Căn phòng kí túc ẩm ướt, những vết tường xước ngang dọc, đôi chỗ mảnh giấy dán tường sặc sỡ rách nát lộ ra cả một khoảng tường ram ráp. Chăn ấm và giấc ngủ vùi sau một đêm vật vã đủ những thứ suy nghĩ vớ vẩn. Giấc ngủ đến muộn nhưng cũng đủ để nó nghỉ một chút sau chuỗi dài thức trắng “chẳng biết để làm gì nữa”.
Con bé đang bận ...

