……
1 thói quen thường nhật, Phong ngồi trên thành cửa sổ, mắt nhắm nghiền như đã ngủ, tai đeo MP3, thả lỏng người chìm trong sự tĩnh lặng và rờn rợn của bóng tối. Kết hôn? Phong chẳng suy nghĩ nhiều đến cái sự kiện quan trọng ấy. Đó đơn giản chỉ là 1 việc Lâm Chấn Đông muốn cậu làm, là yêu cầu và cũng là mệnh lệnh. Cậu không thể và cũng không có ý định phản kháng. Phong chưa từng nghĩ sau này sẽ làm gì, tương lai sẽ ra sao… Thời gian trôi đi vô định, đã quá lâu kể từ lần cuối cậu có cảm giác sống-như-1-con-người, khi mà bộ não cậu – ngày qua ngày – làm việc không khác gì 1 cỗ máy. Cũng quá lâu rồi, cậu không hề đặt chân ra thế giới bên ngoài, khu biệt thự như nhà tù giam ham~ cậu - không hề khóa - nhưng cũng không có cơ hội cho cậu thoát ra…
- Cậu chủ - Tay quản lí bước vào – Tên Leader đã để 1 tên đàn em kết liễu mình tối qua. Đám tội phạm đã gặp em và bày tỏ ý nguyện được trở thành người của cậu chủ.
Phong im lặng, để mặc tay quản lí tự làm theo ý mình
- Em sẽ tạm sắp xếp chúng chuyển sang phòng khác. Cái lỗ hổng ở phòng của chúng bây giờ, em sẽ cho người xử lí sau… Em nghĩ, sau khi kết hôn, cậu chủ nên chú ý đến hành động của mình hơn…
- Em không thích cậu chủ bị ép buộc mọi chuyện nhưng kết hôn với cô gái đó sẽ mang lại nhiều lợi ích lớn – trước mắt chính là… tránh xa cô ta. Lễ cưới sẽ được tổ chức vào thứ 7 này ở ngoại thành. Ông chủ đã thuê hơn 100 nhân công để lo liệu mọi chuyện nên chắc bữa tiệc cũng không đơn giản chút nào… - Phong để tay quản lí nói 1 mình, đến mắt cũng không thèm mở, tựa hồ những lời hắn nói còn không bằng không khí thoảng qua tai cậu…
……..
- Anh phong! – Chi sung sướng gọi ngay khi vừa bước vào phòng 102. Nhỏ cũng không hiểu vì sao có thể đồng ý lấy 1 người thậm chí chưa từng mở miệng nói với mình 1 câu nào. Vậy mới biết thế nào là sức mạnh của “tình yêu sét đánh”. Nhỏ đã từng vô cùng tự tin dù phải đứng trước bất kì người đàn ông nào. Nhưng khi gặp Phong, Chi đã không còn giữ được dáng vẻ tự tin đó nữa. Nhỏ cảm thấy khoảng cách giữa 2 người quá xa, nhỏ sợ khoảng cách đó sẽ khiến nhỏ chẳng bao giờ có được Phong. Và giờ thì cơ hội làm “vợ hợp pháp” của Phong đã đến. Có lẽ quá đột ngột, bất ngờ và hơi… vô lý nhưng Chi không thể không nắm lấy nó. Nhỏ sợ không có cơ hội thứ 2.
- Em nghĩ đã có người thông báo về lễ cưới cho anh rồi nhưng em vẫn muốn tự mình nói ra… Cha bảo em chỉ cần lên kể hoạch và lo vụ khách mời, tiền tổ chức cha sẽ lo hết. Cha bảo đó là… ý của anh.
- Chúng ta sẽ… kết hôn ở thánh đường, chỉ có anh và em, có cha sứ chứng giám. Đã hơn 1000 lần em tưởng tượng cảnh ấy trong mơ, không ngờ rằng cuối cùng giấc mơ đó cũng trở thành sự thật. Và càng không ngờ, ngườì thực hiện nó cùng em… lại là anh – Chi khẽ mỉm cười – Sau đó sẽ có 1 party lớn ở ngoại ô. Em biết anh không thích những nơi ồn ào nhưng cả cha anh lẫn cha em đều muốn đám cưới phải thật linh đình…
- Anh à, em không biết anh cảm thấy thế nào nhưng em thì… vui lắm… sợ nữa! Ngày đó càng đến gần, bên cạnh niềm vui, nỗi sợ trong em ngày càng lớn. Em sợ tất cả chỉ là giấc mơ… em sợ nếu tỉnh dậy sẽ không còn cơ hội ở bên anh nữa… vì vậy, nếu đây là mơ thì hãy cho em mơ đến cùng, đừng để em thức giấc quá sớm anh nhé! Tình cảm của em hoàn toàn chân thành và nghiêm túc… chỉ cần vừa nghĩ đến anh tim em đã đập rộn ràng… chỉ cần nhớ đến anh em đã có thể cười cả ngày… - Chi cười - Dù vậy, em vẫn chưa chuẩn bị tinh thần làm 1 người vợ tốt lắm đâu…
- Gặp lại nhau vào… ngày cưới, anh nhé, ngày mà anh sẽ mãi mãi thuộc về em, chỉ riêng mình em thôi… Em … Hoàng Yến Chi này… sẽ không-bao-giờ buông tay anh ra đâu.
Cuộc sống luôn có nhiều thay đổi và những sự ràng buộc… Đôi khi con người phải thay đổi vì những ràng buộc ấy… Đôi khi con người vì sự ràng buộc… nên không thể thay đổi… Như câu chuyện về quyền lực và tình yêu… rốt cuộc thì, những thay đổi và ràng buộc của cuộc sống nhiều tham vọng vô đáy của con người… hay cái gọi là tình yêu trong trái tim sẽ chiến thắng???.... Không gì là không thể!!!
……………
Thứ 7. Ngày cưới.