Bang hộiTiền mặt: 0 XuXúc xắc OnlineXổ số CHIASE123.COMĐập trứngBầu cua tôm cáHộp quà giáng sinh

Domain, hosting, vps giá rẻ

[Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

Cùng chia sẻ những bài thơ, mẩu chuyện hay

Các điều hành viên: Admin, SMod, Mod

[Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

#1  Gửi bàigửi bởi Tui không biết » 05/07/2019 09:37

Nguồn: 28 Comics (Facebook)
Lại một cái tên tự đặt...

~~~~~~
Hằng ngày, khi trở về nhà, tôi dành cả buổi tối ngồi bên máy tính, nói chuyện với bạn bè trên facebook và qua email.

Một ngày nọ, tôi nhận được một cái mail kỳ lạ. Nó đến từ một cô bạn cùng lớp cấp 2 của tôi, nhưng chúng tôi không nói chuyện với nhau rất nhiều năm rồi. Nó không có tiêu đề. Tôi mở nó ra. Bên trong đó chỉ có một dòng ngắn ngủn: "Xin lỗi."

Ngoài ra, chỉ có một biểu tượng cảm xúc cùng với một đường link bên dưới. Nó khiến tôi thấy bất an. Bạn biết cái biểu tượng mặt cười với một mắt nhắm lại và lưỡi thì thè dài ra chứ?

Tôi không ấn vào đường link vì cho rằng đó là một loại virus. Thay vào đó, tôi xóa cái mail đó đi như một tin nhắn rác.

Ngày hôm sau, khi về nhà vào buổi tối, tôi kiểm tra hòm thư điện tử và lại tấy một tin nhắn khác đang chờ. Đó là từ một người bạn trai cũ của tôi các đây vài năm, nhưng chúng tôi không còn liên lạc với nhau kể từ sau khi chia tay. Cũng giống như tin nhắn hôm trước: "Xin lỗi!" với biểu tượng cảm xúc và một đường link.

Lần này, tôi tò mò nhấn vào đó. Nó mở ra một cửa sở mới với một dòng chữ màu trắng được in đậm trên nền đen:

"Bạn có muốn biết mình còn bao nhiêu thời gian không?"

Phía bên dưới có hai nút, "Có" và "Không".

Tôi nhún vai, chọn "Có".

Đột nhiên, một bức ảnh hiện ra trên màn hình khiến tôi giật mình ghê tởm. Trong tấm ảnh là một xác chết máu me bị băm vằm ra như một miếng thịt. Nó thật kinh tởm.

Bên dưới bức hình, một dòng chữ trắng đang nhấp nháy:

"42 giờ..."

"Cái quái gì thế?"

Tôi thở dốc và tắt ngay nó đi.

Ngay lúc đó, mắt tôi bắt gặp hình ảnh phản chiếu của chính mình trên màn hình máy tính. Tôi thề là mình đã nhìn thấy rõ ràng gương mặt của một người đàn ông thò ra sau vai tôi. Lưỡi hắn ta thè dài ra, và hắn ta đang nháy mắt với tôi.

Tôi nhanh chóng ngoảnh đầu lại nhưng chẳng có ai ở đó. Căn phòng hoàn toàn trống trải.

Thật rùng mình. Phải mất một lúc tôi mới lấy lại được bình tĩnh. Nhưng tôi không thể dẹp bỏ khuôn mặt dị dạng đó ra khỏi đầu mình.

Tôi gửi mail cho anh chàng người yêu cũ và hỏi tại sao lại gửi cho tôi thứ đó, nhưng không có hồi đáp.

Vào thứ sáu, tôi gặp một vài người bạn sau khi tan làm và cùng tới một câu lạc bộ gần đó. Thật là vui. Chúng tôi dành cả đêm để nhảy nhót và uống. Khoảng 3 giờ sáng, câu lạc bộ đóng cửa nên chúng tôi phải trở về nhà.

Tôi gọi một chiếc xe taxi và đưa tài xế địa chỉ nhà mình. Khi chiếc xe vừa lăn bánh, tôi chợt nhận ra có một người đang đứng trên lề đường. Hắn ta đang nhìn chằm chằm vào tôi. Dù chỉ nhìn thoáng qua trong 1 giây nhưng tôi nhận ra hắn ngay lập tức. Hắn đang nhảy mắt với tôi còn lưỡi hắn thì lè ra.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi chắc chắn đó là kẻ tôi đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên màn hình máy tính tối hôm trước.

Về tới nhà, đầu óc tôi muốn nổ tung.

"Có lẽ mình uống nhiều quá rồi", tôi tự nhủ, "chắc chỉ là tưởng tượng thôi."

Tôi thả mình xuống giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với một cơn đau đầu khủng khiếp. Tôi chẳng muốn ăn uống gì cả, và dành cả ngày ở nhà, xem tivi.

Buổi tối, tôi bật máy tính và kiểm tra hòm thư như mọi ngày. Hòm thư trống rỗng. Bỗng nhiên, một tin nhắn nhảy ra trên màn hình:

"Mày hết thời gian rồi."

Ngay sau đó, bóng đèn vụt tắt và tôi nghe một tiếng gào rất lớn phát ra từ máy tính của mình. Nó lớn tới mức hai cái loa rung lên bần bật. Tôi ngã ngửa ra sau.

Màn hình máy tính trở nên đen kịt, và những ký tự màu trắng chạy ngang qua trước mắt tôi:

"... MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA MỞ CỬA RA..."

Hai cái loa rít lên và tôi có thể nghe rõ tiếng gào khóc, rên rỉ phát ra từ đó.

Đột nhiên, có tiếng đập rất lớn ngoài cửa phòng tôi. Tôi quá sợ hãi để có thể đứng lên. Tiếng đập ngày một lớn hơn, rồi lớn hơn.

Tôi tìm cách tắt máy tính. Thậm chí tôi đã rút cả dây cắm ra khỏi ổ điện, nhưng nó vẫn không chịu tắt.

Rồi tiếng đập ngoài cửa ngừng lại, chỉ còn sự im lặng đến ghê người. Tôi ngồi im tại chỗ, tim tôi đập thình thịch, mồ hôi vã ra như tắm.

Có tiếng gì đó cào cào ngoài cửa sổ. Ngoảnh đầu lại, tôi thấy khuôn mặt một người đàn ông đang áp sát vào tấm kính cửa sổ phòng tôi. Hắn đang nhìn tôi, với một mắt nhắm lại, tì lên kính và lưỡi hắn lè ra, đỏ lòm.

Hắn bắt đầu đập vào cửa sổ.

Một tia sáng lóe lên trong đầu. Tôi vội vã mở hòm thư điện tử và tìm kiếm một người tôi không quen thân cho lắm. Một anh chàng học cùng lớp với tôi vài năm trước. Jarod.

Tôi mở lại tin nhắn có biểu tượng cảm xúc mặt cười với đường link kia. Trong phần tiêu đề, tôi viết "Rất xin lỗi" rồi chuyển tiếp tin nhắn đó cho anh ta.

Trong lúc ấy, tôi có thể nghe thấy tiếng tên quái dị kia đang cố đập vở cửa sổ phòng tôi.

Ngay khi tôi vừa bấm nút "Gửi", tiếng dập cửa im bặt. Tôi nhìn quanh, thở phào khi hắn đã biến mất. Mọi thứ xung quanh đều im lặng trở lại.

Trong mấy ngày sau đó, tôi không dám lên mạng nữa. Tôi quá sợ để làm việc đó.

Khi đã cảm thấy yên tâm trở lại, tôi bật máy tính và kiểm tra hòm thư của mình. Tin nhắn đầu tiên là của một người bạn:

"Cậu biết chuyện gì chưa? Còn nhớ gã Jarod học cùng lớp mình hồi trước không? Vợ chồng hắn đã bị giết đêm qua khi đang ngủ ở nhà. Trên báo nói rằng họ bị chặt ra thành từng mảnh nhỏ, y như thịt băm ấy. Chúa ơi! Kinh thật đấy! Từ lúc nghe tin, tớ chả dám ngủ một mình nữa. Dù sao thì, kể cho cậu biết vậy thôi..."

~~~~~~

Nguồn: Scary4kids
Dịch: #28_Sasa
Sửa lần cuối: Tui không biết 05/07/2019 09:58

- Tự truyện do tui sáng tác (Re-Write - Viết lại):
"Chiến Tăng Cuối Cùng - The Last Tank "
Tui không biết
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀9☀
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Like:
Điện thoại:
(Android)

[Truyện ngắn] Fakes - sưu tầm

#2  Gửi bàigửi bởi Tui không biết » 05/07/2019 09:41

Nguồn: 28 Comics

~~~~~~
Màn hình camera của con trai tôi báo động vào giữa đêm. Tôi kiểm tra nó và thấy vợ và con trai tôi đang ngồi trên giường. Họ không phải là vợ và con trai tôi.

Tôi là một y tá trực ca đêm. Công việc này không hợp với tôi cho lắm, tôi hy vọng mình có thể xin nghỉ càng sớm tốt mặc dù tui cũng chưa có mục đích tiếp theo là gì cả, một số đồng nghiệp cũng tính tới việc xin nghỉ giống tôi.Sau 1 hồi lan man,tôi lại tiếp tục làm việc, lúc đó tôi nhìn đồng hồ thì đã 3 giờ sáng, ngay sau đó thì điện thoại tôi phát ra âm thanh lạ và kèm những tiếng cử động.Tôi không bất ngờ với việc đó , có thể đó là tiếng ho hoặc hắt hơi của đứa con trai tôi. Nó đã ba tuổi rồi nên đã ngủ một mình. Tôi lôi cái điện thoại ra, bật app camera lên xem thì thấy 2 mẹ con đang ngồi trên giường. Thằng bé có thể đã khóc và sợ hãi một cái gì đó.

Khi đang chuẩn bị tắt app đi thì tôi nhận thấy họ hành động khá kỳ lạ, họ đột nhiên quay mặt lại chiếc camera, trông rất đáng sợ. Và một khi mà tôi nói "rất" đáng sợ, thì nó ghê vãi linh hồn ra ấy. Họ đang ngồi trên giường và bất động, cả hai sau đó chỉ nhìn chằm chằm vào camera với những ánh mắt trống rỗng, vô cảm. Lúc đó là ban đêm rồi nên tôi chỉ thấy mỗi 2 màu đen và trắng, vì vậy đôi mắt của họ có màu trắng là điều bình thường nhưng tôi cảm giác nó cứ sao sao ấy.Tôi không thấy họ nhúc nhích chút nào ngoài những hơi thở đều đặn của họ, cả hai chỉ ngồi đó nhìn chằm chằm vào camera.

Tôi tắt app ngay sau đó, gọi liền cho vợ để kiểm tra tình hình và chắc rằng mọi thứ đều ổn. Tôi chỉ không được phép gọi về nhà vào buổi trưa vì vậy trực ca đêm cũng có lợi là được gọi cho gia đình khi đang làm việc.

Rung chuông 1 hồi lâu thì cô ấy bắt máy .Giọng cô ấy có vẻ như đã ngủ say, nhưng mà wtf?, Tôi vừa thấy cô ấy rất tỉnh táo qua chiếc camera cơ mà?

"Alo?"

"Này. Em với con vẫn ổn chứ?"

"Huh? Tất nhiên, Buddy (biệt danh của con trai tôi)chỉ mới qua phòng em 15 phút trước. Có vẻ nó đang khá sợ hãi nên em nói nó có thể ngủ với em đêm nay."

Tôi hoang mang, chả phải họ đang trong phòng của thằng ku 1 phút trước sao, còn nhìn vào chiếc camera mà. Đúng 60 giây đã trôi qua kể từ khi tôi đóng app và gọi cho vợ

"Đợi đã. Vậy 2 người vẫn đang ở trên giường à?"

"Ừm, sau đó em ngủ thiếp đi ngay lập tức mà. Có chuyện gì không thế? Anh làm em tỉnh cả ngủ rồi đấy." Cô ấy hơi khó chịu.

"Đợi một chút." Tôi liền quay ra mở app lên, và hy vọng tôi không nhìn thấy nó. Trong khi đang load, tôi cảm thấy lo lắng dữ dội, tôi đã chưa bị như thế khá lâu rồi. Và sau đó tim tôi rớt cmm luôn. Vợ và con trai tôi vẫn đang ngồi trên giường nhìn lên camera, cùng một ánh mắt vô cảm, ma quái.

"Alo?"

"2 người vẫn đang còn trên giường đấy không?"

"Yeah, bọn em đang ngủ mà."

Vợ tôi nhìn vào camera trên điện thoại của tôi và thấy cô ấy cùng con trai đang ngồi trên giường của thằng bé

"Hả? Không thể nào. Bọn em vẫn đang ở trên giường phòng mình mà."

"Anh biết điều đó, nhưng anh hiện tại đang nhìn vào phòng thằng ku và tất nhiên là đang thấy 2 người ở đó."

"Đợi chút," cô nói. Cô ấy im lặng một lúc rồi bật app camera trong điện thoại mình lên. 1 lúc sau, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển, kinh hoàng của vợ tôi. Giống như cô ấy đang hút tất cả không khí trong phòng vào phổi, lấp đầy chúng. Tôi thường không nghe thấy tiếng thở hổn hển này từ vợ tôi, thường là chỉ khi cô ấy thực sự sợ hãi mới bị thế, như trong một lần coi một bộ phim có nhiều cảnh thót tim và lần này bọn tôi vừa quay lưng lại đúng một giây mà thằng cu đã chạy ra tới hòm thư cách mặt đường vài cm rồi. Tôi nghe thấy tiếng giấy sột soạt và điện thoại chỉ còn tiếng tút tút

Tất nhiên lúc đó bản thân tôi hoàn toàn sợ hãi , tôi gọi lại ngay lập tức. Tuy nhiên nó lại chuyển sang hộp thư thoại. Tôi gọi đi gọi lại mà không có câu trả lời. Cuối cùng sau khoảng bốn phút cô ấy gọi lại cho tôi. Tôi thề với bạn rằng bốn phút ấy dài như 40 năm vậy.

"Này có chuyện gì thế ?!" Tôi hỏi.

Cô ấy cuồng loạn và khóc thảm thiết , tôi không thể hiểu nổi một lời cô ấy nói.

"Bình tĩnh! Nói chầm chậm thôi," tôi nói.

Cô ấy chậm rãi giải thích là họ đang lái xe sang bên ngoại. Khi cô ấy nhìn vào camera và thấy những gì trên đó, cô vội đứng dậy, túm lấy ku con rồi chạy xuống cầu thang và lái xe ra khỏi nhà. Thậm chí còn không đóng cửa

"Đừng lo lắng về điều đó," tôi nói. "Anh sau khi xong việc sẽ lái xe về và đóng cửa lại." Chúng tôi sống trong một khu phố an toàn vì vậy tôi không quá lo lắng về việc cửa mở.

"Anh sẽ đi vào đó ư?!" cô ấy nói.

" Trời ơi không đâu" tôi đáp lại

"Ai đang ở trong phòng thằng bé vậy anh ?" cô hỏi

"Anh không biết," tôi nói. "Anh sẽ tiếp tục theo dõi nó vì hiện tại anh chưa thể khẳng định được điều gì. Hãy thử các từ mã của chúng ta với Buddy đi."

Chúng tôi có vài từ mật mã vì đứa nào cũng là mọt sách hết:v . Chúng tôi đã xem quá nhiều phim người ngoài hành tinh giả mạo con người, vì vậy mà từ lâu cả 3 đã quyết định tạo ra các mật mã với nhau để có thể biết nếu một trong số bọn tôi là kẻ mạo danh. Chúng tôi có dăm ba từ để làm mật mã, và đồng thời cũng có một số câu chuyện để mỗi người sẽ luân phiên kể các phần của chúng. Cô ấy bắt đầu hỏi ku con về các mật mã , nó trả lời được hết và cười khúc khích khi nào nó nói đúng ( thói quen của ku cậu khi mà tôi kiểm tra cậu ấy về các mật mã ) vì nó chỉ đơn giản nghĩ chúng là một trò đùa và không quan tâm gì về ý nghĩa thực sự. Cả hai người bọn tôi đều tin rằng ku cậu thật sự là đứa con của chúng tôi . Sau đó tới lượt tôi và vợ, đương nhiên đúng là cô ấy rồi. Tụi tôi tạo nên những từ này như một thú vui với chính mình. Tôi chưa bao giờ một lần trong đời tưởng tượng rằng sẽ có lúc tôi thực sự cần chúng.

Vợ tôi đã đến nhà cha mẹ mình an toàn và chúng tôi vẫn chưa thể gác máy. Tôi nói với vợ rằng sẽ tìm hiểu nó vào buổi sáng, hy vọng chỉ là một trục trặc của cái camera. Cô ấy nói cô không nghĩ nó bị trục trặc. Trong lúc chạy ra ngoài, cô ấy đã đi qua phòng của con trai chúng tôi và cánh cửa mở ra. Có một chút ánh sáng nhấp nháy ở mặt sau của camera cho biết nó vẫn được kết nối với internet. Nó phát ra ánh sáng vừa đủ khi chạy qua là có thể thấy dễ dàng, cô nghĩ rằng mình đã nhìn thấy ai đó, ngoài khóe mắt, một đường viền mờ ảo của một người lớn ngồi trên giường của con trai chúng tôi. Nó làm tôi lạnh sống lưng.

Biết họ an toàn ra khỏi nhà là điều duy nhất khiến tôi an tâm quay trở lại làm việc. 4 giờ trôi qua, tôi vẫn kiểm tra camera mỗi khi có cơ hội. Và vẫn như thế, họ ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào camera với ánh mắt vô cảm. Ánh mắt đó như một xác chết vậy, nó luôn khiến tôi run rẩy mỗi khi nhìn vào

Tôi nghiên cứu qua cái camera để xem liệu tôi có thể nhìn thấy sự tạo hình nào không, từ hơi thở đến chớp mắt của họ. Hơi thở của họ đều đặn và trông rất bình thường, cái chớp mắt của họ sẽ cho tôi biết liệu đây có phải là một video kỳ quái, lặp đi lặp lại theo thời gian hay không. Tôi chăm chú nhìn vào điện thoại của mình và đếm số giây giữa mỗi lần chớp mắt, tự nhủ nếu đây là một vòng lặp thì nháy mắt của chúng sẽ đồng đều và xảy ra cùng một lúc mỗi lần.

Không có tạo hình trong cái chớp mắt của họ, nó thất thường và ngẫu nhiên, giống như một người thật sự vậy. Cửa sổ phòng con trai tôi có thể nhìn thấy trên camera và tôi nhìn thấy rằng nó đang đung đưa qua lại. Rèm cửa phòng che tránh ánh sáng vừa đủ để camera vẫn hoạt động ở chế độ ban đêm, và cũng đủ để có thể thấy rằng mặt trời đang mọc.

Tôi cố gắng nghĩ xem sẽ phải làm gì sau khi tôi tan ca. Tôi đã nghĩ ngay tới việc gọi cảnh sát, nhưng cũng nhanh chóng dẹp bỏ ý định đó. Vì trước hết tôi phải nói gì? Ai đó ở trong nhà trông giống vợ tôi nhưng không phải là cô ấy? Tệ hơn nữa, điều gì sẽ xảy ra nếu họ * là * thực thể của một thứ siêu nhiên nào đó và khi cảnh sát tới, nó giết chết họ ngay tức khắc

Tôi quyết định nói với thằng đồng nghiệp. Nó là một người tin tưởng vào sự huyền bí và có thể có chút gợi ý dành cho tôi. Tôi cho nó xem video và kể lại câu chuyện vừa xảy ra. Phản ứng ban đầu của hắn là "điều đó thật đáng sợ" và tiếc là không giúp được gì nhiều, nhưng nó nói rằng muốn tới đó và kiểm tra. Nó nói cả hai thằng nên tới xem liệu bà vợ fake đó có hành động giống như vợ tôi. Tôi nói với hắn là hoàn toàn không nhưng nó nói ít nhất thì cũng nên đến coi ngôi nhà và tất nhiên sẽ không vào bên trong. Tôi đồng ý vì một phần tôi cũng phải đi đóng cửa nhà

Chúng tôi tới nơi và đi vòng quanh ngôi nhà trước tiên. Tất cả các rèm cửa được khép lại vì không có ai ở đó để mở chúng vào buổi sáng, nên chả nhìn thấy cái vẹo g bên trong căn nhà. Tôi đi đến đóng cửa nhà, hơi chần chừ và đột nhiên như có sự thôi thúc nào đó khiến tôi cực kì muốn đi khám phá nó, sự tò mà đã lên tới đỉnh điểm. Bọn tôi sẽ đi vào bên trong để điều tra và tôi chỉ cần biết chuyện gì đang xảy ra thôi. Bọn tôi bước từ từ vào trong căn nhà.

Tôi và thằng đồng nghiệp đi qua nhà bếp và tiến về phía tiền sảnh nơi có cầu thang. Lúc đó trong nhà rất yên tĩnh, u ám đến lạ thường. Chúng tôi dừng ở dưới cầu thang vài giây. Tôi nhìn vào camera một lần nữa và họ vẫn ngồi đó. Tôi chưa bao giờ sợ hãi như vậy trong đời. Thằng kia mới đặt chân lên bước đầu tiên thì tôi đột nhiên nói "Dừng lại" khá lớn.

"Dẹp mịa đi, té khỏi đây thôi mày" tôi nói với nó.

"Thôi nào, coi 1 xíu thôi, đã cất công vô đây rồi"

"Kệ mịa mày đấy" tôi nói rồi quay trở ra ngoài

Một tiếng kêu lớn phát ra từ trên lầu và là từ phòng của con trai tôi.Có một thanh gỗ kêu kẽo kẹt khá lớn ngay ở giữa phòng con trai chúng tôi mà bước kiểu gì thì cũng dẫm phải. Vợ tôi và tôi vẫn đang cân nhắc có nên sửa không bởi vì khi con trai chúng tôi lớn lên nếu nó định lẻn đi hoặc làm điều gì mờ ám thì âm thanh đó sẽ báo cho chúng tôi biết. Và hiện tại điều đó chứng tỏ vừa có người dẫm lên trong căn phòng đó, mà thằng kia thì mới chỉ bước lên bục thứ hai cầu thang

"Thôi xong, chết bà rồi, phắn lẹ thôi thằng kia!" Tôi hét lên ra hiệu cho nó chạy ra khỏi nhà. Chúng tôi ra khỏi nhà sau khoảng hai giây. Ra ngoài đường thì tôi kiểm tra điện thoại. Bây giờ chỉ có thằng con fake đang ngồi trên giường, cùng một ánh mắt trống rỗng. Và không thấy vợ fake kia ở đó nữa, tôi nhanh chóng hiểu ra sự nguy hiểm vừa rồi

"Bà nội cha nó!" thằng kia nói

"Tao với mày vừa chơi ngu đấy. Đừng có há mồm kể với vợ tao mình đã đi vào trong." Vợ tôi mà biết thể nào lải nhải hỏi này nọ cho coi.

Tôi khoá cửa nhà. Trước khi rời đi, tôi nhìn vào camera một lần nữa. Con vợ fake đó đã trở lại trên giường với thằng con, cả hai ngây người nhìn lên camera, chớp mắt cứ sau vài giây.

***

Đó là tất cả những chuyện xảy ra khoảng bốn ngày trước. Con vợ fake và thằng con"hàng xóm":) vẫn đang ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào camera. Họ đã không di chuyển một milimet. Chúng tôi không thể trở về nhà được. Rốt cuộc cuối cùng 2 đứa kia là cái g? Tôi phải làm gì đây?

~~~~~~
Link Reddit: https://redd.it/bsrmy5
Nguồn: Trần Khang from RDVN Group

#28_Sasa
Sửa lần cuối: Tui không biết 05/07/2019 09:55

- Tự truyện do tui sáng tác (Re-Write - Viết lại):
"Chiến Tăng Cuối Cùng - The Last Tank "
Tui không biết
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀9☀
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Like:
Điện thoại:
(Android)

Re: [Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

#3  Gửi bàigửi bởi namdzpc » 05/07/2019 12:41

Dài ghê ....:)
TÀI KHOẢN BỊ KHOÁ
namdzpc
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀7☀
Tu luyện:
Bang hội: Đẹp Trai :)
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngân hàng:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Like:
Điện thoại:
(Nokia e71-1)

Re: [Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

#4  Gửi bàigửi bởi Tui không biết » 05/07/2019 14:51

namdzpc đã viết:
Dài ghê ....:)

Đó hơn một chap truyện của tui viết một tí thui :v

- Tự truyện do tui sáng tác (Re-Write - Viết lại):
"Chiến Tăng Cuối Cùng - The Last Tank "
Tui không biết
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀9☀
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Like:
Điện thoại:
(Android)

Re: [Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

#5  Gửi bàigửi bởi namdzpc » 05/07/2019 19:23

Tui không biết đã viết:
namdzpc đã viết:
Dài ghê ....:)

Đó hơn một chap truyện của tui viết một tí thui :v

Tryện như lần trc thì còn đọc chứ truyện này dài quá
TÀI KHOẢN BỊ KHOÁ
namdzpc
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀7☀
Tu luyện:
Bang hội: Đẹp Trai :)
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngân hàng:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Like:
Điện thoại:
(Nokia e71-1)

Re: [Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

#6  Gửi bàigửi bởi Tui không biết » 06/07/2019 11:40

namdzpc đã viết:
Tui không biết đã viết:
Đó hơn một chap truyện của tui viết một tí thui :v

Tryện như lần trc thì còn đọc chứ truyện này dài quá

2 truyện b ơi :v

- Tự truyện do tui sáng tác (Re-Write - Viết lại):
"Chiến Tăng Cuối Cùng - The Last Tank "
Tui không biết
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀9☀
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Like:
Điện thoại:
(Android)

Re: [Truyện ngắn] Xin Lỗi/Fakes - sưu tầm

#7  Gửi bàigửi bởi bagg10 » 03/12/2019 08:07

Còn k bạn ơi
bagg10
Hình đại diện của thành viên
Cấp độ: ☀1☀
Tu luyện:
Bang hội: ?????
Bài viết:
Online:
Nhóm:
Giới tính:
Tiền mặt:
Ngày tham gia:
Like:
Điện thoại:
(Google Chrome 78.0.390)



Quay về Thơ, truyện ngắn

 


  • Chủ đề tương tự
    Trả lời
    Xem
    Bài viết mới nhất

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến14 khách