Bang hộiTiền mặt: 0 XuTrò chơiHộp quà giáng sinh

[truyền cười] Đường tăng thời nay

Cùng chia sẻ những bài thơ, mẩu chuyện hay

Các điều hành viên: Admin, Mod, SMod

[truyền cười] Đường tăng thời nay

#1  Gửi bàigửi bởi Tibu » 10/05/2013 08:51

Con đường lấy kinh của thầy trò Đường Tăng Thời @

Chap I

Ngày xửa ngày xưa, ở nước Đông (Thổ) Tả – Đái Đường, đức vua là một người tính tình nhân hậu bác ái, yêu dân như con, yêu con như vợ, yêu vợ như bồ nhí . Vốn là 1 member trung thành của MCgame, nên ngài rất mún làm 1 cao thủ võ lâm trong làng sâu-bít (showbis). Bởi vậy, nghe nói Minh Châu game sắp ra cuốn bí kíp : “chơi Minh Châu thật dễ”, ngài quyết tâm phải có bằng được. Nhưng Đái Đường chỉ là một nước bé tý, muốn thấy trên bản đồ thế giới
cần phải dùng kính hiển vi có độ phóng đại 40x trở lên mới được, bởi vậy hãng xuất bản không hợp tác phát hành tại đây.

Nhà vua buồn lắm, nhiều khi ngài ngồi hàng giờ trong toilet mà gào thét tên bộ sách , khiến các cận thần đang hộ giá ở ngoài bàng hoàng , một vài người quên cả bịt mũi, hít phải “long khí”,lăn ra bất tỉnh . Thấy nhà vua đau khổ ngày đêm vì bộ sách, các quan trong triều từ tể tướng, đại thần, vương công, công công… cho đến thượng nghị sĩ quốc hội, ủy viên thường trực hội đồng bảo kê…
đã mở một cuộc hội nghị lớn để bàn cách giúp vua. Sau màn”hội” –ăn uống linh đình tại một khách sạn 5, cả đoàn kéo lên vũ trường New Millennium để”nghị”. Không ngờ, giữachừng công an ập tới , cả đoàn bị giải về đồn. Một phần sợ nhà vua biết sẽ phạt, một phần sợ mất mặt, các quan không dám để lộ danh tính của mình, cứ im lặng ngồi trong trại giam chờ đến sáng hôm sau thông báo kết quả thử nước tiểu. Cũng may ông tể tướng hôm nay quên không mang thuốc lắc nên cả hội yên tâm phần nào… Đêm ở trại giam thật
im lặng và dài đáng sợ,các quan quen ăn sung mặc sướng, giờ phải ngủ vạ vật trong cái không khí hôi hám ẩm mốc và thoang thoảng mùi khai bốc lên từ mấy vệt tiểu són trên quần. Không kìm được lòng, quan tể tướng bật khóc tu tu . Bỗng, một mái đầu bạc trắng hiện ra, ôn tồn nói với tể tướng:

- Kâm *** *** mồm đi, yên cho tao ngụ!

Một thiếu niên độ 18 đôi mươi, mái tóc bạch kim, tai gim 6 lỗ, người chàng toát lên vẻ dân chơi “từ chiếc áo Tô-mỳ, đến đôi giầy Gu-chì” cho đến chiếc bờm màu nõn chuối . Tể tướng nhìn
chàng mà bàng hết cả hoàng, không thốt nổi nên lời, một vệt ẩm nữa lại xuất hiện trên quần tể tướng . Thấy vị tể tướng không dám ý kiến, mặt lại đần thối, Tôn Ngộ Độc (tên chàng trai) nghĩ cũng tội tội, bèn cười khẩy rồi hỏi:

- Thế bố già làm sao mà khóc?

- Tôi tôi…

- Bố vừa “tan cơn” chứ gì , sợ mai bị dương tính, về mẹ con củ hành cho đúng ko ?

- Ko, ko…

- Thế thì bố làm sao?


Sau một hồi nói chuyện, thấy Tôn là đứa bản lĩnh, sành sỏi việc đời lại bình tĩnh quyết đoán, tể tướng cũng thầm mến bèn
cho biết thân phận thực của mình, nguyên cớ sự việc và mong muốn có cuốn”Chơi Minh Châu thật dễ” của đức vua.

Tôn nghe xong cườiphá lên :

- Tưởng thế lào , hội con hay đi ngoài ra nước lắm , bố cần thứ gì, ở bất cứ nước nào, con cũng có thế mang về cho bố. Tể tướng mừng như bắt được vàng:

- Thật chứ , con mà mang được bộ“Chơi Minh Châu thật dễ” về thì thích gì bố cũng chiều.

- Bố cứ yên tâm, con đã ra tay thì gạo xay ra bột, hột trồng thành cây ! Chỉ có điều… con đã lỡ làm mấy phát đêm nay rồi, mai hội nó
chắc cho con ngồi đây thêm vài tháng. Bố có cách nào lo cho con ra sớm, không bị lưu tên “sổ đen” thì con sẽ tận lực giúp bố…

- ***, việc này thì quá đơn, mai bố ra trước, sau đó sẽ bảo đệ SMS cho thằng đồn trưởng để nó thả mày ra.

Nhưng mà mài làm ăn cho cẩn thận, sai chỗ nào bố cho mài vào tù bốc cứt cả đời…

Sau khi được thả về và đưa Tôn ra khỏi trại, tể tướng liền đến gặp và thỏa thuận cụ thể cuộc trao đổi này. Tôn hẹn trong 1 tháng sẽ mang bộ “Chơi Minh Châu thật dễ” về, đổi lại tể tưởng phải chồng
Còn Tôn Ngộ Độc tên thật là Nguyễn Minh Tôn , hồi bé hay chơi đồ hàng với mấy cô bé hàng xóm, một lần chơi trò nấu cơm bằng đất sét trộn cứt mũi , Tôn ăn rồi bị ngộ độc phải đi cấp cứu, từ đó bạn bè gọi là Tôn Ngộ Độc.

Như ta đã biết, Tôn là tay đua cừ khôi, nhiều lần giật giải nhất các cuộc thi “3 bánh toàn khu”, “xe đụng toàn công viên” như Thủ Lệ, Thống Nhất, Tuổi Trẻ… tiếng tăm lừng lẫy, vang dội khắp vùng.


(Akatsuki Tibu) - (Hội Phó)

Trụ sở bang - Thảo luận

_ Thật buồn khi biết em đã yêu ai...
_ Thật đau khi biết là ai chứ không phải mình...

Những người đã like Tibu bởi bài viết có ích này:
nghiammo
Đánh giá: 0.16%
 
Tibu
Hình đại diện của thành viên
Xếp hạng: ☀️17☀️
Tu luyện:
Bang hội: V-Anime Fan
Cấp độ:
Online:
EXP:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngân hàng:
Ngày tham gia:
Like:
Điện thoại:
(Nokia 5130c-2)


Quay về Thơ, truyện ngắn

 


  • Chủ đề tương tự
    Trả lời
    Xem
    Bài viết mới nhất

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến19 khách