Gia đình của con!
Cho con biết đi đến cùng đường vẫn có một cánh cửa mở ra, vẫn có người sẵn sàng cho con quay về gục đầu lên vai mà khóc, có một bàn tay vuốt nhẹ nhàng lên tóc, khẽ cười mà nước mắt chan chứa những niềm thương…
Là bậc tam cấp của những cú ngã đầu tiên, khi bắt đầu từng bước đi chập chững…
Là bức tường loang lổ ...



