Bang hộiTiền mặt: 0 Xu Trò chơiHộp quà giáng sinhThứ Sáu, 16:57:32 - 04/04/2025
Cùng chia sẻ những bài thơ, mẩu chuyện hay

Các điều hành viên: Admin, Mod, SMod

[Truyện ngắn] Và con tim đã vui trở lại

Re: VÀ CON TIM ĐÃ VUI TRỞ LẠI Chap 1 -171

#89 » Gửi bài gửi bởi Hunglabocau » 05/04/2013 15:37 » @199736

084 Trại an dưỡng Ngả Bỉ Cái (2)

Huân lặng lẽ đi lên lầu hai, thong thả bước đến đến bên giường.

Trên giường có một lão nhân hiền lành đang nằm nghiêng, tóc chải vuốt ngay ngắn, không có chút nào luộm thuộm. Chỉ có điều những sợi bạc có vẻ đang dần lấn át những sợi đen. Mắt nhắm hờ, hốc mắt thâm quầng nhưng vẫn lộ vẻ uy nghiêm, tựa như bức tượng được phủ bụi thời gian. Hàng râu mép tỉa ngắn, khiến cho ông thoạt nhìn cũng không tệ.

Huân nhẹ giọng kêu: "Ba..”. đôi mắt hơi khô chát.

Huân đột nhiên xuất hiện, làm cho Liên Thành Hạo Thiên giật mình: "... Con? Sao lại tới đây? Không ở Nam thành mà tới Seattle làm gì vậy?"

Ông chống tay muốn ngồi lên, nhìn như vậy có vẻ linh hoạt hơn khi nằm ngủ.

Huân vội vàng đến đỡ ông ngồi dậy, nói: "Con cùng bạn bè đến Seattle du lịch, thuận đường tới thăm ba một chút”.

Vì không muốn cha lo lắng, anh cố ý nói bâng quơ, kỳ thực đã lên kế hoạch đi thăm cha chu đáo từ hơn nửa tháng trước.

Huân nắm thân hình ngày càng gầy yếu của cha, nhíu mày: "Ba... Ba vẫn khỏe đấy chứ? Lão hồ li có hay tới thăm ba không?"

"Có... chú ấy rất hay tới thăm ba, cùng ba uống trà nói chuyện phiếm, lại còn chơi cờ nữa. Đúng rồi... Con tìm được tung tích mẹ chưa?"

Nghe vậy, mặt anh lập tức xụ xuống. Ngược lại, Liên Thành Hạo Thiên lại tràn đầy chờ mong, điều này làm cho Huân hậm hực vạn phần.

Thân thể biến thành bộ dáng này, lại vẫn còn lo lắng cho một người vô tình vô nghĩa, cha thật là thiện lương đôn hậu.

"Ba! Sao vẫn còn nhắc tới bà ấy?" Anh nghiến răng nghiến lợi chất vấn.

Liên Thành Hạo Thiên giật mình, sau một lúc lâu yếu ớt nói: "Con... Ba biết là con vẫn còn tức giận chuyện mẹ bỏ nhà đi... Nhưng là, chuyện này căn bản cũng không trách mẹ con được..”.

"Ba! Con không phải là tức giận..”. Dừng lại một giây, Huân âm trầm nói: “Mà là hận! Con mặc kệ là nguyên nhân gì, chỉ biết là: một người phụ nữ bất luận như thế nào cũng không nên vứt chồng bỏ con, loại người này không xứng làm mẹ con!"

"Con! Khụ khụ khụ - -" Liên Thành Hạo Thiên bị kích thích đến nỗi xanh cả mặt, run rẩy, hơi thở đứt quãng.

Huân hết sức ảo não, biết mình nói quá lời, có chút hối hận.

Hai cha con dù sao đã nhiều năm không gặp mặt, hẳn là phải quý trọng giây phút hiếm hoi này, đáng lẽ anh không nên nói những lời khiến ba đau lòng như thế.

Trong lòng trầm xuống, hơi nhếch môi, Huân liền không nói thêm gì nữa.

Liếc thấy trên bàn đầu giường có một cái ấm sứ nhỏ, kiểm tra vẫn còn ấm, anh liền rót ra một ly, đưa cho phụ thân uống.

"Ba, ba uống nước đi!”.

Liên Thành Hạo Thiên trợn mắt nhìn anh, chậm chạp nói: "Ta mặc kệ con dùng biện pháp gì, nhất định phải tìm được mẹ, bởi vì ta tưởng..”. Bù lại năm đó sai lầm... Liên Thành Hạo Thiên mắt tối sầm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngụm nước trà dường như cũng nghẹn ngay cổ không trôi.

Hai mươi lăm năm trôi qua, ông vẫn không thể nhìn thẳng vào sai lầm mà mình đã phạm phải, người phụ nữ mình yêu thương bỏ đi, ông không cách nào tha thứ cho bản thân, nếu như ngay cả con cũng bỏ ông mà đi, vậy ông sống sao được đây?

Thời tiết vừa rất đẹp, bỗng chuyển qua u ám, không bao lâu rả rích mưa phùn. Thời tiết tại Seattle thay đổi đến chóng mặt, nhưng vẫn không nhanh bằng lòng người.

Huân chỉ cần liếc qua ánh mắt cha đang treo ngoài cửa sổ, cũng đã hiểu thấu tâm tư của ông: Nhất định lại nhớ tới chuyện thương tâm cũ.

Phá vỡ bầu không khí nặng nề, anh nói chút thông tin về khách sạn cho phụ thân nghe, Liên Thành Hạo Thiên nghe xong thần sắc khá hơn rất nhiều. Đối với năng lực của con trai mình, ông vừa vui mừng lại rất yên tâm.

Chớp mắt, thời gian một bữa cơm đã trôi qua, Huân vừa đứng dậy, chợt nghe dưới lầu A Cửu lên tiếng:

"A, A Kim, nhanh như vậy đã ăn xong rồi sao, cho tôi xem thức ăn hôm nay có gì nào”.

"Cũng giống hôm qua, đây, phần của ông đây, tôi đi lên xem một chút”.

Sau đó, liền vang lên tiếng bước chân lên cầu thang.

Huân vụt đứng dậy, hạ giọng nói: "Lão hồ li thật nhanh, cũng không tệ! Ba! Ba yên tâm, con sẽ nghĩ biện pháp mau chóng đón ba về Nam thành!"

"Huân, con hiểu lầm thúc phụ của con rồi... Kỳ thực, chú ấy làm như vậy là có nguyên nhân ..”.

Huân lại không để ý đến lời nói của ba, tưởng rằng do cha lòng dạ nhân từ, thiện lương đôn hậu, cho nên mới tha thứ cho Liên Thành Triển Bằng.

Anh hừ nhẹ một tiếng, nhanh chóng trốn vào phía sau tấm bình phong.

A Kim quả nhiên rất khá, mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện, chưa thấy hình đã nghe tiếng: "Lão tiên sinh, ngài đang nói chuyện cùng ai vậy?"

Nghe được A Kim đối với phụ thân ngữ khí thật khách khí, thậm chí cũng coi là tôn kính. Điều này làm cho Huân an tâm không ít, quả nhiên là một thủ hạ được huấn luyện nghiêm chỉnh, có A Kim ở đây, anh hẳn là không cần lo lắng quá cho ba.

"Ngươi hỏi vừa rồi sao? À, vừa rồi là ta đang đọc sách ngâm thơ”.

Huân trốn ở sau tấm bình phong nghẹn thở, trán ứa ra mồ hôi lạnh, mơ hồ cảm thấy A Kim đang nhằm hướng mình mà bước tới.

Nhưng, hoàn hảo, A Kim có vẻ như cũng không phát hiện ra điều gì. Anh nhìn Liên Thành Hạo Thiên nói: "Lão tiên sinh, ông chủ nói, nếu ngài cần gì có thể nói với tôi, không cần khách khí”.

Ông chủ ở đây chính là Liên Thành Triển Bằng.

"Được..”. Liên Thành Hạo Thiên gật gật đầu.

Huân cười lạnh: Lão hồ li thật rất biết đùa, tưởng rằng như vậy ta sẽ tin tưởng ngươi đối xử tử tế với cha ta? Hừ, đừng có nằm mộng... Ít trò mèo như thế đã muốn lừa được ta sao?

Đợi A Kim đi xuống lầu, Huân mới nhẹ nhàng đi ra, nhìn về phía Liên Thành Hạo Thiên, cùng phụ thân gật gật đầu xem như nói lời từ biệt, nhanh chóng từ cửa sổ lầu hai nhảy xuống, thân hình cao gầy của anh liền biến mất trong cơn mưa bụi phất phơ.

Vì mưa ngày càng nặng hạt, đường về trở nên lầy lội gập ghềnh, các dấu hiệu đánh dấu cũng không thấy nữa. Huân thoáng suy tư một hai giây, liền quyết định bỏ ba lô đã giấu, mặc nguyên trên người bộ đồ vệ sinh, vội vàng hướng bờ sông mà đi.

Nhưng, kỳ quái hơn chính là, du thuyền cũng không thấy nữa.

Hunglabocau
Hình đại diện của thành viên
Rank: ☀️11/30☀️
Cấp độ:
Tu luyện:
Like:
Online:
Bang hội: V-Anime Fan
Xếp hạng Bang hội: ⚡7/79⚡
Level:
Chủ đề đã tạo: 🩸263/4139🩸
Tiền mặt:
Nhóm:
Danh hiệu: ⚝Truy Phong Quyết⚝
Giới tính:
Ngày tham gia:
Đến từ:
Số điện thoại:
(Google Chrome 26.0.141)

- Chia sẻ bài viết:

- Xem full chủ đề: http://chiase123.com/viewtopic.html?t=15570

- Link bài viết: http://chiase123.com/topic15570-88.html#p199736

Quay về Thơ, truyện ngắn