064 Họp hằng năm cũng điên cuồng
"... Ha ha”. Hoan Hoan cười khan hai tiếng, làm bộ trấn định nuốt một miếng bánh ngọt vào trong miệng.
"A? Thật sao? Là ai?" Có người truy vấn.
Bên cạnh có một nữ nhân thật kích động, không đợi Hoan Hoan trả lời trước hết chen vào nói: "Ngốc ! Điều này cũng không biết, bộ phận phục vụ khách VIP chỉ có một nam nhân, đương nhiên là Trần Huân!"
"A! ? Chính là anh chàng đẹp trai Trần Huân? Oa... Rất đẹp trai!"
"Đúng, chính là anh ta, ta nghĩ muốn được điều đến bộ phận phục vụ khách VIP làm việc, mỗi ngày được sống chung một chỗ cùng nam nhân đẹp trai như vậy, thật hạnh phúc nha..”.
Sau đó, rất đông nữ đồng sự bắt đầu la hét...
Hoan Hoan khóe miệng giật giật, thiếu chút nữa bị miếng bánh ngọt làm cho nghẹn. Vừa ho khan, vừa chạy nhanh đến chỗ nam đồng sự trốn, sau đó tiếp tục làm bộ trấn định xem Trần Huân trên võ đài ra sức biểu diễn.
Kỹ thuật nhảy của anh phô trương cuồng mị, mỗi một động tác độ mạnh yếu rất chuẩn xác, mồ hôi như mưa, toàn thân toát ra vẻ nam nhân quyến rũ! Theo tiết tấu mãnh liệt, anh linh hoạt đong đưa khêu gợi; cổ tay áo hơi rộng theo nhịp cánh tay nhảy múa, khi duỗi khi co tạo ra đường nét đẹp mắt. Mồ hôi khiến áo anh dính chặt vào thân thể, phô trương bộ ngực nảy nở; quần da khoe cặp giò thật dài thẳng tắp... Hoan Hoan kìm lòng không đặng, tầm mắt dán chặt vào từng vũ điệu của anh!
Cô lại nhớ tới bản thân mình đã từng chạm đến thân thể kia! Đôi tay mạnh mẽ ấy từng ôm ấp mình! Cũng chính đêm qua anh còn toàn thân trần trụi không che đậy nằm sấp trên thân mình! ! !
Mặt cô bắt đầu nóng lên !
... Được rồi, cô thừa nhận cô là trúng tà! Cô nhất định là bị không khí quá mức nhiệt liệt quấy cho đến thần trí không rõ, bắt đầu suy nghĩ miên man!
Cô đi nhanh đến bàn ăn, thuận tay bưng một ly nước lạnh, uống một hơi. Không được! Mau giảm xuống, giảm lửa xuống!
"Trần Huân! Em yêu anh!" Một tiếng thét chói tai cắt qua bên tai Hoan Hoan.
"Khụ! Khụ! Khụ khụ khụ!" Hoan Hoan kinh hãi quá độ, thiếu chút nữa bị sặc.
Rõ ràng tiếng thét chói tai này là từ một cô gái xinh đẹp. Cô lắc đầu: đúng là điên ! Điên rồi! Tất cả đều điên rồi!
Cô muốn khiến mình tĩnh táo một chút, nhìn quanh tìm toilet, vừa muốn rời đi, đột nhiên một loạt ánh đèn chói mắt phóng đến phía cô.
Thoáng chốc, ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn về phía cô.
Âm nhạc vẫn còn tiếp tục, anh cũng vẫn còn tiếp tục nhảy múa, nhưng thân hình của anh đã chậm rãi di chuyển về hướng cô...
Anh, anh, anh muốn làm gì! ? Hoan Hoan chết trân nhìn anh đang từ từ tiến gần lại phía mình!
Càng không thể tưởng tượng được là, không biết anh lôi từ đâu ra một bó hoa hồng, ngậm ở trong miệng. Chẳng lẽ, anh muốn đem bó hoa ấy tặng cho cô sao?
Oa! Quả thật là cô đã đoán đúng!
Hoan Hoan ngây ngốc đứng tại chỗ, hoàn toàn mất hết phản ứng, trơ mắt nhìn anh một mặt tà mị cười cười hướng tới cô.
Anh cũng không sốt ruột đưa hoa cho cô, mà tiếp tục khiêu vũ vòng quanh người cô, nóng bỏng chọc cô, tà mị dụ nhảy, gợi cảm khiêu khích...
Ngay lúc Hoan Hoan cơ hồ bị anh làm hôn mê mất trí, âm nhạc đột ngột chấm dứt, anh tao nhã quì xuống, cầm hoa hồng đưa tới trước mặt cô.
Hoan Hoan hoàn toàn hóa đá.