Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
- “Có dư đồng nào không con?”.
Tôi đáp:
- “Còn dư bốn ngàn ba ạ”.
Ba nói tiếp:
- “Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.
Đọc song. Thấy mũi cay cay
Hức . Cảm động thật .
Gần khóc luôn.
Hự . Giống đàn bà quá ôg . Con trai gì đâu mà hở 1 xí là khóc . Đời sn khổ nhất . Khổ trăm điều
Èo. Thế mới là t.c. Ta có thể yếu đuối trước ba mẹ ta. Nhưng ta không được yêu đuối trước cuộc sống và người con gái ta yêu.
Nghe câu này bao giờ chưa.
Hự . Đọc đi đọc lại vẫn thấy hay
Quá hay