Chap 23:
– Bé Vi tối qua ngủ ngon không? – Tôi cười cười
Thằng Phương lúc này mắt chữ A mồm chữ O nhìn tôi trân trân không chớp mắt rồi lại quay sang nhìn Vivi, mồm ú ớ không nói được lời nào, chắc nó muốn chờ xem phản ứng của Vivi. Thế nhưng chuyện thế nào thì nó vẫn cứ thế đấy, Vivi thấy tôi liền cười tít mắt:
– Dạ, ngon, hì
Khỏi nói lúc này thằng quắn mặt cắt không còn hột máu, mắt trợn ngược cả lên thiếu điều muốn lăn quay ra đất ăn vạ. Tôi quay sang nhìn nó, cười đểu một cái, ơ mà sao thấy mình mất dạy giống cái thằng Tiến vụ bé Huyền vậy. Nhưng thôi kệ, dám chơi ông thì chịu nhé con. Tôi nhảy vô chỗ ngồi:
– Ê Phương tối qua nhắn tin cho “ẻm” chưa mày? – Mặt khả ố
– Ẻm cái đầu mày, mày chơi tao à, sao kêu đưa số của… – Nó định nói của Vivi cơ mà bé Vi đang ngồi gần nên giả ngu nói tiếp
– Mày đưa tao số của bà Hà (Long cô cô) làm bả chửi tao gần chết nè con chó! – Nó gầm gừ rồi cốc đầu tôi mấy cái
– Đau quá, thằng khốn, dừng lại… – Tôi vùng vẫy trong… giả vờ
Vivi mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì nhưng cũng can ngăn 2 thằng:
– Thôi đi đừng có uýnh nhau nữa để tui học bài coi!
Thằng Phương quắn bị người đẹp chửi thì im thin thít, ngậm tăm đi về chỗ ngồi không quên liếc tôi mấy cái. Tôi cũng nhìn mặt nó, cười khiêu khích. Tôi quay sang xoa đầu “ân nhân” để đền ơn “cứu mạng”:
– Bé Vi ngoan, lát thưởng cây kẹo nha!
– Hứa rồi đó, mua cho tui nha! – Em cười tươi lắm, nhìn chỉ muốn cắn
– Ừa, lát kiểm tra Sử bày bài cái rồi tui mua cho nhe – *Nhéo má*
– Xí, hoá ra mấy người lợi dụng tui, hông thèm, biến luôn đi – Vivi nhăn mặt
– Hỗn à, méc mẹ giờ – Tôi vờ mặt nghiêm trọng, nạt em
– Méc đi, không sợ – Em chu môi lên thách thức
– Láo nè – Tôi lần này nhéo mũi Vivi vặn qua vặn lại
– Aaaaaaaaaa, thả ra đi – Em hét lên
Đám lớp tôi khỏi nói cứ thế mà quay xuống nhìn chằm chặp vô tôi và em. Thằng Phương hám gái mắt hình viên đạn, à không viên pháo nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi hơi rợn người, mất công bị bọn con gái chửi vì tội bắt nạt bạn, đến tai Long cô cô thì chỉ có nước về nhà viết bản kiểm điểm. Tôi thả Vivi ra, xoa đầu cái nữa:
– Hehe, xí xoá nha, lát mua kẹo cho – Tôi cười nhe răng
– Ghét! – Vivi quay mặt đi, chẳng thẻm nhìn tôi
Tôi cũng thôi ghẹo em nữa, chạy như bay qua chỗ Phương quắn với cái đầu đang bốc khói:
– Ê Phương!
Nó quay lại nhìn tôi, mặt hầm hầm nhìn chết khiếp:
– Gì, muốn sao?
– Chú bình tĩnh, nóng nảy là dể ỉa chảy – Tôi cà khịa
– Thích gì nói luôn đi, đừng để tao điên!
– Ừ thì… mày thấy chưa?
– Thấy? Thấy cái gì?
– Thì tao với em Vi đó?
– Mày với Vi thì sao?
– Tao với Vi thân nhau chứ sao?
– Thì kệ bố mày chứ! – Nó trả lời, giọng có vẻ đang ghen tị
– Ý tao ấy là mày khôn thì đưa số em Nhàn đây còn không thì tao sẽ nói xấu mày với Vi, thế nào, chịu không chú em? – Tôi cười ranh mãnh
Thằng Phương lúc này giật thót, đưa tay lên cằm ra vẻ suy nghĩ đăm chiêu. Sau một hồi “Khổng Minh nhập” thì nó cũng quay qua nhìn tôi, gãi đầu cười:
– Hề hề, chỗ anh em có gì bỏ qua cho nhau mày, tao đưa số cho, chịu không?
– Nhắn tin thử cho tao xem rồi tao mới tin! – Tôi cẩn trọng
Phương quắn không nói gì, cho tay vào túi móc con 1202 thần thánh ra, bấm phím lia lịa, nó nhắn tin cho Nhàn với nội dung: “Ê Nhàn, ăn sáng chưa mày?”, một tin nhắn khá ổn để xác định thân phận người bên kia…đầu dây. Ít phút sau, có tin hồi âm: “Chưa, lát tui đi chung với mấy đứa lớp tui”.
Rồi, thế là đúng em nó, thằng này chắc nó không dám giở trò lần 2 đâu. Nói rồi tôi vỗ vai nó bộp bộp, cười cười giơ tay định lấy số rồi bỏ về. Thế nhưng nó đâu có ngu như tôi tưởng, nó bắt tôi cho lại số của Vivi mà còn phải nhá qua để kiểm chứng.
Tôi đành làm theo, móc con Iphone ra nhá máy cho Vivi, em thấy số của tôi thì quay lên nhìn, mặt Vivi lúc này nhìn ngây thơ, đáng yêu lắm. Tôi cười cười rồi giả vờ kêu lộn số, em cũng tít mắt rồi quay xuống cắm cúi học bài. Thằng quắn giở bài “huynh đệ” ra mà chém:
– Hehe, huynh đệ tốt, huynh đệ tốt, sau này có dịp nhất định sẽ hậu tạ – Nó cười, giọng cười có vẻ không đứng đắn
Liệu tôi có sai lầm khi dẫn đường cho nó làm quen với bé Vivi của tôi không nhỉ?