- Tôi sẽ làm vậy, tôi sẽ làm vậy mà. - Tôi đáp lại liên tục. Cánh tay đó cuối cùng đã buông ra khỏi cổ tay tôi, thu lại về trong chăn.
Tôi bước ra khỏi phòng, trong lòng trào dâng mạnh mẽ một cảm giác khó chịu, chỉ muốn rời khỏi phòng thật nhanh. Cái cánh tay thối nát đó hiện ra liên tục trước mắt tôi.
Tay rữa nát thế rồi, vậy cả thân người sao chứ?
Không dám nghĩ tiếp, tôi lấy chiếc túi sách đặt ở một góc trên chiếc sô pha, nói với Tiểu Nhã đang ngồi quay lưng lại rằng:
- Tiểu Nhã, cô còn có việc, cô về đây.
Cô bé quay lưng lại với tôi, không động đậy gì. Mái tóc dài trông giống như một thác nước màu đen thẳng tuột, nằm yên trên chiếc áo phông màu trắng.
- Tiểu Nhã?
Chỉ cách có ba bước làm sao mà nó không nghe thấy được? Tôi không đừng được, đi lên phía trước, lúc này mới phát hiện ra cô bé đã mở máy vi tính, đang ngẩn người ra trước màn hình.
Kì lạ thật, chẳng phải cô bé vẫn nói với tôi là không được lên mạng nữa sao? Tại sao lại mở máy ngay khi tôi đến thăm?
Toàn bộ màn hình chiếc máy hiển thị một tấm ảnh, tuy màn hình có hơi thấp, không rõ lắm nhưng tôi vẫn nhìn thấy đó là bức hình chụp chung của hai mẹ con. Hai mẹ con trên bức hình đó ăn mặc rất giản dị. Người mẹ trông rất đẹp, đứa con gái cũng tầm mười bốn, mười lăm tuổi. Hai mẹ con đứng ôm nhau ở một nơi giống như là đầu một thôn miền núi, đang nở nụ cười sáng láng giữa thanh thiên bạch nhật.
Cái cảnh đó với bức ảnh mà Tiểu Nhã và mẹ em treo trên tường, lại giống nhau tới mức kinh hãi.
Tôi nhìn bức ảnh đó như đang bị mê hoặc. Đột nhiên, một khuôn mặt với màu trắng như giấy, ánh mắt đờ đẫn chắn lấy màn hình.
- Cô ơi, bức ảnh này cô đã thấy bao giờ chưa?
ồ, Tiểu Nhã. Tôi cố gắng chớp chớp mắt, mồ hôi lạnh lại rịn ra:
- Chưa thấy bao giờ.
Tiểu Nhã lạnh lùng ngước nhìn tôi, đột nhiên cô bé nói:
- Cô ơi, không còn sớm nữa rồi, cô nên về nhà thôi. Để em tiễn cô.
- Không cần đâu, cô tự về được mà.
- Để em tiễn cô.
Cô bé nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi đi ra khỏi nhà họ. Chỗ mà ngón tay cô bé nắm vào chính là chỗ mà mẹ em đã từng nắm.
Bước ra khỏi cửa của khu nhà, nhìn thấy mặt trăng tỏa sáng mặt đất rộng, không khí trong mát, tươi mới tràn vào trong phổi, tôi cảm giác như cơ thể mình trong chốc lát đã trở nên nhẹ nhõm.
- Cô ơi, cô về nhé.
Tiểu Nhã đứng dưới ánh trăng, dừng bước lại và buông tay tôi ra.
- Được rồi, em mau về đi.
Tôi không dừng lại, bước nhanh như thoát nạn về phía trước. Bước đi vài bước, không kìm nổi tôi quay đầu lại nhìn.
Tiểu Nhã áo trắng tóc đen, đang cúi người về hướng tôi đi. Người cúi thành một góc 90 độ. Mái tóc đen như mực ấy tập trung toàn bộ về phía trước, và dường như đã chạm xuống đất.
Thật đúng là, tôi chỉ đưa cô bé về nhà, chuyện đơn giản như vậy thì cần gì phải cảm ơn một cách khoa trương thế đâu? Tôi vuốt ngực khi nó đang đập mạnh, quay người và rời khỏi rất nhanh.
Tối hôm đó tôi ngủ rất khó nhọc, liên tục mơ ác mộng. Lúc thì là khuôn mặt tuyệt vọng lại đờ đẫn của Tiểu Nhã...
Lúc thì là mẹ Tiểu Nhã toàn thân là máu đang muốn bắt lấy tôi. Trong giấc mơ tôi chạy liên tục, chạy đi chạy lại cũng chẳng thoát được bàn tay của mẹ con Tiểu Nhã. Sau cùng, tôi cũng giật mình tỉnh giấc, ngồi phía đầu giường, toàn thân là mồ hôi lạnh.
"Ring, ring...".
Chiếc đồng hồ treo tường trong phòng mẹ lúc này phát ra tiếng chuông báo giờ tẻ nhạt.
Nó kêu tất cả 12 lần.
Trời ơi, sao giờ mới đến 0 giờ. Nửa đêm còn lại tôi sẽ phải thức thế nào đây!
Tôi ngồi dậy, từ giường đi vào phòng khách để mở vô tuyến, sau đó giảm tiếng xuống cho còn rất nhỏ. ánh sáng mà màn hình vô tuyến phát ra sau cùng đã làm giảm đi bóng đen của đêm tối. Tôi co người trên ghế sô pha, không có tâm trí nào để nhìn vào màn hình cả, trên kênh thành phố lúc này đang phát tin tức 0 giờ.
Ngẩn ngơ nhìn vào vô tuyến khoảng năm sáu phút, tôi mơ màng buồn ngủ. Lúc này vô tuyến chuyển cảnh, phát thanh viên bắt đầu thông báo một vụ tai nạn giao thông, đồng thời đặt cho phần tin này một cái tên rất lớn, đó là sự cố đâm xe để cho nó thêm phần li kì. Cô phát thanh viên nói vào tối hôm nay, ở một ngã tư nào đó, một chiếc xe chở hàng đã đâm phải một người phụ nữ đang đi trên đường dành cho người đi bộ bất ngờ lao tới, người phụ nữ này chết ngay tại hiện trường. Li kì là ở chỗ người phụ nữ này qua kiểm tra thi thể, phát hiện toàn thân trừ phần đầu ra, đâu đâu cũng đều có những vết tích do dã thú cắn. Da cô thối rữa đã bưng mủ, hình dạng vô cùng bi thảm. Tiếp sau đó, trên ti vi còn chiếu tấm hình phần đầu của người phụ nữ đó để mời người thân của người phụ nữ hoặc người biết rõ sự tình liên lạc với cảnh sát.
Nhìn thấy tấm hình phần đầu của người phụ nữ, tôi giật mình nhảy tót từ trên sô pha xuống, ham muốn ngủ bị dọa cho bay sang tận Java. Tuy chỉ là liếc mắt qua rất nhanh nhưng tôi vẫn còn nhận ra một cách rõ ràng rằng người phụ nữ này chính là mẹ của Tiểu Nhã - người mà tôi vừa mới gặp vài tiếng trước.