060 Dù sao em cũng đã dùng qua
Hoan Hoan thế này mới nhớ tới, tối ngày mai là họp hằng năm, vừa nghĩ đến thôi, cô đã không khỏi uể oải, tâm phiền ý loạn.
Tuy rằng Huân đã gọi điện thoại cho Hiểu Hiểu, nói tiết mục do anh phụ trách, nhưng đến nay mặt mũi của anh cũng không thấy. Sáng nay gặp chủ tịch công đoàn, nghe nói tiết mục còn chưa đăng ký, cô liền choáng váng.
Thật là lại gặp trở ngại, sớm biết như vậy sẽ không nên tin lời nói của anh! Nếu không là có cơ hội bốc thăm giải thưởng cực lớn, cô thật muốn giả bệnh không đi.
Nghe nhân viên kỳ cựu nói, Thị hai năm gần đây họp hằng năm đều là đại tiệc, không chỉ tổ chức ở khách sạn năm sao, mà còn có rút thăm may mắn với giải thưởng cực lớn. Năm trước giải nhất chính là một chiếc xe hơi.
Năm nay hứa hẹn sẽ khoa trương hơn, sẽ là tiệc đứng theo phong cách Tây Âu, bao trọn khách sạn. Sân khấu hoành tráng, thiết bị máy móc chuyên nghiệp. Nghe nói bởi vì năm nay thành tích tốt hơn năm trước, Huân tổng tài mới cho tổ chức lớn như vậy, mọi người đoán rằng giải thưởng khẳng định không thể kém hơn năm trước.
Nói đến Huân tổng tài, còn có đồn đãi nói năm nay có khả năng sẽ được thấy tận mắt dung nhan của thủ lãnh.
Trời ơi! Bao trọn khách sạn! Tốn biết bao nhiêu tiền của... Xem ra, chốc lát tan việc cô phải đi chọn một bộ lễ phục đẹp mắt.
Chạng vạng, chân trời vài dải mây đỏ vàng vắt ngang, Hoan Hoan bận rộn công việc, chậm chạp đến sau thì nào có thể lựa chọn lễ phục hài lòng?.
Hoan Hoan đoán rằng, có lẽ lễ phục xinh đẹp đều bị các nữ đồng nghiệp sớm lựa hết rồi?
Cô mỏi mệt quay về nhà, mở tủ quần áo lấy lễ phục cũ ra thử…
"Răng rắc - -" phòng khách bất ngờ bị mở ra.
Trong lòng cả kinh, có lẽ nào lại là Trần Huân? Cô lén lút vụng trộm ghé mắt ra nhìn xung quanh, quả nhiên là anh!
Hoan Hoan còn tại vì chuyện ngày đó tức giận, nhưng anh đột nhiên xuất hiện, cả trái tim cô bỗng bùm bùm nhảy loạn.
Mấy ngày đều không có tin tức của anh, một cái giải thích, điện thoại cũng không có, lại bất ngờ đột nhiên xuất hiện trước mắt cô.
Cô càng nghĩ càng tức giận, bước nhanh đến phòng ngủ của anh, ùn ùn mắng: "Trần Huân! Ngươi là tên khốn kiếp! Lại còn có mặt..”.
Giọng nói im bặt, anh, anh, anh thật đúng là cái đồ biến thái! ! !
Trong tay anh đang cầm cái khăn tắm màu trắng, xem ra, anh đang định đi tắm rửa, nhưng mà có ai lại cởi hết quần áo mới đi vào phòng tắm?
Hoan Hoan kinh ngạc hóa đá tại chỗ, không biết nên lui hay nên tiến. Cô nhìn thấy bộ ngực tráng kiện, tầm mắt đảo xuống, gương mặt trong phút chốc đỏ lựng.
"A - -" nín ba giây, liền sau đó tiếng thét chói tai phá tan căn phòng.
Hai tay nhanh chóng bưng kín mắt, khoảng cách gần như vậy... Thật đúng là khủng bố!
Ách... Ông trời! Vì, vì, vì sao của anh …lại đồ sộ như thế?
"Ngươi, ngươi cứ tiếp tục, tiếp tục... Ta thay ngươi đóng cửa lại..”. Hoan Hoan thật khoa trương lại giả tạo nói.
Kỳ thực cô cũng không biết mình đang nói cái gì, hoàn toàn bị sợ choáng váng, hoảng loạn mà nghĩ muốn lui ra ngoài cửa, nhưng ngay lúc ấy khuỷu tay liền bị người mạnh kéo, hướng về phía giường!
"Hoan Hoan, em còn thẹn thùng? Dù sao em cũng đã dùng qua, còn sợ nhìn sao? Đúng không?"
Nói xong, thân thể chúi xuống, cô đã nằm gọn dưới thân anh.