nghe trên phố hát khúc tình rong ruổi rêu phong, nghe những nhịp tim thời xuân trẻ ấm nồng nhiệt huyết. Ta còn nhớ những đoạn mênh mang hạnh phúc, những nụ cười ngắn ngủi chạy dài trên những nỗi đau thương…
Mùa khe khẽ hát, ta khe khẽ say, say trong một thời nhung nhớ cũ. Biển người quá đông và tim ta chật chội, chợt ùa về cảm giác trống rỗng, tay tìm tay nắm lấy cố với níu chút kỷ niệm từ những ngày tháng yêu thương xưa. Nhưng ta biết rằng, phải tự nhủ mình buông tha quá khứ, thả trôi kỷ niệm về một khoảng trời riêng vốn hiện tại không thuộc về. Ta trao yêu thương chân thành cũng chỉ mong người cũ an yên với say sưa tình mới.
Những ngày gió mưa hun hút, những ngày tê tái tim mềm, ta chông chênh trong một miền không thể bình yên. Không phải miền lạnh lẽo, mà là miền cô đơn. Có quá nhiều cách để sưởi ấm trong những ngày lạnh, đơn thuần là khoác thêm áo, quàng thêm khăn, hoặc co mình trong chăn ấm và nhâm nhi một tách trà nóng tỏa khói thơm lừng,… Ta cũng rụt rè ngượng nghịu, gửi đến những người đã qua, đang tồn tại và sẽ đến, những miền ấm áp từa tựa yêu thương, lại ấm nồng những quan tâm thành thật. Nụ cười đó, ta vẽ trên môi, như lời nhắc đó, ta dành trọn cho người!
… Lạnh về rồi, nhắc người thương mặc ấm!
gửi bởi Mr.tuấn
06/12/2013 09:02
 
Jump to forum
Jump to topic

Tháng Một! Ủ đầy một vốc say mê...

Tháng Một! ủ đầy một vốc say mê!
Chúng ta vẫn tất bật, như Xuân kia vẫn tất bật tràn về từng góc phố. Hãy vén bức màn vương bụi cũ để nhìn thấy ánh sáng xanh trong một ngày tháng Một đầy tươi mới.
Có những ngày luôn khiến con tim người ta tươi trẻ lạ. Có những ngày luôn khiến môi mỉm cười và ánh mắt hân hoan. Đó hẳn là những ngày đầu tiên của một năm mới đến.
Những ngày tháng Một báo hiệu sự chuyển mình mạnh mẽ của đất trời, sự chuyển giao mùa cũ – mới, kết thúc một vòng quay vừa trọn vẹn, kéo dài thêm một vòng quay mới mẻ mê say.
Tháng Một là tháng để mọi người cùng nhau đặt những viên gạch đầu tiên trên chặng đường một năm đang đến, cũng là tháng vạch ra nhiều định hướng, chờ đợi, ấp ủ tin yêu hy vọng. Tháng Một vốn dĩ tuyệt vời hơn một nét cười xuân con gái!
Trong thời khắc mùa giao, con người ta cảm nhận rõ rệt được đường đi nước bước của thời gian. Chúng ta nhủ lòng lắng mình hơn nữa, chậm rãi nghe âm thanh phả ra từ cuộc sống. Là một nét tinh nghịch trẻ thơ trong tà áo mới, là một thoáng thẹn thùng của cô gái chớm yêu, hay là sự lo toan trăn trở của những đấng sinh thành…
Lặng nhìn dòng đời trôi trong hối hả, chúng ta nhủ mình phải biết yêu thương nhiều hơn, trao đi chân thành không mong nhận lại, chỉ mong có thể khẽ khàng giữa những cựa mình cuộc sống, giữa những bộn bề vẫn có thể bình yên.
Tháng Một là tháng đánh dấu của sự khởi đầu. Vậy nên, hãy cũng nhau dặn lòng có một khởi đầu thật tốt, nhiều may mắn, nhiều phước lành, nhiều sự thành công.
Một chặng đường mới sẽ có những quanh co không lường trước, đời người hữu hạn, cũng không biết chắc rằng mình sẽ còn đi trên con đường mới ấy thêm bao nhiêu lần nữa. Chỉ cần biết rằng, hãy say mê đến từng giây từng phút, níu chút mùa giao, buông những mỏi mệt và tất tả xuôi ngược cho một năm cũ đi qua, cùng đón chào một năm mới với nhiều điều thêm ý nghĩa.
Tháng Một là tháng của những cơn mưa Xuân mát lành dịu ngọt, là bóng mưa phùn lất phất hạt mỏng tang, thấm đều trên nụ cười mỗi người chào nhau nơi đầu ngõ, là tiếng thở dài trút vội qua từng bước chân đi. Chúng ta vẫn tất bật, như Xuân kia vẫn tất bật tràn về từng góc phố. Hãy vén bức màn vương bụi cũ để nhìn thấy ánh sáng xanh trong một ngày tháng Một đầy tươi mới. Trên hết là, ươm mầm những hy vọng, ủ đầy những say mê!

Tên bài viết: Tháng Một! ủ đầy một vốc say mê!
Post bởi: Mr.tuấn
Tác giả: Hạc Xanh
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
02/01/2014 17:49
 
Jump to forum
Jump to topic

Cà phê chiều thứ 7 - Viết cho những ngày cuối năm!

Viết cho những ngày cuối năm!
Hãy xem xét và cân nhắc cẩn thận một lần nữa những kế hoạch của mình, ươm cho mầm xanh một sự sống mới tràn trề vào một năm mới đến, thắp lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro.
Khi những vòng kim thời gian khép lại trọn vẹn một năm là khi chúng ta ngồi nhìn lại chặng đường đã qua của mình. Giữa thời khắc giao mùa, việc nhìn ngẫm lại những việc đã xảy ra và những điều sắp tới khiến mỗi người có cảm giác hồi hộp và háo hức lạ kỳ. Một năm qua đi, chúng ta đã làm được gì, chưa làm được gì và định hướng xem cần phải làm gì trong một năm mới đến.
Có những nỗi buồn đã buông bỏ được chưa?
Những buồn đau dai dẳng, ám ảnh đến từ quá khứ nên là thứ được loại bỏ đầu tiên trong hành trình đón chờ một năm mới. Năm mới đến, không ai muốn rước thêm những phiền muộn vào mình. Hãy liệt kê ra những sai lầm phạm phải, những thương tổn gây ra cho nhau, cùng chân thành nhìn lại và nhủ lòng khắc phục chúng trong một năm mới đến. Đấy là cách để tống tiễn nỗi buồn, hay cũng là cách để buông bỏ chúng thành công nhất.
Có những thành công bị trì hoãn đã thắp đủ nhiệt thành hay chưa?
Một năm trôi qua có nhiều thành tựu mới, cũng có không ít những lần chúng ta thất bại. Chúng ta dễ dàng mỉm cười với thành công nhưng luôn chạy trốn những lần bị vấp ngã. Không sao cả. Tương lai là để tiến về phía trước, đừng để mình bị thụt lùi lại phía sau. Hãy xem xét và cân nhắc cẩn thận một lần nữa những kế hoạch của mình, ươm cho mầm xanh một sự sống mới tràn trề vào một năm mới đến, thắp lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro. Một năm mới, khởi đầu mới, chúng ta có quyền tin vào những thành công dựa trên những nền móng cũ.
Có những yêu thương bịt bùng, không lối thoát?
Là khi tình cảm trao đi không được nhận lại. Là khi bị phản bội sau nhiều ngày nắm chặt tay nhau. Là khi không nhận ra tim mình đớn đau đến nhường nào bởi nó đã rách bươm và nhằng nhịt vết xước. Thay vì buồn khổ và hoài niệm, hãy học cách tự chăm sóc cho tim mềm, tự ủi an bản thân, yêu thương mình và yêu thương rộng mở với những mối quan hệ xung quanh. Hãy học cách dành tình cảm xứng đáng cho những người xứng đáng…
Chúng ta sẽ thấy tóc ông bà, cha mẹ có nhiều thêm sợi bạc, mấy đứa em cũng cao lớn hơn một chút. Dành tình yêu thương trong trái tim bình ổn của mình chia sẻ với mọi người xung quanh ấy: với gia đình, bè bạn. Khi bắt nguồn tình cảm từ một trái tim khỏe mạnh và lành lặn, chúng ta có thể tự tin vào những gặt hái yêu thương trong một năm mới đến.
Sẽ còn nhiều những mong muốn được chia sẻ cùng năm cũ qua đi và nhiều điều ấp ủ cho một năm mới đến. Tin rằng, khi ngồi nhìn lại, cùng viết và gạch đi những điều không hay, chúng ta sẽ có nhiều hơn niềm tin và sự mạnh mẽ để đón chờ những điều tươi mới nhất!

Tên bài viết: Viết cho những ngày cuối năm
Tác giả: Hạc Xanh
post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
03/01/2014 08:59
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Có nhất thiết cứ phải là Kim Tan?

Có nhất thiết cứ phải là Kim Tan?
Kim Tan cũng chỉ là một trong số hàng trăm, hàng ngàn những cơn sốt khác trong lòng các chị em mà thôi, chỉ có điều bây giờ cái tên này được nghe đi nhắc lại nhiều quá đến hóa nhàm.
Câu trả lời là không. Bởi vì bất cứ một chàng đẹp trai, phong độ, nhà giàu nào xuất hiện trên màn hình cũng sẽ ngay lập tức có một bộ phận không nhỏ các cô gái không cần cưa cũng tự động đổ. Và những lời có cánh với tần suất khủng bố dành cho một anh chàng có đầy đủ mọi thứ trừ khả năng bước ra khỏi cái tivi cũng lại gần như ngay lập tức “chọc ngoáy” đến một bộ phận khác: hội những kẻ (rảnh rỗi) bất bình (bắt buộc) phải đứng lên anti.
Kim Tan cũng chỉ là một trong số hàng trăm, hàng ngàn những cơn sốt khác trong lòng các chị em mà thôi, chỉ có điều bây giờ cái tên này được nghe đi nhắc lại nhiều quá đến hóa nhàm. Không phải Kim Tan thì cũng sẽ là Kim A, Kim B, Kim Z. Vậy nên thống nhất nhé, Kim Tan chẳng có lỗi gì đây. Thế nhưng cái anh chàng hư cấu này lại có quyền năng khiến các phe phải nổi sóng, và phe nào cũng lý lẽ đầy mình, quyết không khuất phục.
Chả lẽ con gái bất hạnh đến mức mở mắt ra là gặp kẻ không ra gì nên mới phải bấu víu niềm tin, thề non hẹn biển với những chàng trai nói cười theo kịch bản dựng sẵn. Hay thực tế là con trai bây giờ chả ra gì, đến mức một người không có thật cũng phải ngả mũ chào thua? Con gái quyết tìm một chàng trai như phim, hoặc cũng vì không tìm được ngoài đời nên mới phải nhờ phim. Còn con trai lại muốn con gái tránh xa những ảo tưởng đó ra, để chú ý đến mình, nên mới phải ghét, phải cay, phải chê, phải hạ bệ những hào quang phim ảnh ấy? Tiêu chí chọn bạn gái bây giờ đã hạ thấp đến mức tối thiểu: là hoặc biết phim Hàn, hoặc không.
Lời qua tiếng lại, đủ thứ chiêu trò, hết ảnh chế lại qua slogan chỉ để “dìm hàng” một cơn sốt chẳng mấy khi kéo dài được qua tổng thời lượng phát sóng. Người này gân cổ gào thét tình yêu, thì người kia bĩu môi dè bỉu. Người này tôn sùng, thì người kia quyết tâm dẫm bẹp. Có lẽ chỉ mỗi ông đạo diễn ở xứ sở xa xôi là vui thôi.
Không biết phim Hàn là nơi mộng ước của các nàng được thăng hoa, hay lại chính là cái loa hét thẳng vào tai và tiêm nhiễm cho họ rằng cuộc sống ngoài này rõ chán? Nên nếu tắt màn hình rồi thì làm ơn trở về với cái thực tế này đi. Có thiếu thốn gì đâu những điều lung linh mà cứ phải thét gào, sủng ái một cách thái quá với những thứ trong phim rồi vô hình chung xem thường những người đang hiển hiện ngay trước mắt.
Còn một bộ phận những người rảnh rỗi, thừa chất xám đang ngồi nghĩ cách dẹp loạn sở thích của người ta thì hoặc là cứ tiếp tục ảo tưởng về sức mạnh của mình để xỏ xiên, anti những thứ không có thật, hoặc là làm việc gì đó có ích hơn đi. Chê bai các cô rằng “Kim Tan có ăn được hay không?” thì thực ra anh cũng có ăn được đâu, nếu cứ suốt ngày chúi mũi vào những việc lãng nhách.
Tỉnh lại, và ai lo việc người đấy đi!

Tên bài viết: Có nhất thiết cứ phải là Kim Tan?
Tác giả: Rosie
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
03/01/2014 09:24
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Mẹ ơi! Có bao giờ mẹ trách con không?

Mẹ ơi, có bao giờ Mẹ trách con không?
"Con biết Mẹ đã hi sinh cho con nhiều lắm, con biết cả những nỗi buồn mà con trót làm hằn in trên đôi mắt Mẹ. Nhưng Mẹ ơi, có bao giờ Mẹ trách con không...?"
Mẹ à, con của Mẹ là một cô gái nhạy cảm và ưa viết lách. Con đã viết, viết rất nhiều, viết về bạn bè con, thầy cô con và cả những rung cảm tình đầu nhẹ nhàng, quyến luyến. Thế nhưng chưa một lần con viết về Mẹ - người đáng được tôn vinh nhất trong cuộc đời của con. Mẹ à, Mẹ có trách con không?
Con luôn tự nhận mình sống giàu tình cảm. Nhưng hôm nay ngồi nghĩ lại, cái cảm xúc của con luôn dành cho một ai khác không - phải - Mẹ. Mẹ à, Mẹ có trách con không?
Những ngày lễ, con cũng giống như rất nhiều cô gái khác, đi đến lớp và "mè nheo" đòi các bạn nam tặng quà. Nhưng con đã hối hận vô cùng sau một câu nói tưởng chừng vu vơ: "Đôi khi ta quên Mẹ cũng là phụ nữ". Mắt con nhòe đi sau câu nói ấy. Phải rồi, công sinh thành và dưỡng dục bao năm, đã bao giờ con dành tặng Mẹ một món quà hay đơn giản là một lời cảm ơn đâu. Vậy mà con cứ hay "vòi vĩnh" xin tiền Mẹ để mua quà tặng sinh nhật cho các bạn hay quà mừng vào những dịp tiệc tùng. Con ích kỉ quá, Mẹ nhỉ, Mẹ có trách con không?
Con lại nhớ có những đêm mùa đông, miền Bắc trời rét cắt da cắt thịt, Mẹ một mình ra khỏi nhà từ lúc 3 giờ sáng rồi rong ruổi trên những chuyến hành trình kiếm kế mưu sinh cho cả gia đình. Con say giấc chẳng biết đâu những vất vả hi sinh của Mẹ, Vậy mà con vẫn hay than vãn mình mệt mỏi sau mỗi buổi học để rồi Mẹ lo lắng: "Con có sao không?"
Con chợt ân hận lắm vì những lần con lỡ cãi lời Mẹ. Con trách móc Mẹ đủ điều: trách Mẹ không hiểu con, trách Mẹ không cho con tự do mua thứ này, thứ kia, con chỉ biết trách móc và trách móc mà chẳng biết rằng sau những lời nói vô tâm ấy, Mẹ đã buồn biết chừng nào.
Con biết có những lầm lỗi mà con đã gây ra khiến Mẹ phải tổn thương rất nhiều. Mẹ chưa bao giờ khóc trước mọi người nhưng Mẹ biết không, con vẫn thấy những giọt nước mắt ấy lặng lẽ rơi sau cánh cửa phòng, từ khóe mắt Mẹ đã hằn in những dấu vết thời gian.
Mẹ đã hi sinh nhiều như vậy, thế mà con lại trách móc Mẹ, cãi lời Mẹ và vô tâm với Mẹ. Mẹ à, Mẹ có trách con không? Có lẽ chưa bao giờ và sẽ là không bao giờ phải không Mẹ? Vì con nhận ra, sẽ chẳng có ai bao dung với con vô điều kiện như Mẹ, không một ai Mẹ ạ.
Con và Mẹ vẫn hay bất đồng ý kiến nhưng con biết một điều Mẹ ạ. Rằng Mẹ là lí do lớn nhất và có lẽ duy nhất để con tồn tại trên cuộc đời này. Rằng Mẹ đã cho con sự sống, cho con một cơ thể với trái tim khỏe mạnh, cho con cả một tâm hồn, dạy con biết yêu thương, chia sẻ và quan tâm...
Con biết Mẹ luôn quan tâm và lo lắng cho con. Nhưng Mẹ biết không, Mẹ không thể bên con mãi mãi. Con sẽ phải tự bước đi trên đôi chân của mình. Vì thế, hãy để con lựa chọn, Mẹ à. Hãy để con sống hết mình với tuổi trẻ, với đam mê của con, dù con đường đó có chông gai như thế nào, dù con có thất bại. Con không sợ, vì con có Mẹ, vì Mẹ là niềm an ủi lớn nhất dành cho con.
Và rồi con muốn nói - lời nói mà bản thân con cùng bao nhiêu người con khác đã rất nhiều lần định nói với người Mẹ của mình nhưng lại không thể nói : Con yêu Mẹ! Mẹ hãy tha thứ cho những lỗi lầm mà con đã gây ra, Mẹ à, có bao giờ Mẹ trách con không?


Tên bài viết: Mẹ ơi, có bao giờ Mẹ trách con không?
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
03/01/2014 12:28
 
Jump to forum
Jump to topic

Đã bao giờ bạn gỡ một con hạc giấy?

Đã bao giờ bạn gỡ một con hạc giấy?
Người ta chỉ xếp hạc giấy để trưng, để ngắm, để tặng. Có ai lại ngồi cẩn thận gỡ một con hạc giấy, nhỉ?! Nếu không thích thì cứ vò nát là xong...
Một người bạn đã dạy tôi cách gấp hạc rất nhanh và đẹp. Thẳng nếp và sắc cạnh, thân con hạc ít đường miết và do vậy, nhìn rất mát mắt.
http://i.imgur.com/YU4dlJ1.jpg
Gấp hạc cũng như vun vén một tình cảm. Bạn luôn muốn nhẹ nhàng, luôn muốn nâng niu, luôn muốn biến nó thành một thực thể thập toàn thập mỹ. Một con hạc đẹp không tì vết, bạn ngắm mãi không chán. Với một con hạc trót gấp sót gấp sai, mỏ hỏng đuôi cong, bạn sẽ gấp một con khác, rồi nhiều con khác cho đến khi hài lòng mới ngưng. Có nhiều người rất chăm chỉ gấp hạc và chẳng bao giờ nản lòng, luôn đòi hỏi phải gấp kì được con hạc đẹp nhất. Tôi thán phục họ, những người không mỏi mệt đi tìm tình yêu tròn trĩnh đích thực cho mình.
Tháo hạc là gỡ bỏ một tình cảm. Dù đẹp hay xấu, thì tháo sinh vật giấy tí xiu ấy cũng khiến bạn lúng túng lúc khởi đầu. Xoay đuôi, xoay cổ, phải bung nếp nào ra đầu tiên để tờ giấy không rách toạc? Phải bung nếp lòng nào đầu tiên và như thế nào để tình yêu cũ không làm tâm hồn bạn rách toạc hay trở nên quá nhàu nhĩ? Khi con hạc trở lại trạng thái một tờ giấy, thì dù có miết lấy miết để bằng bàn ủi 100 độ, nó cũng chẳng thể phẳng phiu như trước. Mảnh giấy từng là một con hạc đẹp, dù gấp khéo và gỡ khéo thế nào thì vẫn có vết nhăn. Bạn sẽ có thể hoàn toàn phủi sạch những chuyện xưa cũ? Tôi không nghĩ thế. Kỷ niệm rất hiếu động, nó nấp đâu đấy và thi thoảng chạy ra hù một cái làm bạn giật mình, rồi nó lại lẩn mất.
Sẽ có người vẫn giữ lại những con hạc không như ý, không tháo ra, rồi gấp một con khác. Nhưng lẫn lộn trong đống hạc, họ khó phân biệt được đâu là con đẹp nhất để ngắm, để chăm sóc. Hoặc trong một phạm vi hũ thủy tinh hẹp mà quá nhiều hạc thì chúng sẽ cựa vào làm tấy nhau. Còn tôi, tôi sẽ giữ cho mình một con hạc đẹp và một vài (hoặc có thể là khá nhiều) tờ giấy nhăn nhó.
Mr.tuấn ( từ một ngày nào đó rất xưa! )

Tên bài viết: Đã bao giờ bạn gỡ một con hạc giấy?
Tác giả: PLOY
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
03/01/2014 18:07
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Đông này lạnh lắm, anh đã có người để yêu thương chưa?

Đông này lạnh lắm, anh đã có người để yêu thương chưa?
Đông lạnh thế này, có người bên cạnh anh sẽ cảm thấy ấm áp hơn phải không anh? Em chỉ biết tự trách mình không đủ can đảm để nói yêu anh, bất lực vì không thể ở bên anh.
Đông lạnh, con người ta cảm thấy cô đơn và cần nắm lấy một bàn tay của ai đó, cần cái ôm của ai đó và cần ai đó sưởi ấm trái tim mình. Em biết, nhưng em không thể làm điều đó cho anh.
Đêm đến, khi chỉ còn một mình với bầu trời đêm tĩnh mịch, em mới tự hỏi giờ này anh đang làm gì, đang ở cùng ai, đang cảm thấy như thế nào. Trái tim em lại cảm thấy nhói lên vì không đủ can đảm hỏi anh để có được câu trả lời. Bởi với anh, em không là ai cả, hay em chỉ là một người bạn ở rất xa nơi anh thuộc về.
Bình minh thức giấc, khi đôi mắt em chưa kịp đón ánh nắng mai, tâm trí em đã nghĩ về anh. Sáng nay anh sẽ ăn gì, anh sẽ đi đâu và khi ra ngoài anh có mặc đủ ấm hay không. Rồi em tự cười mình, bởi tất cả những điều đó em cũng đâu thể thốt nên lời, đâu thể thổ lộ cho anh biết. Chỉ là em đang đặt câu hỏi cho chính em rồi luẩn quẩn không biết câu trả lời mà thôi.
Em thật sự không đủ dũng cảm để theo đuổi tình yêu của mình, em sợ sẽ không với được tới anh, sợ trèo cao sẽ ngã đau. Nếu sợ nhiều như vậy thì đâu phải là yêu – người ta sẽ nghĩ như vậy. Nhưng nếu ai đã từng yêu, đã từng không dám tiếp tục yêu thì sẽ hiểu được nỗi sợ hãi của em lúc này.
Em không hiểu vì sao mỗi lần nghe thấy anh buồn rầu nói rằng anh đang ở một mình, đang đi một mình, đang làm gì đó chỉ một mình… em lại cảm thấy vui và niềm hy vọng nhỏ nhoi trong em lại lớn thêm một chút. Anh vẫn còn độc thân, anh vẫn luôn một mình phải không anh? Hay anh đang chỉ trêu đùa một cô gái ở rất xa anh, chỉ là một cách để tạo không khí cho cuộc nói chuyện không đầu – không cuối của chúng ta?
Nhưng cho đến khi anh chỉ im lặng hoặc bắt em đoán xem anh đang ở một hình hay cùng với một ai khác, em lại chỉ biết cười khổ sở cho thứ tình cảm đơn độc của mình. Có lẽ… anh đã và đang ở cạnh một ai khác. Có lẽ, anh không còn một mình.
Vậy rốt cuộc, anh đã có người yêu hay chưa? Tại sao anh chỉ bỏ ngỏ những câu chuyện em muốn biết kết thúc? Tại sao anh chỉ dành cho em những câu hỏi lấp lửng không rõ ràng như mây khói? Để em cứ mãi mơ mộng, chờ đợi lời yêu thương từ anh. Em nghĩ, sẽ không bao giờ em hết tình cảm dành cho anh, nhưng nó sẽ không lớn thêm nữa nếu người anh chọn không phải là em và khi em biết cô ấy – người anh đã chọn – tốt với anh hơn em.
Đông lạnh thế này, có người bên cạnh anh sẽ cảm thấy ấm áp hơn phải không anh? Em chỉ biết tự trách mình không đủ can đảm để nói yêu anh, bất lực vì không thể ở bên anh. Thế nên, nếu có ai đó làm được những điều em không thể làm cho anh, em sẽ bằng lòng sống với nụ cười bề ngoài hạnh phúc của em, cho dù trái tim em có đang rạn nứt chỉ vì đau đớn và chịu đựng nỗi nhớ anh trong thời gian dài. Vì em biết, yêu anh đã là điều dũng cảm nhất em có thể làm, cho dù em không bao giờ nói ra tình cảm của mình.
Đông này lạnh lắm, anh đã có người để yêu thương chưa?


Tên bài viết: Đông này lạnh lắm, anh đã có người để yêu thương chưa?
Tác giả: GreenStar
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
03/01/2014 15:28
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Có một thứ chẳng thể đổi thay

Có một thứ chẳng thể đổi thay
(Nothing’s gonna change my love for you – George Benson)
Tình cảm học trò vốn nhanh đến và nhanh đi, bất ngờ, không báo trước. Như một cái hắt xì, khiến người ta hoang mang, không biết nên kìm lại hay hắt hơi ra, để đến khi qua rồi thì ngỡ ngàng.

http://i.imgur.com/HQ9JiMU.jpg
Chẳng biết tôi thích cậu ấy từ khi nào, chỉ nhớ rằng lần bị ốm phải ở nhà dài ngày hồi lớp Chín, hình ảnh Cường cứ xuất hiện, quay vòng vòng trong đầu. Lúc ấy, tôi cứ nghĩ đấy chỉ là vô tình, vì Cường có ghé qua vài lần hỏi thăm. Nhưng đến khi khỏi ốm, gặp cậu trên lớp, khi cậu cười toả nắng ấm lòng, hay khó chịu lúc cậu nói chuyện với cô bạn lớp bên, tôi mới biết mình đã thích cậu ấy.
I might have been in love before
But it never felt this strong*
Tôi giấu nhẹm tình cảm của mình đi vì bốn chữ: Sợ-bị-từ-chối. Tôi ngày ấy còm nhom, đen nhẻm, mắt một mí, mũi tẹt, học hành thì lẹt đẹt. Còn Cường trắng trẻo, hiền lành, học lực trong top 5 của khối và nụ cười luôn tỏa nắng. Tôi vẫn nhớ những ngày Đông năm ấy, khi cái lạnh làm hai má cậu đỏ lừ. Thi thoảng trong giờ học, tôi lén nhìn sang, thấy cậu sau chiếc kính to sụ, hà hơi vào tay, xoa xoa rồi lại cắm cúi giải Toán. Cảm giác nhói khẽ trong tim rất lạ.
Cậu hay cho tụi con gái trong lớp mượn truyện Doraemon, Conan hay Harry Potter… Tôi cũng hay mượn, một phần là để lấy cớ nói chuyện. Cường có những câu chuyện vui khiến tôi cười lăn, nhưng lạ là người khác kể cùng câu chuyện ấy tôi lại chẳng cười. Chuyện cậu kể, tôi có thể nghe đi nhiều lần, vì chỉ cần cậu cười tôi đã muốn cười theo. Noel đến, tôi tặng cậu một tấm thiệp handmade dù việc ấy chẳng khác nào “múa rìu qua mắt thợ”. Từ bút chì khắc chữ, thiệp làm tay, design báo tường… cậu đều thạo hết.
Tôi quyết định sẽ thổ lộ vào ngày cuối cùng năm học, một cách dứt khoát, không thể tiếp tục tình trạng mất phương hướng như thế này mãi được. Rồi tôi phát hiện ra Cường thích cô bạn cùng lớp, học giỏi, xinh xắn. Tôi thấy mắt mình nhoè đi, và tôi khóc, suốt quãng đường về nhà hôm ấy, sau lưng cô bạn thân.
Suốt một tháng sau đó, tôi tập trung vào học, tưởng sẽ quên được. Nhưng chỉ có thời gian trôi đi, tình cảm tôi dành cho cậu vẫn ở đó. Cuối tháng Tám, lớp tôi sẽ đi du lịch cùng nhau lần cuối. Tôi sẽ nói cho cậu biết, tôi đã thích cậu dường nào. Không phải để đợi một cái gật đầu hay một lời từ chối. Chỉ để cậu biết, và nhẹ lòng tôi, vậy thôi.
The world might change my whole life through
But nothing’s gonna change my love for you**
* Tôi có thể đã từng yêu trước đây/
Nhưng nó chưa bao giờ mạnh mẽ như thế này
** Thế giới có thể đổi thay cuộc sống của tôi/
Nhưng không điều gì có thể thay đổi tình cảm tôi dành cho bạn.


Tên bài viết: Có một thứ chẳng thể đổi thay
Tác giả: ND
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: Trasua
gửi bởi Mr.tuấn
11/01/2014 16:46
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời

Chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời
Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui… Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi…
Ngày còn bé, tình yêu thường đến bên ta rất dễ dàng. Ta có thể thấy ái mộ trước một cậu bé biết chơi bóng rổ, ta có thể hằng đêm mơ tưởng mái tóc thơm mùi hoa nhài của cô bé nhà hàng xóm.
Ta thích, ta yêu, rồi ta tự huyễn, tự thất vọng trong cái mớ tình cảm hỗn độn trong mình. Ta thấy mọi thứ thật đơn giản, vì ta không hề muốn cảnh giác với tình yêu và trái tim ta cũng vì thế mà luôn tồn tại nhiều chỗ trống để lấp đầy…
Thế nhưng, khi lớn lên, theo thời gian, cuộc sống khẽ khàng trở mình khiến ta bắt đầu e ngại.Ta ngại yêu, ngại mơ, ngại sống, chỉ thích tính toán, chỉ thích quẩn quanh, chỉ thích mọi thứ trở nên dễ dàng y như những ngày còn thơ ấu, dù biết rằng điều đó là không thể. Ta khóc nhiều hơn, cười nhiều hơn. Rồi khi tình yêu đến bên ta, thì con tim ta đã bị lấp đầy bởi nỗi đau mất rồi…
Bạn ạ!
Tôi thích cái sự ngờ nghệch, ngốc ngếch, ngông nghênh của tuổi trẻ. Vì ta chỉ được sống có một lần, không có nhiều “mạng” thay thế như trò chơi Mario mà hồi còn bé xíu hay nghịch, nên còn ngại ngần gì. Cho và nhận, được và mất, yêu và đau, tất cả chỉ như những “gia vị” của trò chơi mang tên “Cuộc Đời” mà thôi.
Chưa hiểu nỗi buồn, làm sao vui…
Chưa trải qua bơ vơ lạc lõng, làm sao thấu nỗi cô đơn và sự sum vầy ngọt bùi…
Cuộc sống sẽ trở nên thật nhạt nhẽo nếu không có tình yêu. Dù cho ta chưa may mắn được thần tình yêu để mắt đến, thì sớm muộn gì chuyện đó cũng sẽ xảy ra. Có những tình yêu bền vững kéo dài, nhưng cũng có những tình yêu chỉ khẽ thoáng quá, như một sự chân thành ngắn hạn, dễ đến rồi lại dễ đi.
“Trong đời, chỉ có một điều tệ hại hơn thất bại, đó là không dám thực hiện”, Franklin Roosevelt, vị tổng thống thứ 32 của Mỹ đã từng nói như thế. Thành công trong công việc và tình yêu, vốn là điều mà bất kì ai cũng đều theo đuổi. Vì vậy, hãy xem tình yêu như một đích đến thành công mà bạn cần phải đạt được trong đời. Không ai có thể sống mà không có tình yêu, và cho dù có sống được, thì tất cả cũng chỉ giống như hạt giống bị gieo nơi đất trồng xói mòn. Hãy nói yêu, đừng ngập ngừng, đừng sợ hãi, đừng sợ trái tim mình bị tổn thương bởi những suy nghĩ ngăn chặn, vì có những điều, một khi giấu kín thì sẽ không còn lối nào thoát ra…
Tình thân giữa gia đình, tình “bằng hữu” giữa bạn bè, tình cảm đầy thi vị giữa nam và nữ… Suy cho cùng, cũng là mang tên tình yêu. Vì ta chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời, bạn tôi nhé!

Tên bài viết: Chỉ được sống một lần, nên hãy yêu một đời
Post bởi: Mr.tuấn
Nguồn: http://trasua.mobi/themes/wap/foot.png
gửi bởi Mr.tuấn
12/01/2014 07:43
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau...
Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Có lẽ kiếp này ta đã không mang nhiều tiếc nuối; sẽ không có những lời hẹn hứa chuộc tội cho những lỗi lầm vô cớ có trong nhau.
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Cho ta xin khước từ quyền được làm tổn thương nhau dẫu trái tim còn đang thổn thức. Món nợ kiếp này trót mang xin được trả hết, để không dai dẳng, để không thắt quặn nữa ngày qua ngày.
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Xin từ chối những mơ ước viển vông, những hi vọng trào dâng dẫu biết chắc rằng lòng mình sẽ ôm thất vọng. Sẽ thôi những ngày tự vuốt nhẹ lòng mà xoa dịu, thôi an ủi, thôi dối lừa chính mình về một thứ hạnh phúc đang ở quá xa.
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Có lẽ ta sẽ thôi lần lữa để ngóng chờ một bàn tay khác, sẽ thôi băn khoăn, thôi phân vân quá nhiều rồi để tuột những nụ cười đi qua trong mải miết… Chắc rằng ta sẽ ôm chặt lấy người đó, sẽ không nhẩm tính rằng sau này có hay không một vòng ôm nào nữa ấm hơn…
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Ta sẽ chẳng để lỡ nữa thêm một cơ hội dù là nhỏ nhất để được yêu thương, sẽ không để quên dẫu chỉ là một giây thôi cho mình được cười thật rạng rỡ… Sẽ quên hết tủi hổ và buồn phiền, quên hết đắng cay và thương tổn để sống hết kiếp này trong những an yên, thanh thản…
Sẽ thôi chạnh lòng những ngày ít gió và nhiều mây, thôi lất phất nhớ nhung những chiều mưa về một nơi xa lắm… Sẽ thôi than khóc về một hình dung cũng đã chẳng nhớ nổi mình là ai nữa… Thôi xót xa cho bàn tay khẽ nắm, cho cái ôm vụng về…
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Ta sẽ mạnh mẽ gạt khổ đau kia về quá khứ, để vui cười trong chiếc đồng hồ lí lắc thời gian. Để quên đi một thời xa vắng, để thôi mộng ước bởi những huyễn hoặc dài dòng…
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
Chắc rằng ta sẽ yêu người thêm nhiều nhiều lần nữa, bởi làm gì có nơi nào cho ta bù đắp tiếp những phút hờ hững và vô tâm; sẽ còn đâu nơi nào để ta làm lại?
Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!
Và dẫu biết trước là sẽ chẳng có kiếp sau, thì xin vẫn yêu nhau, và ở gần nhau, tha thiết… Có bắt đầu lại ngàn lần, người vẫn sẽ cùng ta.

- Tên bài viết: Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau...
- Post bởi: Mr.tuấn
- Nguồn: http://trasua.mobi/
gửi bởi Mr.tuấn
12/01/2014 16:58
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi.

Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi
Nếu đã yêu em, hãy để em sống thật với những gì mà mình có, đừng bắt em tô vẽ giả dối chỉ để cho bất cứ một ai đó hài lòng.
Em vốn không phải là một cô gái tốt.
Em biết em ương bướng, cá tính mạnh, có một chút ngông cuồng và luôn khiến người khác chẳng an tâm. Tất cả những điều đó khiến em luôn có cảm giác mình cô độc trong chính cuộc sống này. Thế nhưng, em đã thay đổi cách nghĩ đó, kể từ khi yêu anh.
Em không còn là một cô nàng cô độc nữa, mà đơn thuần chỉ là một cô nàng có cá tính không giống với số đông. Mặc dù em có một cá tính thật khác, nhưng em vẫn tìm được tình yêu của mình.
Chúng ta là một cặp đôi không hoàn hảo, người khác nhìn vào thường chê bai rằng anh chọn một cô gái chẳng xứng với anh, những lúc đấy em tổn thương lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra chẳng có chuyện gì to tát khi anh áy náy đến bên an ủi. Đúng thế, anh đáng lẽ đã có một cô bạn gái tốt hơn em, em luôn tự ti vì điều đó.
Nhưng anh à, cho dù em có ra sao, có là một cô gái với cá tính như thế nào đi chăng nữa, thì không phải vẫn là cô gái anh đã chọn hay sao? Tại sao anh lại muốn em phải thay đổi để vừa mắt kẻ khác? Dẫu cho mọi sự thay đổi khi sống trên đời đều sẽ diễn ra theo một lẽ tự nhiên, nhưng tại sao anh lại can thiệp vào quá trình lớn lên vất vả ấy của em, để đề nghị em phải thế này, hay như thế khác?
Ngay từ đầu, anh yêu em vì cái gì? Khi em không mấy xinh đẹp, chỉ có thể gọi là dễ nhìn, nếu mang ra soi dưới ánh nắng mặt trời, bất quá cũng chỉ là một cô gái trong nhạt nhòa bao cô gái khác. Nhưng anh vẫn yêu em, không phải vì em là chính bản thân em đó sao?
Anh vẫn yêu em vì dẫu rằng em quá bình thường, nhưng lại có thể để anh dễ dàng nhận ra trong đám đông người trên đường phố. Em biết, em có thể không đủ xinh đẹp, nhưng em hài lòng vì em có một cá tính của riêng em, và sống theo nguyên tắc ấy chứ không bị biến cải theo thói đời chìm nổi.
Em có thể không vừa mắt một số người, nhưng em vẫn vừa mắt anh đấy thôi? Khi anh chọn em chứ không phải là một cô gái khác, chắc anh cũng hiểu em là một cô gái như thế nào. Vậy thì, sao anh lại bắt một cô gái anh yêu bởi chính con người cô ấy thay đổi?
Vốn dĩ em chỉ là một cô gái mà giá trị nhất là con người của chính em. Nếu anh có muốn em thay đổi, chỉ sợ là thay đổi rồi, e rằng anh sẽ nhận lấy là một con người hoàn toàn khác, chứ không phải là em – người con gái mà anh yêu nữa. Anh cũng sẽ dần chán ghét em mà thôi.
Nếu đã yêu em, hãy để em sống thật với những gì mà mình có, đừng bắt em tô vẽ giả dối chỉ để cho bất cứ một ai đó hài lòng. Bởi vì em chẳng thà giữ lại con người mình, còn hơn vì yêu anh mà ngay cả điều đơn giản ấy cũng đánh rơi mất.
Thôi thì anh ơi, nếu bắt em thay đổi, thì đừng yêu em nữa. Bởi vì sau khi thay đổi rồi, em có còn lại là mình để yêu anh nữa đâu? Khi ấy đã biến thành một con người khác, thì việc yêu anh, cũng sẽ không thể nguyên vẹn như bây giờ.
Đừng bắt em thay đổi, nếu còn yêu em, anh ạ! Em sẽ không vì bất cứ ai mà sống khác những gì em muốn. Kể cả em có thật lòng yêu anh, thì điều này cũng không thể mang ra đánh đổi.
Bởi vì nếu anh yêu em thật lòng, sẽ không bao giờ bắt em phải thay đổi.

- Tên bài viết: Yêu em... nhưng đừng bắt em thay đổi
- Post bởi: Mr.tuấn
- Nguồn: http://trasua.mobi/
gửi bởi Mr.tuấn
12/01/2014 20:39
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - "Già" rồi, yêu thôi!

"Già" rồi, yêu thôi!
Cái tuổi dở dở ương ương khi yêu đương chẳng còn mang lại những điều mới lạ khi cảm xúc trong ta đã bắt đầu chai sạn và ngỡ ngàng nhận ra mình “già” mất rồi… Để giờ bạn bè ta cứ phải nhắc nhở hoài: “Già rồi, yêu thôi”!
Khi tuổi không còn trẻ nữa, khi tình yêu đi qua cũng chẳng thể lưu lại được những mộng mơ ngày nào, khi bản thân sắp tự đốt cạn hết chút nhiệt huyết còn sót lại trong cảm xúc, ít nhất hãy hết mình yêu một lần.
Bởi trải nghiệm tình yêu có khi nào là muộn đâu?
Như những người đã không còn trẻ, khoảng thời gian trưởng thành đã biến họ trở thành những con người khác. Cảm xúc thay đổi, lý trí thay đổi, và ngay cả suy nghĩ cũng thay đổi. Hoàn toàn không giống với những người trẻ, họ có một trái tim cứng cáp hơn, và có một quá trình lớn lên phức tạp hơn. Chắc hẳn không thể thiếu đau thương.
Thế nên, chưa nói đến yêu đương, ngay cả cảm xúc cựa quậy trong tâm hồn cũng dần dần trở nên chai sạn đi nhiều lắm.
Khi không còn trẻ nữa, khoang chứa tình cảm trở nên nguội lạnh, dường như ý thức tự động đóng lại để lười biếng không muốn chứa thêm bất cứ hình bóng nào nữa, cũng chẳng thể bận tâm nhiều đến việc yêu thương.
Khi không còn trẻ nữa, có quá nhiều việc phải làm, có quá nhiều mục tiêu phải phấn đấu, lại càng có nhiều trở ngại cần phải vượt qua. Những mối quan tâm nhộn nhạo đời thường xâm chiếm hết khoảng trống quý báu.
Chẳng còn chỗ để dành cho những cảm xúc yêu đương, còn thời gian thì cứ liên tục trôi đi chẳng hẹn trước, cơ hội bắt đầu một tình yêu cũng lặng lẽ mà lần lượt vuột mất, đến khi mỏi quá dừng lại thì bên cạnh mình chẳng còn ai nữa. Cảm giác đơn độc xuất phát từ đó, để rồi bất chợt sau đó lại ước ao có ai đó bên cạnh.
Đừng hiểu nhầm ý của tôi. Tôi nói không còn trẻ, không có nghĩa là đã già, càng không phải đã đi qua hết tuổi trẻ. Chỉ là cách nói tự trào phúng của chính những người đã vượt qua giai đoạn trưởng thành, và chững lại giữa bản lề lát cắt một phần cuộc đời. Những người mang trong mình vô vàn nỗi niềm, vô vàn nỗi ưu tư, vì đã vượt qua một thời gian dài và đối mặt với quá nhiều biến động để thoát kén.
Họ có thể vẫn còn trẻ về tuổi tác, nhưng tâm hồn thì đã không còn kịp trẻ nữa. Và họ đôi khi cứ tự an ủi bản thân rằng, tình yêu mãnh liệt chỉ ở cái độ tuổi ô mai vô lo vô nghĩ, rằng họ đã qua cái thời kỳ mà cả trái tim lẫn tâm hồn đều rạo rực những cảm xúc ngây ngô.
Nhưng không phải đâu, ai cũng vậy, ở tuổi nào cũng vậy, đến một lúc nào đó, trong một khoảng thời gian nào đó, nhất định sẽ cảm thấy khao khát yêu thương hơn bao giờ hết.
Hãy dang rộng cánh tay mà đón nhận tình cảm đi. Đừng để cảm xúc chết hết, đừng bỏ lỡ cho mình cơ hội tìm được người yêu thương thật lòng.
Bạn có thể 22 tuổi, 24 tuổi, 26 tuổi, thậm chí 30 tuổi cũng chẳng sao. Đừng vì bất cứ lý do gì mà trì hoãn thêm nữa.
Bạn có thể nói với tôi, rằng kể cả bạn muốn yêu nhưng đâu phải lúc nào cũng có cơ hội, bạn có thể nói với tôi rằng tình yêu đâu phải cứ muốn là được. Thực ra tình yêu dễ tìm lắm, chỉ cần bạn đủ tinh tế, đủ chân thành, đủ kiên nhẫn và tự tin để phát hiện ra nó.
Đừng vì đã không còn trẻ mà tự tước bỏ đi của bản thân mình quyền được yêu thương.
Đừng vì đã không còn trẻ mà để lý trí lấn lướt quá nhiều, cho rằng chẳng cần đến tình yêu mà cũng có thể hạnh phúc.
Đừng vì đã không còn trẻ mà lo sợ sẽ bị tổn thương mà không dám kiếm tìm, đừng sợ cảm giác tuyệt vọng mà cứ dần dà bỏ lỡ cơ hội.
Đừng vì đã không còn trẻ mà băn khoăn cái này, dè chừng cái kia, để rồi sau này nhìn lại mới thấy ân hận.
Đừng vì không còn trẻ mà khắc nghiệt với tình yêu.
Đừng vì đã không còn trẻ mà cố lừa dối bản thân để nhắm mắt đưa chân bước qua mọi cơ hội kiếm tìm hạnh phúc.
Bởi bạn...
- Đọc tiếp: http://trasua.mobi/article/1157-gia-roi-yeu-thoi.html?page=2

- Tên bài viết: "Già" rồi, yêu thôi!
- Post bởi: Mr.tuấn
- Nguồn: http://trasua.mobi/
gửi bởi Mr.tuấn
13/01/2014 16:45
 
Jump to forum
Jump to topic

Trò chuyện cuộc sống - Những người bạn cần nhớ tới trong cuộc đời.

Những người bạn cần nhớ đến trong cuộc đời
1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.
2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.
3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.
4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.
5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.
6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.
7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?
8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn.
9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.
10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.
- Tên bài viết: Những người bạn cần nhớ đến trong cuộc đời.
- Post bởi: Mr.tuấn.
- Nguồn: http://trasua.mobi/
gửi bởi Mr.tuấn
14/01/2014 18:16
 
Jump to forum
Jump to topic